Chương 28: Dắt Tiểu Tráng lên núi

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai

Chương 28: Dắt Tiểu Tráng lên núi

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm sau, Tiểu Tráng thức dậy trước. Nhìn mẹ vẫn còn say ngủ bên cạnh, trong lòng nó cảm thấy lạ lẫm vô cùng.
Nó nghiêng đầu qua gối, chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt đang ngủ của Tiểu Quả. Trước đây, Tiểu Tráng từng soi gương để so sánh vẻ ngoài của mình với mẹ. Cái miệng của nó giống hệt mẹ – khóe môi hơi cong lên, môi đỏ hồng tự nhiên. Đôi mắt cũng to và hai mí.
Chỉ có một điểm không giống, đó là hàng mi. Tiểu Tráng đưa tay chạm vào lông mi mình, thấy chúng vừa dày vừa dài. Chắc hẳn là giống cha rồi? Nghĩ đến người cha xa lạ kia, trong lòng nó thoáng hiện lên chút bối rối và hụt hẫng. Bà nội vẫn thường nói nó giống cha như đúc hồi còn nhỏ.
Khi Tiểu Quả mở mắt, nàng liền thấy Tiểu Tráng đang chống cằm nhìn mình, miệng khẽ thở dài. Nàng thầm thấy buồn cười: ‘Thằng bé mới tí tuổi đầu mà đã biết thở dài rồi ư?’
“Tiểu Tráng.”
Tiếng gọi của nàng khiến nó giật mình. “Mẹ!” – nó vội đáp.
“Tiểu Tráng, hôm nay theo mẹ lên núi nhé.” Thời tiết hôm nay khá đẹp, Tiểu Quả nghĩ đến mấy cái bẫy đặt trên núi, không biết có con mồi nào mắc bẫy không. Nhưng mấy hôm trước mưa lớn liên tục, nàng lo nếu có thú bị dính bẫy thì đã chết ngạt trong nước mất rồi.
“Vâng ạ!” Tiểu Tráng vui vẻ đồng ý, rồi nhanh nhẹn ngồi dậy thay quần áo. Tiểu Quả đi xuống bếp chuẩn bị bữa sáng. Ban đầu nàng định giúp nó mặc đồ, nhưng Tiểu Tráng cứ nhất quyết muốn tự làm. Trước mặt mẹ, nó kiên nhẫn tự mặc từng món, tuy động tác còn vụng về nhưng không hề dừng tay.
Xong xuôi, nó chạy vào bếp. Lúc này, Tiểu Quả đã nấu xong cháo và đang tráng bánh bột trên chảo. Thấy không giúp được gì, Tiểu Tráng liền ra ngoài cho bê ăn.
Tiểu Quả bưng bữa sáng ra bàn, gọi con rửa tay rồi cùng ăn. Tiểu Tráng líu lo đáp lời, chạy ù ra rửa tay. Khi quay lại, mẹ đã múc sẵn cháo vào bát. Bữa sáng tuy đơn sơ nhưng đủ chất dinh dưỡng: mỗi người một bát cháo hạt kê, kèm thêm một đĩa khoai tây thái sợi và vài cái bánh cà rốt nhỏ. Hai mẹ con ăn sạch sành sanh, chẳng còn thừa chút nào.
Đợi con ăn xong, Tiểu Quả mới vác gùi lên lưng. Tiểu Tráng thấy vậy cũng nằng nặc đòi có gùi riêng. Không còn cách nào khác, nàng đành tìm cho nó một cái gùi nhỏ. Thế là hai mẹ con cùng nhau lên núi. Đi lại nhiều thành quen, Tiểu Quả giờ đã biết lối nào ít người qua lại để tránh gặp phiền phức. Từ sau nhà hai mẹ con đi vòng qua một đoạn, chẳng mấy chốc đã tới chân núi.
Đây là lần đầu tiên Tiểu Tráng theo mẹ lên núi, nên nó hơi sợ. Bàn tay nó bám chặt lấy mẹ, chẳng dám buông. Vô tình giẫm phải cành khô, nó giật nảy mình, vội lao vào lòng Tiểu Quả. Nàng nắm chặt tay con, vừa dắt đi vừa dặn dò phải tránh những chỗ bùn lầy. Thỉnh thoảng nàng còn trò chuyện để con quên đi nỗi sợ.
Nói chuyện với mẹ được một lúc, Tiểu Tráng dần trở nên bạo dạn hơn. Nó mở to mắt nhìn khắp khu rừng rậm rạp, điều gì cũng khiến nó tò mò.
“Mẹ ơi, ở đây đẹp quá!”
Tiểu Quả nắm tay con thật chặt, dịu dàng đáp: “Thích thì cứ nhìn ngắm đi, mẹ sẽ không để con ngã đâu.”
Nghe vậy, Tiểu Tráng gật đầu tin tưởng, đưa bàn tay nhỏ cho mẹ nắm, đôi mắt vẫn chăm chú dõi theo cảnh sắc xung quanh.
Trong khi đó, tại ngôi làng chài nhỏ gần cạnh…
Một tiếng gõ cửa vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người đàn ông trong nhà.
“Lý huynh, là ta, hôm nay đến thay thuốc.”—giọng Dư Chi Chi rụt rè vọng vào.
Giang Đan Hà khẽ nâng tay ra hiệu cho Lý Thủ Cát mở cửa. Cửa vừa hé mở, Dư Chi Chi trong bộ váy hồng ngại ngùng bước vào, tay cầm khay thuốc. Ánh mắt nàng lén lút liếc nhìn người đàn ông đang ngồi trên giường. Dù sắc mặt còn nhợt nhạt, nhưng ngũ quan tuấn mỹ đến động lòng người: đôi lông mày đậm, khí chất hiên ngang, đôi mắt hạnh hơi xếch, hàng mi rậm rạp, sống mũi cao thẳng, còn đôi môi tuy tái nhợt vì vết thương nhưng vẫn gợi cảm vô cùng.
Nghĩ đến đây, mặt Dư Chi Chi bỗng đỏ bừng, tim đập thình thịch không ngừng.