Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 46: Cá chua ngọt
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nàng đổ dầu vào nồi. Khi dầu bắt đầu nóng, Tiểu Quả dùng hai tay cầm đầu và đuôi cá, nhẹ nhàng thả vào chảo. Nàng kiên nhẫn chiên cá với lửa nhỏ. Một lúc sau, nàng lật cá sang mặt còn lại, tiếp tục chiên cho đến khi vàng giòn mới vớt ra.
Nàng lại nhóm lửa, cho cá vào chiên lần hai. Khi cá vừa chín tới, Tiểu Quả vớt cá ra. Phần dầu trong nồi được trút sang một bên để nguội. Nàng chưa vội làm nước sốt chua ngọt vì cá chiên xong sẽ không bị ỉu ngay, đợi cơm gần chín rồi pha sốt cũng không muộn.
Sau đó, Tiểu Quả dẫn Tráng Tráng ra sân, cùng nhau rửa rổ nấm vừa hái.
Tráng Tráng ngồi cạnh mẹ, bắt chước động tác của nàng. Chẳng mấy chốc, nấm đã rửa xong. Tiếp đó, Tiểu Quả vào bếp, đặt nấm lên thớt, thái thành từng lát dày. Rồi lại băm hành lá, cho mỡ vào nồi. Chờ mỡ nóng, nàng cho hành vào phi thơm, rồi đổ nấm vào xào nhanh. Khi nấm mềm, nàng rắc thêm chút muối, đảo vài lượt rồi múc ra đĩa.
Trong lúc Tráng Tráng bưng nấm xào vào nhà, Tiểu Quả rửa sạch nồi, bắt đầu làm nước sốt. Nàng cho mỡ lợn, một nắm đường trắng và nửa muỗng giấm vào, vừa đun lửa lớn vừa khuấy liên tục cho đến khi hỗn hợp sánh lại như mật.
Nước sốt đã hoàn thành, Tiểu Quả bày cá chiên lên đĩa, rưới đều nước sốt đỏ au lên trên.
Khi Tráng Tráng quay lại bếp, thấy con cá đã được phủ một lớp sốt óng ánh. Cậu cẩn thận bưng đĩa cá vào nhà, mũi ngửi thấy mùi thơm chua ngọt ngào ngạt. Cậu bé vừa đi vừa hít hà, đến khi Tiểu Quả bật cười mắng yêu mới chịu ngừng lại.
Cơm nóng được dọn ra bàn. Hai mẹ con cùng nhau ra ngoài rửa tay, rồi mới trở vào ngồi vào bàn ăn.
Vừa ngồi xuống bàn ăn, Tráng Tráng đã gắp ngay một miếng cá bỏ vào miệng. Cá giòn tan, thịt bên trong trắng mềm, vị chua ngọt thấm đẫm, càng ăn càng thấy ngon. Cậu bé ăn một miếng rồi lại một miếng, ngon đến nỗi chẳng muốn dừng đũa.
Thấy con chỉ mải mê ăn cá, Tiểu Quả liền gắp thêm nấm vào bát cho con, muốn cậu bé ăn cân bằng giữa thịt và rau.
Hai mẹ con ăn sạch cả cơm và thức ăn. Tiểu Quả luôn tính toán vừa vặn, nấu không thừa cũng chẳng thiếu, ăn xong vừa đủ no.
Như thường lệ, Tráng Tráng mang bát đũa vào bếp để rửa. Tiểu Quả đi sau, mở nắp nồi kiểm tra canh.
Nước xương đã ninh trắng ngần, sánh đặc; chân giò cũng mềm nhừ, chỉ cần chạm nhẹ là thịt đã tách khỏi xương. Nồi canh nấm càng thêm phần thơm ngậy. Tiểu Quả gạt bớt củi, để lửa nhỏ liu riu giữ ấm.
Làm xong xuôi, nàng dặn Tráng Tráng cho gia súc ăn rồi đi ngủ trưa.
Tráng Tráng gật đầu, lon ton chạy đi. Tiểu Quả thì bắt tay vào lọc thịt cá, nặn thành từng viên tròn.
Nàng khéo léo xếp những viên cá sang một bên, phủ lớp vải mỏng lên trên. Tiếp đó, nàng đem bột và bột khoai đã ủ cán thành từng dải dài, cũng để sang một bên và dùng vải che lại.
Tiếp tục lục giỏ đựng rau, nàng mới phát hiện chẳng còn lại là bao. Lấy xong phần cần dùng, chiếc giỏ gần như trống trơn. Rau trong vườn thì vừa mới nhú mầm, còn lâu mới kịp ăn.
Tiểu Quả rửa sạch rau, rồi để lại trong giỏ. Sa tế vẫn còn đủ, chưa cần làm thêm. Sau khi rà soát lại các nguyên liệu, nàng chắc chắn không thiếu thứ gì, coi như việc chuẩn bị đã hoàn tất.
Thấy trời vẫn còn sớm, nàng tranh thủ làm thêm bột khoai. Tiểu Quả đổ khoai tây và bồ kết ra, tách riêng. Khoai thì cho vào chậu, còn bồ kết để sang bên, chờ lúc rảnh mới nấu xà phòng.
Khoai được rửa sạch, gọt vỏ, nghiền nhuyễn, lọc qua nước rồi để lắng. Cuối cùng, nàng thu được hai vại nước bột khoai, đặt sang một bên chờ lắng cặn.
Khi bột đã lắng xong, nàng gạn bỏ phần nước trong, đem phần tinh bột trải đều trên giàn phơi để hong khô.
Làm xong xuôi, Tiểu Quả cảm thấy hơi mệt, liền ngồi dựa vào cối đá nghỉ ngơi.
Một lúc sau, cơ thể đã thư thái hẳn. Nhờ dị năng trong cơ thể, lưng và tay nàng chẳng còn đau nhức. Tiểu Quả thầm nghĩ:
“Xem ra dị năng này cũng thật sự hữu dụng.”