47. Chương 47: Đi chợ

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tráng Tráng vừa tỉnh giấc ngủ trưa, Tiểu Quả liền bảo nó ra ngoài dắt bê và lừa đi chăn.
Tráng Tráng vui vẻ nhận lấy dây thừng, thành thạo buộc vào cổ bê con. Sau một thời gian nuôi, mấy chú bê con giờ đã lớn phổng phao, cao hơn hẳn. Tráng Tráng phải kiễng chân mới buộc được dây vào cổ chúng.
Tiểu Quả dắt lừa ra khỏi nhà, cùng Tráng Tráng đi đến bờ sông lần trước. Đến nơi, nàng tháo dây để đàn gia súc tự do gặm cỏ.
Hai mẹ con ngồi trên tảng đá, lặng lẽ ngắm cảnh. Không khí nơi đây trong lành đến lạ. Mỗi hơi thở hít vào đều như gột rửa tâm hồn vậy. Trước mắt là dãy núi xanh biếc trải dài tít tắp, tiếng chim hót vang vọng khắp nơi, nước sông trong vắt, lấp lánh ánh mặt trời. Trên trời, từng cụm mây trắng bồng bềnh, lững lờ trôi theo chiều gió.
Tiểu Quả vẫn chăm chú dõi theo đàn gia súc, sợ chúng chạy lạc. Tráng Tráng ngồi trong lòng nàng, ngước nhìn trời. Một lát sau, nó chỉ tay vào một đám mây trắng, gọi:
“Mẹ ơi, nhìn kìa. Mẹ thấy đám mây kia giống ai không?”
Tiểu Quả nhìn theo hướng con trai chỉ. Đó là một đám mây có hình thù kỳ lạ. Nàng ngắm mãi cũng chẳng nhận ra nó giống cái gì.
“Mẹ nhìn không ra.” Tiểu Quả thật thà đáp.
Tráng Tráng chẳng hề tỏ vẻ thất vọng, đôi mắt híp lại, cười tít mắt đầy hạnh phúc: “Nó giống mẹ đó.”
Tiểu Quả khẽ giật mình. Mây làm sao có thể giống nàng được? Dù có nhìn kỹ thế nào, nàng cũng chẳng thấy chút nào. Nhưng Tráng Tráng lại chỉ vào đám mây đó rồi giải thích:
“Mẹ xem, chỗ này là đầu mẹ, chỗ kia là tóc mẹ, còn kia là…”
Nghe con trai miêu tả, Tiểu Quả ngạc nhiên. Hóa ra trong trí tưởng tượng phong phú của thằng bé, đám mây quả thực giống nàng đến lạ.
“Ừ, mẹ cũng thấy ra rồi.”
Tiểu Quả vừa bất ngờ vừa thích thú. Ban đầu nàng không nhận ra, nhưng dưới sự miêu tả sinh động của con, bức tranh ấy dần hiện rõ mồn một.
Tráng Tráng cười khúc khích. Tiểu Quả bèn bảo con trai tiếp tục nói xem những đám mây khác giống cái gì. Tráng Tráng suy nghĩ một lát rồi chỉ tay:
“Cái này là con ngựa. Cái kia là đầu chó con…”
Nghe con miêu tả, Tiểu Quả càng thêm gật gù đồng tình. Hai mẹ con chơi đùa vui vẻ suốt cả buổi. Đến khi mặt trời dần lặn, đàn bò và lừa cũng đã ăn cỏ no bụng, hai mẹ con mới dắt chúng về nhà.
Sáng hôm sau, khi trời còn chưa sáng hẳn, Tiểu Quả đã đánh xe lừa đi chợ. Vẫn giờ giấc như cũ, địa điểm cũng không thay đổi. Khi xe lừa dần tiến vào làng, nàng đã thấy phía trước có một hàng người dài đang xếp hàng.
Tiểu Quả khẽ chau mày. Chẳng lẽ đã có người khác đến giành chỗ bán? Nghĩ lại thì điều đó cũng không phải là không thể. Lần trước nàng bán ở đây, tất nhiên người khác sẽ nhìn thấy, ai mà chẳng muốn đến thử vận may?
Nàng dừng xe lừa lại, định tìm chỗ khác. Ngay khi vừa định xoay xe, người phụ nữ đứng đầu hàng liền nhận ra nàng. Thấy Tiểu Quả định bỏ đi, bà vội vàng gọi lớn:
“Cô nương! Cô nương!”
Tiểu Quả không nghĩ người ta gọi mình, nhưng vẫn theo phản xạ mà quay đầu lại. Trong đám đông, nàng thoáng nhận ra vài gương mặt quen thuộc.
Người phụ nữ vội vàng chạy đến, thở hổn hển đứng chặn trước xe lừa:
“Cô nương, sao lại bỏ đi? Chúng ta chờ ở đây lâu lắm rồi.”
Đến gần hơn, Tiểu Quả mới vỡ lẽ ra, hóa ra đó là vị khách đầu tiên đã mua hàng của nàng lần trước.
“Chờ ta ư?” Tiểu Quả mở to mắt kinh ngạc.
“Đúng thế! Nhanh lên nào, ta là người xếp hàng đầu tiên đấy. Ba bát như cũ nhé, một bát nấm cay, hai bát xương hầm.” Vừa nói, bà vừa móc tiền ra nhét thẳng vào túi của Tiểu Quả.
Lần trước mang mì về, cả nhà bà đều khen ngon, nước canh cũng húp cạn sạch. Biết hôm nay là ngày họp chợ phiên, bà đã dậy thật sớm để ra xếp hàng chờ.
Tiểu Quả còn chưa kịp hoàn hồn đã thấy ba mươi văn tiền nằm gọn trong tay. Vị đại nương hiền hậu kia thậm chí còn tận tay giúp nàng dỡ từng món hàng xuống khỏi xe lừa. Nàng ngây người đứng đó, để mặc người phụ nữ trung niên tự mình xoay xở mọi việc một cách chu đáo. Cuối cùng, Tiểu Quả cũng thuận theo ý mọi người, bày hàng ngay góc phố và bắt đầu buôn bán.
Khách hàng chen chúc kéo đến, có người gọi món y hệt lần trước, có người thì lần trước mới ngửi thấy mùi mà chưa kịp mua. Hôm nay, ai nấy đều dậy sớm đến chờ, sợ lại hết hàng. Vừa thấy hàng quán dọn ra, họ lập tức tranh nhau gọi món.
“Hai bát nấm cay!”
“Bốn bát xương hầm, hai bát cho ớt!”
“Ta muốn… ta muốn…”