Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 33: Lên núi tìm nấm
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau một buổi chiều chờ đợi, nước trong chậu đã trở nên trong vắt. Tiểu Quả gạn bỏ phần nước trong, để lộ lớp tinh bột dày bằng đốt ngón tay đã lắng xuống đáy chậu. Nàng cũng đổ bỏ nước trong hai nồi còn lại, rồi chuyển phần cặn lắng sang khay tre để phơi khô.
Tráng Tráng tò mò dùng tay chọc vào lớp tinh bột, cảm nhận sự mềm mại nhưng lại chắc chắn. Cậu bé cứ mải mê chọc nghịch đầy tò mò. Nhìn thấy cảnh đó, Tiểu Quả thấy vô cùng đáng yêu, nàng cũng bắt chước thử theo, nhưng vừa chạm vào đã rụt tay lại ngay lập tức.
Với thời tiết hiện tại, đến ngày mai lớp tinh bột này chắc chắn sẽ khô ráo hoàn toàn. Lúc ấy, Tiểu Quả có thể bắt đầu nấu nước dùng. Trong nhà vẫn còn mấy cân xương heo, sau khi ninh xong nồi canh xương, nàng sẽ lên núi hái ít nấm về nấu canh. Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy thèm rồi.
Đêm đó, ăn cơm xong, Tiểu Quả đi ngủ sớm. Trước khi chìm vào giấc ngủ, nàng còn tính toán rằng sáng mai phải dậy thật sớm, vì trên núi có rất nhiều thứ cần tìm. Ngoài nấm, nàng còn muốn thử vận may kiếm thêm một ít gia vị. Gia vị trong không gian của nàng đã gần hết, mà nàng còn muốn làm thêm một ít sa tế. Vì không có đủ nguyên liệu nên chỉ còn cách lên núi để tìm.
Trước khi ngủ, nàng dặn dò Tráng Tráng rằng ngày mai mình sẽ lên núi, không thể đưa con theo. Lần này nàng dự định đi xa hơn, địa hình lại xa lạ, trên đường có thể gặp nguy hiểm. Nếu đi một mình thì nàng còn dễ dàng xoay sở, nhưng nếu mang theo Tráng Tráng thì khó lòng đảm bảo an toàn cho con. Nàng tuyệt đối không muốn để con trai mình gặp hiểm nguy.
Ban đầu Tráng Tráng không chịu, cứ nhất quyết đòi đi theo. Sau khi nghe Tiểu Quả dỗ dành và hứa hẹn đủ điều, cuối cùng cậu bé mới miễn cưỡng đồng ý. Dẫu vậy, trong lòng cậu vẫn không vui, ôm chặt mẹ mà ngủ thiếp đi.
Trời vừa hửng sáng, Tiểu Quả đã tỉnh giấc. Nàng rón rén rời khỏi giường, bước ra ngoài. Trong giỏ đã có sẵn liềm và dao bếp, lần này nàng còn mang thêm một con dao nữa, phòng khi gặp nguy hiểm có thể dùng đến. Nếu dao cũng không giúp ích được gì, nàng vẫn còn chiếc nhẫn để thoát thân. Sau khi khóa cửa cẩn thận, nàng thẳng tiến về phía núi.
Đến nơi, việc đầu tiên Tiểu Quả làm là đi kiểm tra bẫy thú đã đặt. Không ngờ, vừa đến gần, nàng đã phát hiện một chiếc bẫy có dấu hiệu bị tác động. Tiến đến xem xét, quả nhiên bên trong có một con gà rừng! Tiểu Quả mừng rỡ định vung dao xuống thì bàn tay nàng bỗng khựng lại. Hình như… đó là trứng?
Dưới bụng gà rừng có mấy quả trứng. Tiểu Quả muốn đưa tay ra lấy thử, nhưng vừa mới chạm vào, con gà liền hung hăng mổ lia lịa. Nàng lập tức rụt tay lại. Nàng nghĩ bụng: số trứng này e rằng có thể ấp nở thành gà con, vậy thì không thể ăn, cũng không thể giết gà mái.
Tiểu Quả bèn tìm một cành cây chắc chắn, nhẹ nhàng gạt con gà sang một bên bẫy. Một tay giữ chặt, một tay còn lại cẩn thận lấy hết số trứng ra. Sau đó, nàng đem con gà đến một góc yên tĩnh rồi thả xuống. Lúc này gà mái đã không còn giãy giụa dữ dội như trước. Vừa được thả ra, nó lập tức lao ngay về phía trứng, xòe cánh ấp lại chúng, đôi mắt cảnh giác dõi theo từng cử động của Tiểu Quả. Nàng đặt hết đồ xuống đất rồi lặng lẽ rời đi.
Tiểu Quả tiếp tục đi sâu vào trong rừng. Càng đi sâu, cây cối càng um tùm rậm rạp hơn. Nàng vừa đi vừa cẩn thận khắc dấu để đánh dấu lối đi, tuyệt đối không dám lơ là. Nhờ trận mưa hai ngày trước mà nhiều nấm đã mọc rộ lên. Tiểu Quả chăm chú phân biệt nấm ăn được với nấm độc. Chẳng mấy chốc, nàng đã hái được kha khá nấm mối và nấm thông rừng, toàn là những nguyên liệu tuyệt vời để nấu ăn.
Đi thêm một đoạn, nàng gần như đã đến giữa khu rừng. Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng càng đi sâu, sương mù lại càng dày đặc hơn. Bản năng mách bảo nàng không nên tiến sâu hơn nữa, nên nàng đổi hướng rẽ sang bên. May mắn thay, chẳng bao lâu, nàng phát hiện một đám cây hồ tiêu mọc chen chúc nhau, liền vội vàng hái lấy. Quanh đó còn có một ít đại hồi, nàng cũng không bỏ lỡ. Trên đường quay về, nàng còn tìm thấy một cây nguyệt quế, liền hái thật nhiều lá mang về phơi khô để dự trữ.
Ánh mặt trời len lỏi qua tầng lá dày đặc, đổ xuống thành những vệt sáng lung linh dưới tán cây. Từng tia nắng vàng như dải lụa mỏng buông xuống khắp mặt đất. Vận may như đang mỉm cười với Tiểu Quả. Trước mắt nàng, một luồng sáng chiếu xuyên qua tầng lá xanh biếc, tạo thành một vầng hào quang tuyệt đẹp bao quanh gốc cây, như thể có đàn tinh linh đang múa lượn.
Tiểu Quả khẽ dừng chân, thở dài. Giá mà bây giờ có máy ảnh, nàng nhất định sẽ chụp lại khoảnh khắc thần kỳ này.