Chương 29: Điều bất ngờ ven đường

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai

Chương 29: Điều bất ngờ ven đường

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Đan Hà cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng đang dõi theo mình, khẽ cau mày, quay đầu nhìn về phía Dư Chi Chi.
Đúng khoảnh khắc ấy, Dư Chi Chi vội vàng cúi gằm mặt xuống, như thể bị bỏng. Giang Đan Hà không thấy có điều gì bất thường, liền quay đi, không để tâm nữa. Còn Dư Chi Chi thì mặt đỏ bừng, trong lòng dâng lên niềm vui thầm kín: ‘Vừa rồi huynh ấy đã nhìn ta sao? May quá, hôm nay ta lại mặc bộ váy mới mà cha mua từ kinh thành về.’ Nàng thầm nghĩ.
Dư Chi Chi khéo léo đi vòng ra sau Giang Đan Hà, bắt đầu băng bó vết thương cho hắn. Trước đây, mỗi lần thay thuốc, hắn đều trong trạng thái bất tỉnh, nhưng lần này lại hoàn toàn tỉnh táo. Tay nàng run rẩy, làm sao cũng không thể ổn định được. Mỗi khi đầu ngón tay nàng khẽ chạm vào da thịt hắn, mặt nàng lại nóng bừng lên. Phải khó khăn lắm nàng mới thay xong thuốc và đắp thảo dược mới. Dư Chi Chi vội ôm khay chạy ra ngoài, không dám ngoái đầu nhìn lại.
Người vô tâm như Giang Đan Hà chẳng hề nhận ra điều đó, nhưng Lý Thủ Cát thì nhìn thấy rất rõ. Hắn không khỏi thở dài, thầm tiếc cho Dư Chi Chi – bởi Giang Đan Hà đã có người trong lòng rồi.
Giang Đan Hà lại giục Lý Thủ Cát tiếp tục kể nốt câu chuyện vừa rồi.
Ngoài cửa, Dư Chi Chi vừa chạy ra đã đụng phải cha nàng. Dư Vương Quý – vị thầy thuốc đang chữa trị cho Giang Đan Hà. Ông vuốt chòm râu, liếc nhìn con gái. Chỉ một cái nhìn thôi, ông đã nhận ra nàng đã động lòng với người đàn ông kia.
Dư Chi Chi thấy ánh mắt của cha, lập tức hiểu ngay ông đã đoán ra mọi chuyện. Nàng xấu hổ dậm chân xuống đất:
“Cha! Con mặc kệ cha đấy!” – rồi quay người bỏ chạy mất.
Dư Vương Quý nhìn theo bóng lưng con gái, khẽ thở dài:
“Con gái ta đã lớn thật rồi...”
Nói rồi, ông mới bước vào nhà. Thực ra, ông vẫn chưa biết người kia rốt cuộc là ai, xuất thân như thế nào. Nhưng nhìn bộ giáp kim loại hắn từng mặc, cùng với dung mạo tuấn tú khác thường, thì tuyệt đối không thể là dân thường được. Vì con gái, Dư Vương Quý thầm nghĩ mình nhất định phải tìm hiểu rõ ngọn ngành về người này.
Về phần Tiểu Quả, nàng lần theo những dấu hiệu đã đánh dấu, tìm đến chỗ đặt bẫy. Nàng gạt lá khô ra, nhưng bên trong chẳng có gì cả. Xem ra sau những trận mưa lớn, lũ thú nhỏ đều không chịu ra ngoài kiếm ăn.
Nàng đi đến cái bẫy khác, vẫn trống không như cũ.
Tiểu Tráng tò mò theo sát gót mẹ. Khi nhìn thấy cái bẫy được giăng khéo léo, nó tròn xoe mắt ngạc nhiên:
“Đây là chỗ mẹ đã bắt được chim trĩ hôm trước sao?”
Tiểu Quả gật đầu đáp:
“Ừm, nhưng lần này chẳng có gì cả. Mẹ sẽ dắt con đi bắt cá. Đi thôi nào.”
Nàng vốn không hề thất vọng, bởi trước khi đi nàng cũng đã đoán rằng sẽ chẳng có con mồi nào dính bẫy. Thực ra, mục đích chính của nàng hôm nay là bắt cá – nàng muốn làm chả cá rồi đem ra chợ bán.
Trong chợ, Tiểu Quả từng để ý thấy hầu như chẳng có mấy sản phẩm được chế biến từ cá. Thứ gì bán ra cũng na ná nhau, chẳng có điểm gì mới lạ. Nếu làm chả cá, chắc chắn sẽ thu hút khách, lại kiếm được kha khá tiền. Mà lúc này, điều nàng thiếu nhất chính là tiền: ngô còn lâu mới đến vụ thu hoạch, bao nhiêu thứ cần sắm sửa, hơn nữa còn phải trả nợ cho Dương thị. Đã vậy, nàng còn phải xây chuồng bò – không thể để chúng ở trong phòng mãi được. Thứ gì cũng cần đến tiền.
Đến bờ sông, Tiểu Quả nhìn kỹ, thấy có khoảng bảy đến tám con cá lớn đang bơi lượn dưới nước. Nhưng không thể bắt hết chúng trong một lúc được. Chỉ cần động mạnh một chút, cả đàn sẽ tản ra ngay. Tiểu Tráng lần đầu tiên thấy nhiều cá to như thế, kinh ngạc đến nỗi miệng há hốc ra. Nhưng nhìn động tác mẹ rón rén, nó cũng học theo, bước đi thật nhẹ nhàng.
Tiểu Quả dặn con đứng yên bên bờ, rồi lặng lẽ đặt giỏ xuống chỗ lòng sông hẹp để chặn đường cá lại. Sau đó, nàng men theo mép sông đối diện, từ từ xua cá về hướng chiếc giỏ. Cuối cùng, nàng cũng lùa được sáu con cá lớn vào trong giỏ. Dù có một con thoát đi mất, nhưng chừng đó cũng đã đủ làm được rất nhiều chả cá rồi. Đặc biệt, lũ cá này còn béo hơn cả lần trước nữa.
Nhìn mẹ bắt cá thành công, Tiểu Tráng reo hò vui sướng:
“Mẹ giỏi quá đi!”
Nói rồi, nó lon ton chạy lại, nhón chân lên ngó vào trong giỏ.
Tiểu Quả đặt giỏ xuống thấp để con nhìn cho rõ, rồi xỏ giày vào, nắm tay nó dẫn về nhà.
“Chúng ta về thôi.”
Lần này, Tiểu Tráng không còn sợ hãi như trước nữa. Nó không còn bám chặt lấy mẹ mà đã dám tự đi một mình. Trên đường xuống núi, hai mẹ con vừa đi vừa cắt cỏ về. Chẳng mấy chốc, chiếc gùi đã đầy ắp.
Hai mẹ con hân hoan bước về nhà. Giữa chừng, Tiểu Quả chợt bị một dây leo mọc ven đường thu hút sự chú ý. Nàng cúi xuống nhìn kỹ, bất giác vui sướng thốt lên đầy kinh ngạc:
“Đây là…”