Chương 73: Đi Theo

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Minh và bốn ông trùm của nước ĐL đang ngồi trong một căn phòng riêng tại biệt thự nhà Linh. Căn phòng này chỉ rộng ba mươi mét vuông, không có nhiều đồ đạc trang trí. Một chiếc bàn dài hình chữ nhật đặt giữa phòng đã chiếm gần một phần ba diện tích. Thông thường, ngoài những lúc dọn dẹp hàng ngày, căn phòng này chỉ được mở khi bố của Linh có chuyện riêng tư cần bàn bạc với người khác. Vì vậy, mọi chuyện được nói ra trong căn phòng này đều được bảo mật tuyệt đối.
Minh lên tiếng với chất giọng cực kỳ thờ ơ:
- Được rồi, mọi người đều đang vội, chúng ta vào việc luôn đi!
Bốn người nghe Minh nói, lập tức đồng thanh đáp:
- Dạ, vâng!
Minh nói:
- Đầu tiên là mảng nhà hàng, khách sạn và du lịch. Các vị đều biết giá cả rồi, tự mình ra giá đi!
Minh không phải dân chuyên, hắn cũng không chủ động tìm chuyên gia thẩm định. Bởi hắn tự tin rằng, bốn người này không có gan thông đồng ép giá hắn.
Minh không nói rõ ràng, nhưng tất cả mọi người ở đây đều hiểu, đó là giá mua đứt sự độc quyền cùng toàn bộ hệ thống nhà hàng, khách sạn hiện có của thành phố B.
Rùa Béo là người thô lỗ nhất trong bốn người, nên cũng là người nóng vội nhất:
- Thiếu gia! Tôi ra giá một trăm nghìn tỷ!
Minh bật cười châm chọc. Một trăm nghìn tỷ quả thực là một con số lớn, nhưng để mua toàn bộ hệ thống nhà hàng, khách sạn của thành phố B thì còn không đủ, chứ đừng nói là mua cả sự độc quyền trong ngành này.
Phải biết rằng, tuy giao dịch hôm nay là giao dịch kín, nhưng có Minh chủ trì, thử hỏi trong bốn người này có ai dám không tuân theo? Nếu dám chọc giận hắn, một khi hắn nổi giận, thế lực xã hội đen của nước ĐL sẽ bị thay đổi hoàn toàn. Đến lúc đó, được sẽ không bằng mất. Vì vậy, sau lần đấu giá này, trong vòng ít nhất bốn mươi năm, sự độc quyền của từng người trong từng lĩnh vực đấu giá được sẽ không thể bị lung lay.
Thấy thái độ của Minh, bốn ông trùm đều là những kẻ tinh ranh, nên không ai dám đẩy giá từ thấp lên cao nữa, mà trực tiếp ra giá cao luôn.
Năm Đốc lên tiếng:
- Mười triệu tỷ!
Giá cả lập tức được đưa về đúng giá trị thực của nó, lớn hơn cái giá đầu tiên mà Rùa Béo đưa ra cả trăm lần. David và Rùa Béo không có ý định tăng giá thêm, bởi cả hai đều không có hứng thú với ngành này. Chỉ có Hoa Nguyệt quyết định cạnh tranh với Năm Đốc:
- Mười triệu năm trăm nghìn tỷ!
Lần này, Năm Đốc phải suy nghĩ kỹ. Năm trăm nghìn tỷ không phải con số nhỏ, trong thời gian ngắn không thể kiếm lại nhiều như thế. Nếu Hoa Nguyệt cũng muốn tranh, giá cả nhất định sẽ còn tăng thêm nữa. Vì vậy, ông ta nhất định phải cân nhắc kỹ lưỡng được và mất.
Năm Đốc suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định tăng giá:
- Mười một triệu tỷ! Hoa Nguyệt, nếu cô muốn tranh, tốt nhất đưa ra mười hai triệu tỷ, tôi sẽ không ra giá nữa!
Hua Nguyệt nghe Năm Đốc nói vậy thì mỉm cười nói:
- Mười hai triệu tỷ! Anh Năm, cảm ơn đã nhường!
Năm Đốc nắm chặt bàn tay, tuy Hoa Nguyệt cười với ông ta, nhưng ông ta không hề cảm thấy có chút thưởng thức cái đẹp nào, mà trong lòng lại toàn là tức giận. Dù vậy, miệng Năm Đốc vẫn nở một nụ cười gượng gạo, nói:
- Hay lắm! Tôi từ bỏ!
Minh quan sát những người khác, có vẻ không ai muốn tăng giá thêm nữa. Bản thân hắn cũng cảm thấy mức giá này là hợp lý. Vì vậy, hắn gật đầu nói:
- Chị Nguyệt! Mảng nhà hàng, khách sạn và du lịch của thành phố B giao cho chị!
Hua Nguyệt mỉm cười rạng rỡ với Minh, nói:
- Cảm ơn thiếu gia!
Minh không nói thêm lời nào với Hoa Nguyệt, mà tiếp tục nói với cả bốn người:
- Tiếp theo là mảng giải trí, KTV, quán bar, vũ trường... của thành phố B.
Nói là mảng giải trí, nhưng ai cũng hiểu nó bao gồm cả mại dâm và chất cấm, những thứ đó mới thực sự là cây hái ra tiền. Vì vậy, lần này cả bốn người đều ra giá, không ai nhường ai. Rùa Béo là người ra giá đầu tiên:
- Hai mươi triệu tỷ!
Ngay lập tức David liền tăng giá:
- Ba mươi triệu tỷ!
Năm Đốc cũng ra giá:
- Ba mươi ba triệu tỷ!
Hua Nguyệt:
- Năm mươi triệu tỷ!
...
Vừa ra giá đã là hai mươi triệu tỷ, rồi sau vài lần nâng giá đã lên năm mươi triệu tỷ, khiến Minh có chút bất ngờ. Hắn không ngờ mảng giải trí đen này lại được các ông trùm coi trọng đến vậy.
Cuối cùng, người thành công giành được quyền sở hữu mảng giải trí đen của thành phố B này là Rùa Béo, với mức giá ông ta đưa ra là bảy mươi tám triệu tỷ.
Sau đó lần lượt là mảng bất động sản của thành phố B về tay Năm Đốc với giá ba mươi bảy triệu tỷ, mảng khu công nghiệp, xí nghiệp rơi vào tay Hoa Nguyệt với giá hai mươi bốn triệu tỷ...
Cuối cùng là mảng cờ bạc. Ai cũng hiểu, ở thành phố B, không tính các sòng nhỏ, những sòng tầm trung và lớn cũng chỉ có mười mấy sòng, diện tích cũng không lớn. Nhưng đã là con người, mấy ai là không có máu đỏ đen? Thế nên, chiếm được quyền sở hữu các sòng bạc trong thành phố B cũng chính là chiếm được kinh tế của thành phố B. Những thứ mà người khác mất công đấu giá, giành giật nhau được, cuối cùng cũng chỉ để kiếm tiền cho các sòng bạc trong thành phố B.
Minh vừa dừng lại, ba người Năm Đốc, Hoa Nguyệt, Rùa Béo còn chưa kịp phản ứng, David đã đánh đòn phủ đầu:
- Hai trăm triệu tỷ!
Cái giá đầu tiên mà David đưa ra đã là một con số khủng khiếp, chỉ mới ra giá lần đầu tiên đã vượt qua tổng số tiền Minh nhận được từ những mảng đấu giá trước.
Nhưng như vậy thì đã sao? Ai cũng biết tầm quan trọng của các sòng bạc trong thành phố. Làm sao ba người kia có thể từ bỏ chỉ vì David mới bắt đầu đã đánh đòn phủ đầu?
Hua Nguyệt lập tức nâng giá:
- Hai trăm mười triệu tỷ!
Khoảng cách chênh lệch gần bằng giá của mảng nhà hàng, khách sạn và du lịch, vậy mà những người ở đây vẫn cho là ít. Rùa Béo khi tăng giá cũng đưa ra một con số lớn:
- Hai trăm bảy mươi triệu tỷ!
Có vẻ vẫn chưa chạm trần, để giá tiền lên một cách từ từ, còn cần một người nữa ra giá. Năm Đốc lên tiếng:
- Ba mươi lăm triệu tỷ!
...
Cuối cùng, vẫn là Năm Đốc bất chấp giành được mảng sòng bạc này với giá bốn trăm tám mươi triệu tỷ. Những người khác tuy không đạt được, nhưng ai nấy cũng đã khiến Năm Đốc cảm thấy như bị cắt mất một miếng thịt.
Minh còn chưa nhận được tiền ngay, nhưng hắn tin rằng trong vòng một tuần, những người này sẽ phải chủ động chuyển tiền vào tài khoản cho hắn, nếu không muốn bị hắn san bằng toàn bộ địa bàn.
Ngồi trên chiếc Rolls Royce Phantom mà Sói Ba Đầu đã ra ngoài chuẩn bị trong lúc Minh tổ chức cuộc đấu giá kín cho bốn ông trùm nước ĐL, Minh nhắn tin cho từng đứa em của mình.
Nội dung tóm tắt là hắn cảm ơn những người em này đã xem hắn như anh trai trong nhà mà hết lòng với hắn. Hắn cũng rất quý bọn họ, nhưng hắn có cuộc đời của hắn, bọn họ có cuộc đời của bọn họ, nên đã đến lúc chia tay.
Và bốn đứa em của Minh, sau khi nhận được tin nhắn của hắn, cả bốn đều đã khóc, chạy ra khỏi cổng biệt thự nhà Linh, ngồi lên chiếc Mercedes Sprint do Minh để lại. Chúng ảo tưởng rằng những tin nhắn Minh gửi cho chúng chỉ là trêu đùa, rồi hắn sẽ cùng Sói Ba Đầu và Lisa xuất hiện.
Xe của Minh bị chặn lại trên con đường cao tốc liên tỉnh bởi một nhóm ăn xin khoảng ba trăm người.
Bất đắc dĩ, Sói Ba Đầu phải xuống xe xem xét tình hình, mặc dù Minh đã nói rằng hắn cảm thấy những người ăn xin này không có ác ý.
Quả nhiên, có ba người đi ra khỏi nhóm ăn xin. Mặc kệ Sói Ba Đầu đang chặn trước mặt, Đỗ Si bước đến, đứng đối diện với chiếc Rolls Royce Phantom, hành lễ nói:
- Thiếu gia! Chúng tôi muốn đi theo cậu!
Lục Nam và Hồng Diệp đứng cạnh Đỗ Si không lên tiếng, nhưng trong lúc Đỗ Si hành lễ, cả hai người bọn họ cũng không làm ra bất kỳ động tác thừa nào.
Minh ở trong xe, không biết đã dùng cách nào, lại có thể nói vọng ra ngoài dù trong xe trang bị hệ thống cách âm tiên tiến nhất:
- Được rồi! Cùng nhau rời đi! Cả những huynh đệ kia nữa, cũng tìm cách đến thành phố H đi.
Vậy là, không chỉ có ba người Đỗ Si, mà cả nhóm ăn xin cũng đi theo Minh đến thành phố H.