Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Con thấy mẹ đẹp thế nào?” – Tiểu Quả tò mò hỏi, muốn biết trong mắt Tiểu Tráng, mình trông ra sao.
Tiểu Tráng ngẫm nghĩ một lát rồi đáp:
“Ừm… mẹ rất đẹp ạ. Mắt mẹ to tròn, da lại trắng trẻo, nhìn khác hẳn mọi người. Khi mẹ cười còn có cái lỗ nhỏ giống y con.”
Thằng bé không biết gọi “lúm đồng tiền” là gì, chỉ biết rằng mỗi khi cười, cả mẹ và mình đều có hai cái lúm y hệt nhau.
Nghe con nói vậy, Tiểu Quả vừa buồn cười vừa thấy ấm lòng. Nàng cúi xuống nhìn mặt nước trong sông, thấy rõ bóng mình phản chiếu. Thành thật mà nói, chính nàng cũng giật mình khi thấy dung mạo hiện tại.
Diện mạo giữa nàng và nguyên chủ giống nhau đến mức kinh ngạc – ngay cả vóc dáng, chiều cao, cân nặng cũng không khác là bao. Vì trước kia ăn uống kham khổ, thân thể hơi gầy gò nên lúc đầu nàng không nhận ra. Nhưng sau mấy ngày được ăn uống đầy đủ, da thịt bắt đầu có sức sống trở lại, trông càng giống hơn nữa.
Ngay cả khi tắm rửa, Tiểu Quả cũng phát hiện nốt ruồi nhỏ dưới ngực mình, có vị trí trùng khớp với nốt ruồi của cơ thể cũ nàng ở thế kỷ 31. Quả thật là giống nhau một cách kỳ lạ.
Một lát sau, Tiểu Tráng lại lon ton chạy đi tìm hai con bê. Tiểu Quả nghỉ ngơi chốc lát rồi đứng dậy cắt cỏ. Lần này nàng gánh về cả một gùi lớn, nhiều hơn hẳn lần trước. Tuy chỉ có hai con bê nhỏ, nhưng sức ăn của chúng thì không hề ít chút nào.
Đợi khi gùi đầy, nàng ước chừng lượng cỏ đủ cho hôm nay và sáng mai. Trời cũng đã xế chiều, nàng liền gọi Tiểu Tráng cùng về nấu cơm.
Thằng bé vui vẻ buộc dây dắt hai con bê, vừa đi vừa hát mấy câu đồng dao ngây ngô. Khi đi ngang qua cổng làng, mọi người đã về nhà cả rồi.
Vừa tới đầu làng, một người phụ nữ mập mạp từ xa vội vàng gọi với theo nàng. Tiểu Quả ngạc nhiên, nhìn kỹ mới nhận ra đó là vợ của trưởng thôn. Nàng liền hỏi:
“Thẩm, có chuyện gì vậy?”
Xưa nay họ ít qua lại, Tiểu Quả không rõ vì sao hôm nay bà ta lại tìm mình.
Vợ của trưởng thôn thở hổn hển chạy lại, cười nói:
“Ôi chao, thật may quá, gặp cô ở đây, đỡ phải chạy tận đến nhà. Nhà cô xa quá, đi một chuyến cũng mệt lắm…”
Bà ta còn chưa dứt lời, Tiểu Quả đã khẽ cắt ngang lời:
“Thẩm có chuyện gì cần nói thẳng đi ạ.”
Bà ta bật cười:
“Là thế này, trước đây cha chồng cô còn sống, ông ấy có mua một mảnh đất của làng. Nhưng hồi ấy chẳng còn đất trống nào, nên việc ấy vẫn bị gác lại. Giờ thì vừa có một thửa đất bỏ trống, đúng lúc giao cho nhà cô.”
Thì ra lúc sinh thời, cha chồng nàng đã dùng số tiền dành dụm cuối cùng để mua đất, bởi một mảnh ruộng khi ấy không đủ nuôi sống ba miệng ăn. Tiếc là khi ấy trong làng không có đất trống, nên việc đó vẫn bị treo mãi. Đến nay mới có một thửa đất trống.
Tiểu Quả nhận lấy khế ước đất, xem qua thì thấy vị trí cũng gần, thuận tiện cho việc đi lại. Nàng mừng rỡ chào tạm biệt vợ của trưởng thôn rồi cùng Tiểu Tráng về nhà. Trên đường, nàng cẩn thận cất khế ước. Mảnh đất này quả là đúng lúc, vừa hay giải quyết được nỗi lo không có chỗ gieo ngô. Trưa nay có thể ra đó gieo trồng ngay.
Về đến nhà, hai mẹ con vội vàng chuẩn bị bữa cơm trưa. Ăn xong, Tiểu Quả thay bộ quần áo lao động chưa kịp giặt. Ban đầu nàng định để Tiểu Tráng ở nhà, nhưng vừa nhìn ánh mắt mong chờ của con, nàng không nỡ từ chối:
“Được rồi, chúng ta cùng đi.”
Tiểu Tráng sung sướng thay bộ đồ bẩn của mình, vai khoác chiếc cuốc nhỏ, trước khi đi còn chu đáo cho hai con bê ăn một bó cỏ để chúng không bị đói.
Theo địa chỉ ghi trong khế ước, hai mẹ con tìm đến thửa đất. Quả nhiên đúng như nàng mong ước: rộng chừng hai mẫu, đất màu mỡ, ẩm mềm, rất thích hợp cho việc canh tác.
Cũng giống lần trước, Tiểu Quả đi trước cày xới đất, Tiểu Tráng theo sau rải hạt giống. Hai mẹ con hăng hái làm việc từ trưa cho đến tận chiều muộn. Mặt trời sắp lặn thì cũng là lúc hai mẹ con vừa gieo xong hạt cuối cùng. Tiểu Quả phủ lớp đất mỏng lên, duỗi lưng, cả người mỏi nhừ.
May mà ánh nắng khi ấy đã dịu, hai mẹ con ngồi xuống đất thở dốc. Tiểu Tráng mệt đến mức chẳng nhấc nổi chân. Đợi nghỉ ngơi một lát, Tiểu Quả cõng con trên lưng, chậm rãi đi về nhà.
Dọc đường chẳng gặp ai, đi ngang qua mảnh ruộng khác, nàng ngẩng đầu nhìn thấy những luống lúa mì đã bắt đầu nhú mầm dưới ánh hoàng hôn. Thêm chừng trăm ngày nữa là lúa sẽ chín, mà khi ấy ngô cũng vừa vặn kịp mùa thu hoạch. Nghĩ đến đó, lòng nàng nhẹ nhõm hẳn. Tiểu Quả vừa cõng Tiểu Tráng, vừa khấp khởi niềm vui, bước chân trở về nhà.