Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Chương 69: Gặp Gỡ
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Minh quét dọn lá rụng bên ngoài cổng chùa xong, những người khác cũng đã hoàn thành công việc công quả bên trong. Minh nhìn Sói Ba Đầu, rồi nói với tất cả mọi người:
- Chúng ta đi thôi!
Sói Ba Đầu cũng thay mặt mọi người đáp lời:
- Vâng, thưa thiếu gia!
Đúng lúc này, một tiếng niệm Phật từ trong chính điện Tam Bảo vọng ra: “A Di Đà Phật”, vị trụ trì chùa Linh Quang bước ra.
Minh cùng mọi người cũng hướng về phía trụ trì, cung kính niệm A Di Đà Phật. Vị trụ trì chùa Linh Quang không giữ khách lại, và nhóm của Minh cũng không có ý định nán lại thêm. Hai câu niệm Phật vừa rồi có thể xem như lời chào tạm biệt của cả hai bên.
Thật ra, khi nhìn thấy chú tiểu nhỏ vui vẻ chạy đến trước mặt mình rồi chạy đi, trong lòng Minh thật sự muốn ở lại ngôi chùa này thêm một thời gian. Nhưng Minh lại sợ, trực giác mách bảo hắn rằng, nếu cứ ở lại ngôi chùa này lâu hơn, chú tiểu nhỏ kia và các tăng nhân khác trong chùa sẽ gặp nguy hiểm.
Ngồi trên xe rời đi, Minh Anh chợt giật mình, như nhớ ra điều gì đó, liền lên tiếng nói với Minh:
- Anh! Anh còn chưa lễ Phật mà!
Minh quay đầu lại, nhìn Minh Anh, mỉm cười, lắc đầu, không nói. Hiện tại hắn không tin vào thần Phật, chỉ tin vào bản thân và sư phụ. Sư phụ hắn không theo Phật, nên hắn cũng không theo.
Minh Anh lại hỏi:
- Vậy giờ chúng ta đi đâu đây? Về quán ăn của anh hả?
Minh lại lắc đầu. Là của hắn sao? Hiện tại cả thành phố B này đều nằm trong tay hắn. Nhưng hắn lại cảm thấy mình không thuộc về nơi này. Bởi vậy, nhất thời hắn cũng không biết phải đi đâu.
Lúc này, Linh lại lên tiếng:
- Về nhà em đi! Bố em nhắn tin bảo có vài người muốn gặp anh! Ông ấy nói, kiểu gì anh cũng phải gặp họ!
Minh gật đầu, đồng ý với lời của Linh nói. Hắn biết những người đến tìm mình là ai. Hắn đã thể hiện thực lực, vậy nên những người cùng đẳng cấp với hắn cũng đã đến lúc tìm đến rồi. Hơn nữa, việc hắn giành được thành phố B cũng khiến các thế lực thèm muốn nơi này phải đến gặp hắn.
Thấy Minh đã gật đầu, Linh lập tức lấy điện thoại ra, nhắn tin cho bố của mình.
Sau đó cả nhóm bảy người chỉ trò chuyện phiếm với nhau, cho đến khi về tới cổng biệt thự nhà Linh.
Lần này, đích thân mẹ của Linh đứng ở ngoài cổng đón mọi người. Đợi mọi người xuống xe hết, mẹ của Linh đã vội vàng tiến đến hỏi thăm với vẻ niềm nở:
- Mấy đứa làm mẹ lo lắng quá! Lần sau có đi đâu, cũng phải nhớ thường xuyên gọi điện về nhé!
Mới đi chưa đầy một ngày mà mẹ của Linh đã làm ra vẻ như họ đã đi cả tháng không về. Nhưng ai cũng hiểu, lời bà ta nói chỉ dành cho con gái mình mà thôi. Còn với những người khác, bà ta chẳng việc gì phải bận tâm.
Minh lạnh nhạt nói:
- Phiền cô dẫn đường!
Sự lạnh nhạt của Minh khiến mẹ của Linh không khỏi cụt hứng. Bà ta đã nghe chồng mình kể về năng lực của Minh, nếu có thể kéo gần quan hệ với hắn, gia đình bà ta chắc chắn có thể vươn lên một tầm cao mới, thậm chí còn tốt hơn nhiều so với việc trở thành thông gia của Hoàng Xà.
Vẫn cố giữ nụ cười tươi tắn nhất có thể, mẹ của Linh mở cổng và nói:
- Mọi người đi lên phòng khách nhé!
Mẹ của Linh không dẫn đường. Bởi lẽ, nếu bà ta dẫn đường, khi Minh bước vào, bà ta lại bị đuổi ra thì sẽ rất xấu hổ.
Đúng lúc này, ba chiếc Rolls-Royce Phantom phóng tới, và ba người mà mẹ của Linh tạm thời không dám đắc tội đã xuất hiện.
Ba người từ hàng ghế sau ba chiếc Rolls-Royce Phantom đẩy cửa bước ra. Trong số đó có hai người đàn ông và một người phụ nữ.
Người phụ nữ chính là Hoa Nguyệt. Hôm nay cô ta không còn mặc chiếc áo dài ôm sát cơ thể nữa, mà thay vào đó là một bộ vest trắng. Ngoài chiếc đồng hồ JLC (Jaeger-LeCoultre) Rendez-Vous Moon ra thì cô ta không mang thêm bất kỳ phụ kiện trang sức nào khác, tuy nhiên vẻ mặn mà của người phụ nữ xinh đẹp ngoài ba mươi vẫn không hề suy giảm.
Hai người đàn ông kia thì có vẻ đều đã ngoài sáu mươi tuổi rồi. Một người có thân hình vẫn cường tráng, cao khoảng một mét chín, để râu quai nón, mặc một bộ vest xám. Ngón cái tay trái ông ta đeo một chiếc nhẫn ngọc điêu khắc hình rồng rất tinh xảo, xem chừng vẫn còn rất phong độ.
Một người thì béo ú ục ịch, chỉ cao chưa đến một mét sáu, nặng phải gần hai trăm cân. Ông ta mặc một bộ vest đen, cổ đeo vòng bạc lớn, tay đeo đồng hồ Rolex bản giới hạn, có vẻ là người rất thích phô trương.
Do có gặp mặt trước đó một lần, Minh đoán chắc hai người còn lại là David từ phía Nam và Rùa Béo từ vùng trung tâm. Ba người họ xuất hiện ở đây, có lẽ là vì thành phố B đã nằm trong tay Minh.
Hoa Nguyệt đã chủ động lên tiếng chào hỏi Minh:
- Minh thiếu gia! Mới mấy ngày không gặp, không ngờ thành phố B đã thuộc về cậu rồi!
Minh mỉm cười, đáp lại một cách khách sáo:
- Chị Nguyệt cũng càng trở nên xinh đẹp hơn!
Thấy Minh và Hoa Nguyệt có vẻ quen biết từ trước, David cùng Rùa Béo liếc nhau một cái, cảm thấy bản thân cũng cần phải hành động. Cả hai đồng thanh nói:
- Xin chào Minh thiếu gia! Nghe danh đã lâu, hôm nay mới có dịp gặp mặt! Quả đúng là tuổi trẻ tài cao!
Mặc dù đã đoán được thân phận của hai người đàn ông này, nhưng Minh vẫn giả vờ hỏi:
- Hai ông là...?
Rùa Béo giành nói trước:
- Bằng hữu trong giang hồ thường gọi tôi là Rùa Béo! Nếu có dịp, mong thiếu gia ghé qua chỗ tôi chơi! Chỗ tôi không những phong cảnh hữu tình, mà phụ nữ cũng đặc biệt ngoan!
Rùa Béo cười nói với Minh, nhưng ánh mắt đã dán chặt vào thân hình của Lisa, trong đầu hắn tưởng tượng ra đủ loại trò chơi kích thích mà hắn muốn làm với cô nàng.
Hoa Nguyệt đứng một bên thấy vậy liền nghĩ rằng Rùa Béo sắp gặp rắc rối rồi, bởi cô ta nghĩ Lisa là người của Minh, chứ không hề biết Minh đã tặng Lisa cho Sói Ba Đầu.
David cũng nghĩ giống như Hoa Nguyệt, cho rằng bản thân đã bớt đi một đối thủ cạnh tranh lần này. Ông ta liền lên tiếng nói với Minh:
- Tôi là David, có lẽ thiếu gia cũng đã nghe nói về sự phồn hoa của các thành phố phía Nam rồi. Nếu có cơ hội, rất mong thiếu gia ghé đến chỗ tôi làm khách một lần.
Minh gật đầu tỏ vẻ đồng ý với cả hai người. Thực chất, hắn cũng hiểu rằng, cả hai chỉ nói vậy thôi. Nếu hắn thực sự bước chân vào địa bàn của họ hay bất kỳ ai, e rằng người đó đều phải lo lắng và run sợ.
Mẹ của Linh lúc này đã tái mặt. Nếu chỉ có nhóm của Minh, bà ta dựa vào thân phận là mẹ của Linh cũng có thể lên tiếng nói vài câu. Nhưng ba người Hoa Nguyệt đã xuất hiện. Ba người họ là đối thủ ngang hàng với Năm Đốc nhiều năm, thủ đoạn chắc chắn không kém gì Năm Đốc. Bà ta không có tư cách lên tiếng ở đây nữa. Nếu mà dám lên tiếng, dù nói bất kỳ câu nào, đều có nghĩa là đã đắc tội cả ba người, tương lai của bà ta nhất định sẽ rất thảm, cho dù chồng bà ta có địa vị rất cao và đang ở trong địa bàn của Năm Đốc.
Lúc này, Năm Đốc cùng bố của Linh cũng đi ra. Năm Đốc tươi cười lên tiếng:
- Minh thiếu gia, cậu đến rồi!
Minh nhìn Năm Đốc, chỉ gật đầu không nói. Dù sao ông ta cũng từng là đàn anh của Hoàng Xà, giúp Hoàng Xà cai quản thành phố B, thậm chí còn giúp Hoàng Xà tìm cao thủ để đối phó hắn. Minh cảm thấy không cần phải tỏ ra thiện cảm với ông ta.
Thấy Minh tỏ thái độ hời hợt với Năm Đốc, ba người kia như thấy được cơ hội, David liền lên tiếng:
- Ông Năm, ông làm vậy là chơi không đẹp rồi! Tất cả mọi người đã thống nhất cạnh tranh công bằng. Vậy mà Minh thiếu gia đến, ông lại không báo cho chúng tôi!
Câu nói của David đẩy Năm Đốc vào thế đối đầu với cả ba người. Tuy nhiên, cả Hoa Nguyệt lẫn Rùa Béo đều biết phải đề phòng cả hai người kia nữa. Bởi vậy, cả hai chỉ nhìn Năm Đốc bằng ánh mắt đầy ẩn ý, thái độ mới chỉ dừng lại ở mức cảnh cáo ông ta.
Năm Đốc cũng thừa hiểu cả bốn bên đều sẽ không dễ dàng lật mặt trực tiếp, bởi vậy cũng chẳng coi thái độ của ba người kia ra gì. Ông ta nói tiếp với Minh:
- Mời thiếu gia vào trong! Có người vẫn đang chờ cậu!