Mì cà chua trứng ấm lòng

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đưa mắt nhìn quanh bàn ăn, Tiểu Quả thấy có cà chua, trứng gà, hoa cải vàng và chút bột còn lại từ buổi sáng. Trong đầu nàng chợt nảy ra ý định: sẽ làm món mì cà chua trứng.
Không chút do dự, nàng xắn tay áo lên, bắt đầu rửa rau củ. Khi Tiểu Tráng chạy tới, rau củ đã được cắt gọn gàng. Thằng bé lon ton chạy lại hỏi có thể giúp mẹ việc gì không. Suy nghĩ một lát, Tiểu Quả cầm một cái bát, đập trứng vào rồi đưa cho con trai:
“Con đánh trứng giúp mẹ nhé, nhớ là đánh cùng một chiều thôi đấy.”
Tiểu Tráng nghe lời mẹ dặn rất chăm chú, còn kéo ghế nhỏ ra ngồi trước bếp, hăng hái đánh trứng một cách nghiêm túc.
Trong lúc ấy, Tiểu Quả đặt nồi lên bếp, cho mỡ lợn vào. Khi mỡ tan chảy, nàng cho hành và cà chua vào xào cùng. Cà chua được xào cho đến khi mềm nhuyễn, nước sốt đỏ sánh lại. Khi hỗn hợp sôi lăn tăn, nàng đổ phần trứng Tiểu Tráng vừa đánh vào. Hương thơm lan tỏa khắp bếp, khiến Tiểu Tráng không kìm được mà nuốt nước miếng ừng ực.
Tiểu Quả bật cười nhìn con, gắp một miếng trứng, thổi nguội rồi đút cho con trai. Tiểu Tráng ăn ngay, mắt sáng rỡ:
“Ngon quá mẹ ơi!”
Thằng bé vừa nhồm nhoàm nhai vừa nói, giọng ú ớ không rõ ràng, khiến Tiểu Quả thấy vừa buồn cười vừa thương xót:
“Ăn từ từ thôi con trai.”
Khi món trứng cà chua đã chín, nàng múc ra tô để nguội bớt, rồi rửa sạch nồi, đổ nước mới vào. Trong lúc chờ nước sôi, Tiểu Quả rắc bột lên thớt, bắt đầu cán mì. Nàng chia khối bột thành từng phần nhỏ, cán mỏng, xếp chồng lên nhau rồi cắt thành sợi mì bản to.
Khi nước trong nồi vừa sôi lăn tăn, nàng nhắc Tiểu Tráng đứng tránh xa kẻo bị bỏng. Rồi nàng thả mì vào luộc. Trong lúc chờ mì chín, nàng lấy thêm một quả dưa chuột, rửa sạch, gọt vỏ rồi thái sợi. Tiểu Tráng nhìn say mê, miệng không ngừng thốt lên:
“Oa... đẹp quá mẹ ơi!”
Đợi nước sôi lần nữa, Tiểu Quả vớt mì ra, tráng qua chậu nước lạnh cho sợi mì dai hơn.
Vừa thấy mì đã xong, Tiểu Tráng đã nhanh nhảu chạy đi lấy bát đũa, đem ra phòng ăn. Thằng bé háo hức chạy nhanh thoăn thoắt. Tiểu Quả bưng nồi theo sau, miệng không ngừng nhắc nhở:
“Đi từ từ thôi kẻo ngã con!”
Ngồi vào bàn, nàng múc một bát mì cho con trai. Tiểu Tráng vội vàng đỡ lấy, húp lấy húp để, vừa ăn vừa xuýt xoa khen ngon:
“Sao mẹ nấu ngon thế này?! Ngon lắm ạ!”
Tiểu Quả không thể nói thật rằng mình từng là một đầu bếp tài ba, bèn cười trêu chọc con:
“Có lẽ vì mẹ giỏi giang chăng?”
Tiểu Tráng suy nghĩ trong giây lát, rồi gật đầu lia lịa:
“Đúng rồi, chắc chắn là vậy ạ!”
Nàng bật cười, chùi khóe miệng con trai còn đang phồng lên vì đầy ắp mì:
“Ăn từ từ thôi con, nghẹn bây giờ!”
Sau bữa cơm, Tiểu Quả thấy Tiểu Tráng mắt đã lim dim buồn ngủ. Dù mí mắt đã sắp sụp xuống, thằng bé vẫn nằng nặc đòi rửa bát giúp mẹ. Cuối cùng nàng đành phải hứa sẽ để yên chén bát, chờ khi nào con ngủ dậy rồi mới động vào.
“Thế giờ con chịu đi ngủ chưa nào?” Nàng dịu dàng hỏi.
Sau khi dỗ con ngủ say, Tiểu Quả mới lặng lẽ rửa bát, dọn dẹp căn bếp thật sạch sẽ gọn gàng. Khi mọi việc đã xong xuôi, nàng quay vào phòng đắp chăn cho Tiểu Tráng cẩn thận, rồi bước sang gian phòng phía đông, nơi từng là của mẹ chồng nàng. Bên trong trống trơn, sạch bong. Ở thôn Đào Hoa có tục lệ, người mất đi thì quần áo, giường tủ đều phải đem đốt hết, để họ có cái mà mặc ở thế giới bên kia.
Tiểu Quả nghĩ thầm trong bụng sẽ giữ gian phòng này lại cho con trai mình. Sau này dành dụm được chút tiền, nàng sẽ sửa sang lại thành phòng riêng cho con. Tiểu Tráng cũng đã ba tuổi rồi, không thể cứ mãi ngủ chung với mẹ được. Nàng khẽ ghi thêm điều này vào danh sách những việc cần làm trong tương lai.
Sau khi nàng dọn dẹp xong xuôi mọi phòng ốc, Tiểu Tráng tỉnh giấc, dụi mắt ngái ngủ gọi:
“Mẹ ơi...”
Nhìn đứa bé gầy gò, nước da ngăm đen nhưng đôi mắt lại sáng ngời, Tiểu Quả chợt thấy lòng mình tràn đầy yêu thương. Đây có lẽ chính là thứ mà người đời vẫn thường nói: tình thương của một người mẹ.
Những bữa ăn tươm tất mấy ngày gần đây đã khiến Tiểu Tráng thay đổi hẳn. Dù chưa mập lên được bao nhiêu, nhưng thằng bé đã nhanh nhẹn hơn nhiều, không còn vẻ uể oải như trước nữa.
Tiểu Quả ôm con vào lòng, vỗ nhẹ lưng thằng bé:
“Tỉnh hẳn chưa con? Có muốn đi dạo quanh làng với mẹ không?”
Đôi mắt Tiểu Tráng sáng rực lên:
“Có ạ!”
Đã lâu lắm rồi, thằng bé mới lại được cùng mẹ ra ngoài chơi như thế.