Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 40: Mua sắm (2)
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cắt cho ta hai thước loại này.” – Tiểu Quả chỉ vào tấm vải trắng kẻ sọc xanh.
Người phụ nữ vui vẻ bảo người cắt vải. Thấy từ nãy đến giờ Tiểu Quả chỉ mua vải may cho trẻ nhỏ, bà không khỏi gợi ý:
“Bên ta có vải hoa cũng rất đẹp, cô có muốn xem thử không?”
Dù sao cũng đang chờ cắt vải, Tiểu Quả nghĩ xem qua một chút cũng chẳng mất gì, bèn gật đầu:
“Được, dẫn ta đi xem.”
Người phụ nữ dẫn nàng đến gian hàng, chỉ vào những cuộn vải treo trên giá:
“Đây là lô vải nhuộm mới từ xưởng mang tới, màu sắc rực rỡ, hoa văn tươi sáng, sợi vải cũng tốt, dệt chắc chắn, không dễ bị tuột chỉ.”
Tiểu Quả nhìn mà thích mê. Nghĩ lại trong tủ của mình chẳng có bao nhiêu bộ, hơn nữa đều đã sờn cũ, nàng quyết định cũng nên sắm thêm vài bộ cho mình. Nàng gật đầu, chọn hai mẫu vải, mỗi mẫu năm thước.
Khi rời tiệm, chiếc giỏ đã đầy gần một nửa. Nhìn lại, trong lòng nàng hơi lo lắng – vẫn còn nhiều thứ cần mua, sao mới mua có chừng đó mà giỏ đã nặng trĩu rồi?
Không chần chừ nữa, Tiểu Quả ghé cửa hàng bán hạt giống mua ít hạt rau, rồi đến sạp thịt heo.
“Thịt heo bao nhiêu tiền một cân?” nàng hỏi.
“Thịt nạc năm văn một cân, thịt vai bảy văn một cân. Xương heo năm văn một cân, mỡ heo hai văn một cân.”
“Vậy lấy cho ta nửa cân thịt nạc, thêm hai miếng thịt vai, ba cái móng giò, năm cân xương và mười cân mỡ.” – Tiểu Quả gọi đủ thứ.
Người bán thịt thoăn thoắt cắt thịt. Trong lúc chờ, nàng liếc xuống dưới gầm thớt, thấy một chậu lòng heo bị bỏ lăn lóc, mắt nàng sáng lên:
“Thứ này bao nhiêu một cân?”
“Cái đó bán làm gì chứ, hôi rình lắm, ta sắp vứt đi đây.” — Người bán thịt nhăn mặt ghét bỏ.
Nghe thế, Tiểu Quả thầm mừng. Thời này chưa có kỹ thuật rửa sạch nội tạng, dù có rửa bao nhiêu lần cũng không hết mùi tanh, chẳng ai chịu mua. Nhưng với nàng, đây chính là món ngon giá rẻ.
“Vậy bán cho ta đi?”
Người bán hàng nhìn nàng như thể nhìn một kẻ điên:
“Cô muốn thì cứ lấy.”
Đúng lúc ấy, số thịt nàng gọi cũng đã cắt xong. Người bán thịt giúp nàng gói ghém cẩn thận, chất vào giỏ. Tiểu Quả trước tiên bỏ bớt đồ khô ra, rồi mới xếp thịt cùng lòng heo vào, phía trên lại đặt đồ vải vóc, sách vở lên trên, để tránh bị bẩn.
Tiếp tục đi dọc các gian hàng, nàng mua thêm vài đôi giày, lại ghé tiệm lương thực mua một bao gạo lớn và một bao mì. Đến đây coi như đã mua sắm gần hết.
Ra gần cổng chợ, nàng thấy có người bán gia cầm sống, lập tức quyết định mua thêm vài con. Trong nhà mà có gà vịt, vừa có thịt, vừa có trứng ăn hằng ngày thì còn gì tuyệt hơn. Thế là nàng chọn năm con gà, hai con vịt.
Khi rời khỏi chợ, không chỉ chiếc giỏ nặng trĩu, mà tay nàng còn xách lủng lẳng gà vịt bị buộc chân, thêm một chiếc lồng cỏ lớn mà nàng nhờ người bán đan cho, định mang về làm ổ cho gà vịt đẻ trứng.
Tiểu Quả vừa đi vừa cười, hướng về phía xe lừa. Vốn nàng còn muốn mua thêm ít đồ ăn, nhưng nhìn lại thấy không cách nào mang hết, ngay cả có xe lừa e rằng cũng khó mà kéo về được. Nàng đành thôi, hẹn dịp khác sẽ mua tiếp. Vừa đi vừa khe khẽ ngân nga một khúc hát, lòng tràn đầy khoan khoái.
Trên đường về, tiếng hát vẫn theo nàng vang vọng, như thể nàng đã quên đi mọi thứ xung quanh.
Đúng lúc mặt trời lên đến đỉnh đầu, xe lừa của Tiểu Quả đã lộc cộc tiến vào thôn Đào Hoa.
Giờ này chẳng ai lang thang ngoài đường cả, hầu hết đều đang bận nấu cơm trong nhà. Tiểu Quả vui vẻ đánh xe thẳng vào sân nhà mình. Vừa mở cửa, liền thấy Tráng Tráng cùng hai con bê đang phơi nắng trong sân.
Nghe thấy tiếng động, Tráng Tráng quay đầu lại, reo to:
“Mẹ ơi!”
Thằng bé lao ra như một mũi tên, nhào vào lòng nàng. Tiểu Quả ôm chặt lấy con, cười hỏi:
“Sáng nay con đã ăn gì chưa?”
Tráng Tráng khẽ cúi mắt, thành thật đáp:
“Con chưa ăn… Con muốn chờ mẹ về cùng ăn.”
Nghe thế, lòng Tiểu Quả thoáng nhói.
“Mẹ đã dặn rồi, con phải ăn trước chứ? Mẹ đâu biết khi nào mới về, lỡ đến tối mới về thì con cũng đợi đến tối sao?”
Biết con trai rất hiểu chuyện, nhưng nghĩ đến cảnh nó nhịn đói chờ mẹ, nàng lại thấy xót xa. May mà hôm nay về sớm, chứ nếu muộn đến tận tối thì thằng bé này chẳng phải sẽ nhịn đói cả ngày sao?
“Mẹ, mẹ đừng giận, lần sau con không thế nữa đâu ạ…” – Tráng Tráng thấy nàng nghiêm giọng, liền líu ríu xin lỗi, mắt hoe đỏ.
Tiểu Quả vội ngồi xuống ôm lấy con, dịu dàng dỗ:
“Mẹ không giận, chỉ là lo cho con thôi. Mẹ sẽ yên tâm hơn nếu con biết tự lo cho bản thân. Nghĩ tới việc con nhịn đói chờ mẹ về để ăn, con có biết mẹ đau lòng đến thế nào không?”
Tráng Tráng dụi đầu vào ngực nàng, khẽ đáp:
“Con hiểu rồi, mẹ. Con sẽ tự lo cho mình.”
Tiểu Quả gật đầu, giọng chan chứa yêu thương:
“Cảm ơn Tráng Tráng, vì đã nhớ mẹ mà chờ mẹ về ăn cùng.”