Chương 31: Bột khoai tây

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Về đến nhà, việc đầu tiên Tiểu Quả làm là đặt gánh khoai xuống. Đoạn đường dài khiến vai nàng đau nhức không thôi. Lại thêm việc bị Lý Trác Đệ chặn đường trước đó, nàng càng về muộn hơn. Thấy mẹ xoa bóp vai, Tiểu Tráng liền chạy lại, chu môi thổi phù phù cho mẹ.
“Để con thổi cho mẹ đỡ đau!”
“Ừ, đúng là hết đau thật rồi, còn dễ chịu nữa chứ. Con trai mẹ ngoan quá!” Tiểu Quả trìu mến ôm con vào lòng, cố ý tựa đầu lên bờ vai nhỏ bé của thằng bé. “Tráng nhi chính là chỗ dựa của mẹ.”
Nghe vậy, Tiểu Tráng sung sướng, vội ưỡn thẳng lưng, muốn bờ vai mình trở thành chỗ dựa vững chắc hơn cho mẹ. Tiểu Quả bật cười, đưa tay khẽ vỗ lên má con, ánh mắt chan chứa yêu thương.
Vẫn còn sớm để chuẩn bị bữa trưa. Tiểu Quả chợt nhớ ra trong nhà có một cái cối xay, nhưng lại không nhớ rõ đã để ở đâu. Nàng bới tìm một lúc, cuối cùng phát hiện nó bị che khuất dưới đống củi trong góc bếp.
Đã tìm được cối xay, nhưng làm sao đưa nó lên bàn bây giờ? Nó nặng vô cùng. Nhìn quanh, Tiểu Quả nghĩ ra một cách: tìm một tấm ván dài, chèn thêm hòn đá lớn bên dưới làm điểm tựa, biến nó thành đòn bẩy. Nàng giẫm mạnh xuống một đầu, thế là chiếc cối tròn trịa lăn “kịch” lên mặt bàn, gọn gàng như đã được tính toán trước.
Sau đó là công đoạn gọt khoai. Việc này khá tốn thời gian nên Tiểu Quả phải nhanh tay. Thấy mẹ bận rộn, Tiểu Tráng muốn giúp, nhưng nàng lo con lỡ cắt trúng tay nên không cho phép. Thằng bé ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, tò mò hỏi:
“Mẹ ơi, sao mẹ làm nhiều khoai thế ạ?”
“Mẹ sẽ làm bột khoai tây. Có bột rồi thì có thể làm thành mì. Sau đó nấu cùng viên cá, thêm nước canh nấm cay nóng… sẽ thành món miến khoai tây viên cá tuyệt ngon. Rồi mẹ sẽ mang ra chợ bán.” Tiểu Quả kiên nhẫn giải thích. Món nàng mê nhất trước khi xuyên không chính là miến khoai tây. Nhất là khi kết hợp với sợi mì thái tay, chan nước canh cay cay, trên mặt lại điểm thêm vài viên cá trắng nõn – mùi vị ấy, chỉ nghĩ thôi đã khiến nàng muốn nuốt nước bọt.
Nghe mẹ tả, Tiểu Tráng cũng không nhịn được mà nuốt khan, mắt sáng rỡ. Thấy vậy, Tiểu Quả mỉm cười, trấn an:
“Khi nào làm xong, mẹ sẽ nấu cho con ăn thử trước nhé!”
“Vâng ạ!” Thằng bé gật đầu lia lịa, rồi lon ton phụ mẹ rửa khoai.
Khoai đã sạch, Tiểu Quả thái nhỏ, cho vào cối, nghiền nát, thêm nước rồi lọc. Phần bã được bỏ đi, còn thứ nước sệt màu trắng đục thì nàng hứng vào chậu, để lắng xuống.
Đến khi xong xuôi, mặt trời đã đứng bóng. Trong sân có ba chậu lớn đựng nước bột khoai, nàng đặt ở chỗ râm mát chờ lắng rồi mới rửa tay, chuẩn bị cơm trưa.
Tiểu Tráng tò mò nhìn chằm chằm vào chậu nước. Trong thứ nước đục ngầu kia, làm sao lại biến thành bột khô như trong túi mẹ cất trong bếp được chứ? Nghĩ mãi không hiểu, nó bèn chạy đi hỏi mẹ.
Tiểu Quả kiên nhẫn giảng giải:
“Trong khoai tây vốn có tinh bột. Mẹ đã lọc ra, giờ cứ để yên một lúc, tinh bột sẽ lắng dần xuống đáy chậu. Sau khi gạt bỏ nước, phần còn lại chính là bột. Đợi nó khô đi, sẽ giống hệt như thứ con thấy trong túi vải kia.”
Tiểu Tráng gật gù, cảm thấy vô cùng thú vị. Thằng bé háo hức chờ đợi giây phút được tận mắt thấy thứ bột trắng ấy.
Trong lúc đó, Tiểu Quả thả mì vừa làm vào nồi nước sôi. “Tiểu Tráng, bày bát đũa ra bàn đi con.”
“Dạ!”
“Cẩn thận kẻo bỏng nhé.”
Nấu xong, Tiểu Quả nhanh tay vớt mì ngâm qua nước lạnh, rồi bưng vào nhà. “Ăn thôi nào. Hai ngày nay mẹ bận quá, cơm nước hơi sơ sài, con chịu khó nhé.” Nói rồi, nàng xới một thìa cà tím xào thịt băm, bỏ vào bát con trai.
“Thế này là ngon lắm rồi ạ. Mì mẹ nấu lúc nào cũng là nhất!” Tiểu Tráng ăn mì, trong lòng hạnh phúc vô bờ. Được ăn no, ăn ngon, lại có cả thịt, cả món mới lạ mỗi ngày, điều mà trước kia thằng bé chẳng dám mơ tới.
Tiểu Quả nhìn con, môi khẽ cong. So với bao gia đình trong vùng này còn đang thiếu ăn, bữa cơm của mẹ con nàng quả thật đã rất sung túc. Song, nghĩ đến quá khứ ở thời hiện đại, khi mỗi bữa cơm nhà mẹ ruột đều có ba món một canh đủ đầy, nàng lại thấy mình vẫn chưa cho con được nhiều như mong muốn.