Xuyên Không Thành Phu Nhân Ác Độc Của Nguyên Soái Tàn Tật
Chương 191: Hợp tấu ma quỷ
Xuyên Không Thành Phu Nhân Ác Độc Của Nguyên Soái Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 191 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khuôn mặt của người đàn ông dần trở nên mờ ảo, thậm chí cả dáng vẻ cũng thay đổi. Chỉ trong vài giây, hắn đã lộ ra dung mạo tinh tế vốn có. Nhìn thấy khuôn mặt đó, Thẩm Kỳ Nhiên lạnh toàn thân.
Hạ Thư Duẫn?!
Từng trải qua một lần bị hại, tình huống này rõ ràng: lời đề nghị hợp tấu kia hoàn toàn là một mưu kế do Hạ Thư Duẫn dẫn đầu. Đối phương đã bày ra vô số kế sách, khiến mình vô tình rơi vào bẫy lần nữa.
Thẩm Kỳ Nhiên định chạy, nhưng giống như lần trước trong phòng học ở Học viện Âm nhạc Mạc Đại Nhĩ, cậu vẫn giữ được ý thức nhưng cơ thể hoàn toàn bất lực. Những người dưới sân khấu đều lơ đãng, chẳng ai nhìn thấy những gì xảy ra trên sân khấu.
"Gặp được cậu lần này thật khó khăn lắm."
Hạ Thư Duẫn thở dài u ám, ánh mắt cứ đắm đuối nhìn Thẩm Kỳ Nhiên, "Nhưng cậu đừng lo, sau này chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi."
Đồ tâm thần phân liệt!
Thẩm Kỳ Nhiên vừa sợ hãi vừa tức giận, chưa kịp nghĩ cách đối phó. Bản nhạc violin của Hạ Thư Duẫn đột nhiên thay đổi. Khúc nhạc nhẹ nhàng trước đây bỗng biến thành giai điệu quỷ dị.
Ngón tay Thẩm Kỳ Nhiên cũng theo đó đổi theo, khúc dương cầm cũng chuyển sang giai điệu khác.
Lần này, cậu không còn chơi khúc nhạc phi tinh thần lực nữa, mà chơi khúc nhạc tinh thần lực y hệt Hạ Thư Duẫn.
Violin và dương cầm hòa hợp hoàn hảo, phối hợp tinh tế tự nhiên như trời phú. Thẩm Kỳ Nhiên cảm thấy thức hải tinh thần mình bị kích động liên tục. Cảm giác này… giống y như khi cậu và Thiệu Hành hợp tấu tinh thần lực.
Khúc nhạc quỷ dị huyền ảo không ngừng chảy vào tâm trí cậu. Do sự cộng hưởng, lớp phòng thủ thức hải tinh thần dần suy yếu, lớp sương mù bao phủ thức hải tan biến, cánh cửa hoàn toàn mở rộng.
Không ổn rồi!
Ngay cả đứa trẻ cũng biết không thể tùy tiện mở thức hải tinh thần cho người khác, hậu quả không thể tưởng tượng. Thẩm Kỳ Nhiên muốn chống lại sự xâm nhập của âm nhạc, nhưng lực bất tòng tâm.
Không biết từ bao giờ, Hạ Thư Duẫn đã đứng trước mặt cậu. Thẩm Kỳ Nhiên rõ ràng nhìn thấy: đôi mắt của đối phương lúc này có vô số chấm máu quỷ dị đang cuồng loạn.
Ngực hắn đột nhiên nhúc nhích, rồi vạt áo trắng bị xé rách, lộ ra một chiếc chân đen bóng sắc bén như xúc tu của sinh vật khổng lồ.
Mẹ kiếp!!!
Thẩm Kỳ Nhiên choáng váng trước cảnh tượng kinh khủng. Đây, đây còn là người sao?!
"Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu lắm rồi."
Trái ngược hoàn toàn với vẻ đáng sợ, thiếu niên nở nụ cười ngây thơ trong sáng, như đứa trẻ cuối cùng có được món đồ chơi yêu thích.
"Hãy gia nhập bộ tộc của ta đi, Kỳ Nhiên."
Thẩm Kỳ Nhiên tuyệt vọng nhìn Hạ Thư Duẫn bước thêm một bước. Chiếc chân đáng sợ lạnh lẽo đặt lên trán cậu. Khi Thẩm Kỳ Nhiên cảm thấy đầu mình sắp bị đâm xuyên, hành động của Hạ Thư Duẫn đột nhiên dừng lại.
Không chỉ chiếc chân bất động, ngay cả cây violin cũng im bặt. Một bên mắt thiếu niên vẫn có chấm máu cuồng loạn, bên còn lại dần trở về trong sáng.
"Kỳ Nhiên…" Môi hắn run rẩy, khó khăn thốt từng chữ, giọng nghẹn ngào đến đáng sợ
"Chạy đi… mau mau!”
Thẩm Kỳ Nhiên lập tức phản ứng lại.
Là Hạ Thư Duẫn.
Là Hạ Thư Duẫn ban đầu cậu từng gặp.
Hẳn là vì một lý do nào đó mà hắn bị thứ giống Trùng Tộc khống chế, mới biến thành hình dạng quỷ dị như thế.
Hốc mắt nóng lên, nhưng không còn thời gian để Thẩm Kỳ Nhiên cảm xúc. Tiếng nhạc dừng lại khiến cậu thoát khỏi sự ràng buộc, giành lại quyền kiểm soát cơ thể.
Xung quanh truyền đến tiếng ngã loáng choáng. Không có âm nhạc tinh thần lực kiềm chế, Công chúa La Ti và những người khác đều ngã xuống, không biết là ngất xỉu hay ngủ thiếp đi.
Thẩm Kỳ Nhiên đẩy Hạ Thư Duẫn ra, chạy về phía cửa sổ gần nhất. Trên đường, cậu nhặt chiếc ghế ném về phía cửa sổ.
Cậu muốn đập vỡ cửa sổ tạo tiếng động thu hút vệ binh bên ngoài. Nhưng khi chiếc ghế sắp chạm kính, không biết từ đâu b*n r* một luồng tơ trắng. Chúng dễ dàng bám chặt vào ghế, khiến nó nhẹ nhàng rơi xuống.
Ngoài ghế, tay chân Thẩm Kỳ Nhiên cũng bị sợi tơ quấn chặt. Chúng linh hoạt quấn quanh người cậu từng vòng, buộc cậu quỳ xuống đất, bất lực cử động.
"Xin lỗi, xảy ra chút ngoài ý muốn, làm cậu khổ sở rồi."
Thẩm Kỳ Nhiên run rẩy quay đầu, nhìn thấy Hạ Thư Duẫn thong thả thu tay, phủi đi sợi tơ trắng. Gã mỉm cười đi về phía cậu, dừng lại trước mặt.
"Hạ Thư Duẫn," Thẩm Kỳ Nhiên tuyệt vọng nhìn gã .
"Anh mau tỉnh lại đi… mau tỉnh lại đi!”
Cậu không thể phát ra tiếng nữa, thiếu niên dùng ngón tay vuốt nhẹ, sợi tơ trắng phong bế miệng cậu. Cảm giác nguy hiểm khiến Thẩm Kỳ Nhiên đau đớn đến nghẹt thở. Cậu chưa bao giờ tuyệt vọng như thế.
Trực giác mách bảo –
Không thể trốn thoát.
Từng thất bại lần trước, lần này "Hạ Thư Duẫn" hẳn đã sắp xếp tỉ mỉ, đảm bảo không chút sơ hở. Còn Thiệu Hành do đột phá tinh thần lực đã về trung tâm nghiên cứu cách ly.
Giai đoạn này hắn thậm chí không thể sử dụng tinh thần lực tự nhiên, căn bản không thể đến kịp như lần trước.
Cuối cùng, mình vẫn không thoát khỏi cái chết.
Thẩm Kỳ Nhiên nghĩ.
Thậm chí… sẽ chết sớm hơn, thảm khốc hơn, đáng thương hơn cả chủ nhân.
"Đừng sợ, ta sẽ rất dịu dàng."
"Hạ Thư Duẫn” cúi xuống, nhẹ nhàng vuốt nước mắt trên khóe mắt Thẩm Kỳ Nhiên.
"Đừng lo, một chút cũng không…”
Giọng thiếu niên đột nhiên im bặt, nụ cười trên môi cứng đờ. Thẩm Kỳ Nhiên kinh ngạc mở to mắt.
Một giọt máu rơi xuống.
Tiếp theo là hai giọt, ba giọt, vô số giọt.
Chúng chảy xuống mặt Thẩm Kỳ Nhiên, như những giọt lệ máu uốn lượn.
Nhưng những giọt máu không phải của Thẩm Kỳ Nhiên, mà của… Hạ Thư Duẫn.
Trán hắn bị gai nhọn lớn đâm xuyên qua, từ phía sau gáy đâm vào, xuyên ra từ trán. Người đứng phía sau hắn… là Heather.
Thẩm Kỳ Nhiên hoàn toàn không biết Heather làm sao xuất hiện, cũng không biết hắn vào từ khi nào, bằng cách nào. Cửa sổ vẫn đóng kín, nhưng hắn tự nhiên đứng đó, mang nụ cười bất cần.
Mắt Hạ Thư Duẫn đỏ ngầu, thân thể run rẩy, khó khăn quay đầu: "Ngươi…!”
"Xin lỗi, quên nói cho ngươi biết." Heather nhìn gã , dùng khăn tay trắng lau sạch máu trên tay
"Clarisse đã chết rồi. Tộc duệ của ta, không còn chỗ trống."
Vứt khăn tay dính máu xuống đất, Heather đi về phía này, gót giày phát ra tiếng rõ ràng trên sàn.
"Nhưng dù Clarisse không chết, chỉ cần hấp thụ ngươi, sau khi ta tiến hóa, đủ để chứa nhiều tộc duệ hơn."
Hắn dừng trước mặt Hạ Thư Duẫn, đầu ngón tay ấn vào ngòi ong xuyên qua gã , giọng điệu bình thản thì thầm.
"Hãy trở thành chất dinh dưỡng của ta đi."
Cảnh tượng sau đó, là điều Thẩm Kỳ Nhiên cả đời không thể quên –
Hạ Thư Duẫn gào thét không cam lòng. Gã bị tẩy xóa từng chút, cơ thể trống rỗng biến mất quỷ dị. Tiếng gào thét đau đớn, quá trình vô cùng đau khổ đáng sợ.
Khi Hạ Thư Duẫn hoàn toàn biến mất, phòng cuối cùng tĩnh lặng.
Giữa không khí ngạt thở, tiếng bước chân vang lên.
Thẩm Kỳ Nhiên trơ mắt nhìn Heather đến trước mặt. Người đàn ông tóc vàng nhìn cậu khinh miệt, đôi mắt xanh lam có chấm máu quỷ dị.
Dù chấm máu không cuồng loạn như Hạ Thư Duẫn, nhưng vẫn vô cùng đáng sợ, khiến Thẩm Kỳ Nhiên lạnh sống lưng.
"Bây giờ."
Heather đưa tay đặt lên trán Thẩm Kỳ Nhiên. Ngay khi da chạm nhau, thức hải tinh thần cậu lại sôi sục – Hạ Thư Duẫn vừa lợi dụng cộng hưởng khúc nhạc tinh thần lực mở phòng ngự tinh thần cậu.
Mọi việc diễn ra quá nhanh, thức hải tinh thần cậu vẫn mở rộng.
Một dự cảm tồi tệ xuất hiện, Thẩm Kỳ Nhiên cố gắng từ chối, nhưng vô ích. Ánh mắt Heather bình tĩnh nhìn cậu, khóe miệng nhếch lên đường cong quỷ dị.
"Cậu là của tôi." Hắn nói.
☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️
Lời tác giả:
Nhiên Nhiên, nguy hiểm rồi. (:з” ∠)