Cái Chết Của Tôn Vân Phong

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vùng ngoại ô phía Tây thành phố H là nơi nghĩa trang lớn nhất thành phố H được xây dựng.
Từ ba tháng trước, trong nghĩa trang xuất hiện một thanh niên kỳ lạ. Bề ngoài cậu ta mang dáng vẻ của một thanh niên khoảng hai mươi mốt tuổi, lại có khí chất hơn người của một người đàn ông thành đạt ngoài bốn mươi, nhưng khi hỏi chuyện, cậu ta lại nói mình hai mươi chín tuổi.
Người thanh niên này ngày nào cũng đến nghĩa trang từ ba giờ sáng, rồi đến tối muộn mới chịu rời đi, thậm chí có hôm còn ngủ lại trong nghĩa trang.
Những hành động kỳ lạ của chàng trai này khiến cư dân phía Tây thành phố H rùng mình mỗi khi vô tình chạm mặt, và từ đó không ít lời đồn ma mị về cậu ta bắt đầu lan truyền.
Duy chỉ có ông Quang – người trông coi nghĩa trang thành phố H, là biết người thanh niên không hề bí ẩn hay đáng sợ như những lời đồn về cậu.
Ông Quang còn nhớ, ngày đầu tiên người thanh niên bước chân đến đây, sau lưng cậu ta có hơn mười nhân vật có máu mặt ở thành phố H đi theo sau, có cả giới chính trị lẫn giới xã hội đen.
Đó cũng là lần duy nhất có người đi theo sau lưng cậu, còn những ngày khác, cậu vẫn một mình đến đây.
Người thanh niên này cũng không hề đi lại lung tung trong nghĩa trang, mà cậu ta chỉ ngồi giữa hai ngôi mộ nhỏ trong nghĩa trang, đến bữa lại có người mang cơm đến cho cậu.
Hai ngôi mộ này, ông Quang đã một lần lấy hết can đảm đến kiểm tra.
Đó chỉ là hai ngôi mộ bình thường, nếu có gì đặc biệt, có lẽ là hai tấm ảnh dán trên bia mộ, là ảnh của hai cô gái còn rất trẻ. Cả hai có nhiều nét tương đồng trên khuôn mặt, tên của họ cũng gần giống nhau. Đặc biệt nhất, trên bia mộ của cả hai đều khắc cùng một dòng chữ: “Vợ của Nguyễn Tiến Minh”.
Hôm nay, Minh vẫn như thường lệ, ngồi yên một chỗ bên cạnh mộ của Linh và Trang. Tưởng chừng hôm nay cũng sẽ là một ngày yên bình như bao ngày khác, nhưng mới năm giờ sáng, Lục Nam và Hồng Diệp đã xuất hiện bên cạnh hắn.
Minh đưa mắt nhìn hai người. Hắn không lên tiếng hỏi, nhưng hắn biết chắc chắn phải có lý do gì đó khiến hai người họ đến gặp hắn sớm như vậy.
Sau khi thấy Minh đã chú ý đến mình và Hồng Diệp, Lục Nam lên tiếng:
- Thiếu gia! Tôn Vân Phong đã chết! Chết bởi “Thiên Môn Ảo Thuật”!
Bốn chữ “Thiên Môn Ảo Thuật” một lần nữa được thốt ra từ miệng người khác, lọt vào tai Minh. Hắn biết về “Thiên Môn Ảo Thuật” và cũng biết về “Thiên Môn Ảo Thuật Giả” của Tôn Vân Phong. Nhưng chiêu thức đó có thể giết người thì hắn lại không hề hay biết.
Suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Minh là sư phụ hắn đã chịu xuất hiện rồi. Vì thế, dù vừa nghe tin có người chết, gương mặt Minh lại thoáng lộ ra một nét vui vẻ.
Hồng Diệp nhận ra nét vui vẻ trên gương mặt Minh, tưởng rằng Minh không ưa Tôn Vân Phong, liền nói:
- Lục Nam và Tôn Vân Phong trước đây từng giao đấu với nhau. Lục Nam cũng đã phá giải được “Thiên Môn Ảo Thuật” của Tôn Vân Phong. Vì vậy, chúng tôi đều biết “Thiên Môn Ảo Thuật” của ông ta là gì. Có lẽ thiếu gia ngày đó giao đấu với ông ta cũng đã nhìn thấu.
Minh khẽ gật đầu, ngầm biểu thị lời Hồng Diệp nói là đúng. Thực chất, Tôn Vân Phong không hề biết “Thiên Môn Ảo Thuật” trong truyền thuyết của Thiên Môn. Cái mà Tôn Vân Phong dùng là một loại độc, không gây chết người nhưng lại khiến người ta rơi vào ảo giác. Ông ta bôi độc vào quân bài, sau đó đợi đối thủ thu quân bài về, từ từ nhiễm độc. Đến lúc đó, ông ta mới phản kích.
Minh không biết Lục Nam đã thắng Tôn Vân Phong bằng cách nào, còn hắn thì đơn giản thôi. Độc của Tôn Vân Phong ngay từ đầu đã không có tác dụng với hắn, vậy làm sao hắn có thể thua Tôn Vân Phong được?
Thấy Minh chỉ gật đầu mà không nói gì, Hồng Diệp tiếp lời:
- Tôn Vân Phong chết ở thành phố H, mà giang hồ hắc đạo nước ĐL đều biết thiếu gia đang ở đây. Đã có tin đồn rằng thiếu gia ngày đó nhìn thấu “Thiên Môn Ảo Thuật” của Tôn Vân Phong, nên đã tự học được chiêu này và giết Tôn Vân Phong.
Tuy Hồng Diệp nói ra những lời đó, nhưng cả ba người ở đây đều biết rõ Minh không giết Tôn Vân Phong. Hắn từ lúc về thành phố H đến nay, gần như lúc nào cũng ở trong nghĩa trang này. Ý của Hồng Diệp chỉ là muốn hỏi Minh có muốn điều tra vụ này hay không mà thôi.
Lúc này, Minh mới cất tiếng:
- Dù sao cũng là người quen, chúng ta cũng nên sắp xếp cho ông ta một nơi yên nghỉ đàng hoàng!
Minh cùng Lục Nam và Hồng Diệp rời đi. Thi thể của Tôn Vân Phong cũng đã được đưa đến nghĩa trang này, nên cả ba người không phải đi xa.
Đến nơi, mọi người có mặt đều là người dưới trướng của Minh. Các thế lực khác không ai đến, bởi vì họ e ngại sẽ vô tình gây thù với Minh.
Mở nắp quan tài của Tôn Vân Phong ra, Minh thấy gương mặt già nua của ông ta vẫn đang trợn mắt, vẻ kinh hãi sau khi chết vẫn còn nguyên trên khuôn mặt. Tôn Vân Phong đã chết vì hoảng sợ đến mức vỡ mật, ngoài ra trên người không có bất kỳ vết thương nào. Quả thật, chỉ có thể giải thích rằng ông ta chết bởi “Thiên Môn Ảo Thuật” mới là hợp lý nhất.
Xem xét thi thể Tôn Vân Phong một lượt, đến cả Minh cũng không tìm được bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. Hắn chỉ xác định được một điều: Tôn Vân Phong không phải do sư phụ hắn giết. Bởi vì Minh biết, nếu sư phụ muốn giết Tôn Vân Phong, không cần phải tốn sức thi triển “Thiên Môn Ảo Thuật” đến mức khiến ông ta sợ vỡ mật. Minh nói:
- Hãy nói với bên ngoài rằng Tôn Vân Phong chết là do tu luyện “Thiên Môn Ảo Thuật” bị phản phệ. Còn nói thế nào cho hợp lý thì mọi người tự nghĩ cách đi!
Nói rồi, Minh đậy nắp quan tài của Tôn Vân Phong lại và rời đi.
Hắn biết lý do hắn đưa ra là vô lý, sẽ không ai trong giang hồ tin cả. Nhưng hắn cũng sẽ không chấp nhận để người khác chụp mũ cho mình.
Sói Ba Đầu cùng Đỗ Si đi theo Minh ra ngoài. Khi ba người bước ra khỏi căn phòng tổ chức tang lễ cho Tôn Vân Phong, cũng là lúc bình minh ló dạng, mặt trời chiếu xuống thế gian những tia nắng đầu tiên của ngày mới.
Minh rất thích nhìn thẳng vào mặt trời, có lẽ là vì cái tên của hắn. Ban đầu, hắn định để Đỗ Si cùng Sói Ba Đầu giúp hắn điều tra xem ai là người đã giết Tôn Vân Phong, hòng đổ gáo nước bẩn lên đầu hắn. Nhưng khi nhìn vào mặt trời, lòng Minh như được soi sáng. Hắn biết kẻ thù lần này không hề đơn giản, e rằng cho dù Đỗ Si ra mặt cũng không giải quyết được. Vì thế, hắn nói với hai người:
- Mọi người cứ làm việc bình thường như mọi ngày, chuyện của tôi, tôi sẽ tự xử lý.
Cả Đỗ Si và Sói Ba Đầu đều gật đầu đồng thanh đáp:
- Vâng, thưa thiếu gia!
Cả hai đều hoàn toàn tin tưởng Minh, nên mọi điều Minh nói cả hai đều làm theo. Họ biết rằng nếu bản thân quá phận, xen vào chuyện của Minh, tưởng chừng là đang giúp hắn nhưng thực chất lại là đang làm vướng chân vướng tay hắn.
Ngày Minh cùng người của mình trở lại thành phố H, mang theo một số tiền khổng lồ. Bản thân hắn đã ở tầng lớp thượng lưu của thế giới, Minh không cần thiết phải đi theo con đường tà đạo để nhanh chóng đạt được thành công nữa. Hắn bây giờ đã đứng ở nơi mà mọi người ao ước. Vì thế, ở thành phố H, Minh chỉ mở một nhà hàng năm sao và một công ty thực phẩm sạch, cùng với việc đầu tư cho nghiên cứu, phát triển công nghệ tương lai. Sau đó giao cho người của mình quản lý, còn hắn thì ngày ngày ở bên mộ của Linh và Trang.
Nhưng đến hôm nay, hắn biết đã đến lúc chuỗi ngày bình yên của mình phải dừng lại. Người có năng lực càng cao, trách nhiệm càng lớn. Đã có kẻ xấu chủ động trở thành kẻ thù của hắn, thì hắn cũng không thể im lặng mà nhẫn nhịn mãi được.
Đứng trước mộ của Linh và Trang, Minh nói khẽ. Hắn tin rằng cả hai ở thế giới bên kia vẫn có thể nghe được lời hắn nói:
- Linh, Trang, anh phải đi rồi. Tuy không rời khỏi thành phố H, nhưng anh cũng không thể ở đây bên hai em hàng ngày được nữa!