Chương 32: Tích góp tiền bạc

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai

Chương 32: Tích góp tiền bạc

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ăn cơm xong, Tiểu Tráng kiên quyết không để mẹ đụng vào chén đũa. Nó tự mình bưng tất cả vào bếp rửa. Tiểu Quả ngồi nhìn, trong lòng thấy ấm áp vô cùng.
Dù chưa từng làm mẹ trước kia, nhưng nàng đã xem nhiều đoạn video nuôi dạy trẻ nhỏ trên mạng. Người ta vẫn bảo, không nên nuông chiều con cái quá mức. Cần tập cho chúng làm việc nhà, rèn luyện những kỹ năng sống cơ bản. Huống hồ Tiểu Tráng lại là con trai, càng không thể để con ỷ lại.
Ngồi được một lúc, Tiểu Quả ra ngoài xem thử chậu nước lọc khoai. Nước đã trong hơn lúc ban đầu, chỉ cần để thêm một lúc nữa là có thể gạn bỏ phần nước.
Tiểu Tráng rửa xong bát đũa cũng chạy lon ton ra, đứng cạnh mẹ cùng ngó xuống. Quả nhiên, so với trước bữa cơm, nước đục đã lắng lại nhiều. Nhìn kỹ còn thấy có lớp bột trắng bám dưới đáy chậu. Nó lập tức chỉ cho mẹ:
“Mẹ ơi, cái kia là bột khoai phải không?”
Tiểu Quả gật đầu:
“Đúng rồi, đó chính là bột khoai. Nhưng nó vẫn chưa lắng hết đâu. Phải đợi đến khi nước trong vắt, bột mới thật sự đọng lại.”
Trời hôm ấy nắng vàng chan hòa. Tiểu Quả ngồi lên chiếc ghế thấp ngoài sân, vừa hong nắng vừa tận hưởng khoảnh khắc yên bình. Thấy thế, Tiểu Tráng cũng bắt chước, lôi một chiếc ghế con ra, bắt chước dáng điệu của mẹ: hai tay gác sau đầu, chân vắt chéo, mắt lim dim. Cảnh tượng ấy khiến Tiểu Quả không nhịn được, bật cười khúc khích. Thằng bé này đúng là…
Đột nhiên, Tiểu Tráng nhớ ra điều gì:
“Mẹ ơi, con cho Đại Hắc và Tiểu Bạch ra ngoài có được không?”
“Được chứ.”
Tiểu Quả cũng suýt quên mất. Bê con cần được ra nắng, như thế mới mau lớn, sau này sắp có chuồng rồi, sẽ thuận tiện hơn nhiều.
Nghe mẹ đồng ý, Tiểu Tráng hí hửng chạy vội vào trong phòng. Vừa mở cửa, hai con bê đã phóng ra lon ton, như thể bị giam lâu ngày. Tiểu Quả đứng dậy đóng cổng lại, rồi bứt một nắm cỏ tươi rải xuống sân cho chúng gặm.
Lúc này nàng chợt nhớ, vẫn chưa dọn phân trong phòng. Bèn lấy xẻng đi vào, may mà chúng còn nhỏ nên lượng phân không nhiều. Dọn dẹp xong, nàng quan sát thấy phân không quá loãng cũng chẳng khô cứng – dấu hiệu cho thấy chúng khỏe mạnh, lớn nhanh.
Tiểu Tráng tò mò nhìn mẹ xúc phân mang ra vườn rau, liền hỏi:
“Mẹ ơi, sao không vứt đi mà lại đem bón ruộng?”
Tiểu Quả đặt cuốc xuống, rửa sạch tay, rồi giải thích:
“Bởi vì đây chính là phân bón. Dùng để bồi bổ cho đất, rau cỏ sẽ lớn nhanh hơn, xanh mướt hơn.”
Rồi nàng lại ngồi xuống bên con, nói tiếp:
“Con biết không, phân là phần thức ăn dư thừa trong cơ thể người hay động vật. Sau khi tiêu hóa, nó lại tạo ra những chất dinh dưỡng rất tốt cho cây trồng. Vì thế con người thường dùng phân để bón ruộng, giúp đất màu mỡ. Đất tốt thì cây cối cũng sẽ khỏe mạnh.”
Tiểu Tráng nghe mà cảm thấy kỳ diệu. Thì ra, ngay cả thứ tưởng chừng vô dụng nhất cũng có ích.
Nhìn ánh mắt háo hức của con, Tiểu Quả chợt nghĩ, lần sau ra chợ sẽ tìm vài quyển sách mang về cho nó. Vừa nghĩ vậy, nàng lại chợt nảy ra câu hỏi:
“Tráng nhi, con biết đọc chữ không?”
Nói xong, chính nàng cũng thấy mình hỏi thừa. Một đứa trẻ ở nơi này, làm sao có cơ hội biết chữ? Huống chi, nguyên chủ cũng chưa từng đi học, thì làm sao có thể dạy con.
Quả nhiên, Tiểu Tráng ngơ ngác lắc đầu:
“Tiểu Hổ ca và Tiểu Hoa tỷ cũng không biết đọc đâu.”
Thời buổi ấy, cái ăn cái mặc còn chưa đủ. Huống hồ chuyện học hành. Ai muốn cho con đi học phải bỏ ra một số tiền không nhỏ. Nông dân thường thà để con ở nhà, giúp đỡ cày cấy còn hơn. Đợi lớn, dựng vợ gả chồng, ấy mới là việc thực tế. Trong mắt họ, học hành chẳng qua là phí sức, phí thời gian.
Những đứa trẻ được đi học, phần lớn đều là con cháu nhà giàu, có quyền thế. Trường học vốn dĩ không mở cửa cho dân thường, nếu không có tiền bạc hay địa vị thì chẳng thể chen chân được vào. Vì thế, hầu hết nông hộ đều từ bỏ ý định, giữ con ở nhà làm việc đồng áng.
Nhưng Tiểu Quả lại nghĩ khác. Nàng không muốn Tiểu Tráng lớn lên trong sự mịt mờ và tầm thường. Sau này, khi con đủ tuổi, nàng nhất định phải cho nó đi học, dù vất vả đến mấy cũng cam lòng. Vì vậy, từ giờ nàng càng phải chăm chỉ kiếm tiền, chắt chiu từng đồng một, để dành cho tương lai của con trai mình.