Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 13: Canh sườn hầm khoai tây
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi tiễn Dương thị về, Tiểu Quả dắt Tiểu Tráng trở lại nhà. Mặt trời đã dần khuất bóng, ánh chiều tà trải vàng khắp sân. Hai mẹ con cùng nhau thu quần áo, chăn đệm và mấy món đồ gỗ phơi ngoài nắng. Khi Tiểu Tráng đặt chiếc ghế cuối cùng vào trong nhà, cậu bé reo lên:
“Nhà mình sạch quá mẹ ơi!”
Hôm trước tỉnh dậy, cậu bé chưa kịp nhìn kỹ. Giờ đảo mắt một vòng, cậu thấy nền nhà chẳng còn bụi bặm, mạng nhện trên tường cũng biến mất. Tiểu Quả nghe con khen thì lòng vui rộn ràng. Thật may khi nhà họ Giang lúc xưa xây tường gạch, lát nền gạch, chứ không phải kiểu đất nện như bao nhà khác trong thôn. Nhờ thế, việc dọn dẹp mới nhẹ nhàng hơn nhiều.
Tiểu Tráng tròn xoe mắt, chạy vòng vòng khắp nhà, như thể đang khám phá một ngôi nhà hoàn toàn mới. Tiểu Quả bèn gọi cậu lại, dịu dàng hỏi:
“Buổi tối con muốn ăn gì nào?”
Cậu bé ngẫm nghĩ rất lâu rồi rụt rè đáp:
“Con muốn ăn cơm...”
Đã bao lâu rồi cậu bé chưa được ăn bát cơm trắng nóng hổi? Mùi thơm của hạt gạo nấu chín vẫn luôn in đậm trong ký ức của cậu. Nhưng chợt nhớ ra trong nhà chẳng còn hạt gạo nào, cậu vội đổi ý:
“À... thôi, con ăn canh rau cũng được.”
Tiểu Quả chợt hiểu ra. Lòng cô nhói lên một cái – đứa trẻ mới ba tuổi mà đã biết lo lắng, sợ mẹ khó xử vì gia cảnh thiếu thốn.
Nàng ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của con, giọng dứt khoát:
“Tráng Tráng nghe mẹ này, chúng ta không thiếu ăn đâu. Từ nay mẹ sẽ cho con ăn thịt mỗi bữa. Mấy hôm trước mẹ đã chuẩn bị được rất nhiều lương thực rồi. Giờ ruộng cũng đã gieo hạt, chẳng mấy chốc nữa sẽ thu hoạch. Con không cần lo lắng gì cả.”
Tiểu Tráng gật đầu, trong lòng vẫn còn chút nghi hoặc. Rõ ràng mấy hôm nay cậu bé toàn uống canh rau loãng, sao mẹ lại nói không thiếu đồ ăn? Nhưng đây là mẹ – người yêu thương cậu bé nhất trên đời. Mẹ nói gì, chắc chắn là đúng.
Cậu bé nhoẻn miệng cười, nụ cười sáng bừng:
“Vậy con muốn ăn cơm, mẹ nhé!”
Tiểu Quả khẽ véo má con, cũng cười:
“Ừ, tối nay ta ăn cơm.”
Hai mẹ con cùng vào bếp. Tiểu Tráng lập tức ngồi xuống chiếc ghế con quen thuộc, loay hoay châm lửa. Nhân lúc cậu bé đang bận, Tiểu Quả nhanh chóng dùng nhẫn không gian, lấy ra một túi gạo, một dĩa sườn, ít đường trắng và vài củ khoai tây từ tủ lạnh. Nhớ đến ít miến còn sót lại, nàng quay lại lấy thêm. Thứ này là một trong những món đồ mà dị năng giả đã tặng cô khi đi ra ngoài tìm kiếm vật liệu. Để chắc chắn không bỏ quên gì, nàng soát kỹ một lượt rồi mới thoát ra.
Vừa đặt đồ ra ngoài cửa bếp, nàng nghe tiếng con gọi:
“Mẹ ơi, mẹ đi đâu thế? Con gọi mấy lần rồi mà mẹ không nghe.”
Tiểu Quả mỉm cười, bịa cớ:
“Mẹ đi vệ sinh chút thôi. Có chuyện gì vậy con?”
“Con nhóm lửa xong rồi.”
Tiểu Quả nghĩ cách để con trai rời khỏi bếp, tiện thể đem đồ ăn vào. Đúng lúc củi trong bếp cũng đã gần hết, nàng quay ra bảo con:
“Hết củi rồi, con ra ngoài cửa lấy thêm vào nhé.”
Cậu bé vâng dạ, chạy lon ton. Tiểu Quả liền tranh thủ đưa đồ vào bếp, đổ gạo vào chum, còn bao tải thì ném ngay vào bếp lửa.
Một lát sau, Tiểu Tráng quay lại, ôm bó củi cao quá đầu, bước loạng choạng nhưng vẫn không ngã. Tiểu Quả giật mình, vội chạy ra đỡ, thầm nghĩ: “Thằng bé này lấy sức ở đâu ra thế không biết?”
Rồi nàng thêm nước vào nồi, còn sườn thì đặt lên thớt. Tráng Tráng chạy lại, tò mò áp má vào thớt nhìn chằm chằm:
“Mẹ ơi, cái này là gì?”
“Sườn heo đó con.” Sợ con chưa hiểu, nàng đưa tay chỉ lên ngực mình: “Ở đây gọi là xương sườn. Phần thịt này mà hầm lên thì thơm lắm. Tối nay mẹ sẽ nấu canh sườn hầm khoai tây cho con ăn nhé.”