143. Chương 143: Gian thương số một (4)

Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai thuộc thể loại Linh Dị, chương 143 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Tieen
“Con nhóc thối, đến giờ anh mày dùng máy tính rồi, tránh ra mau!”
Phía sau lưng vang lên một giọng nói, thô lỗ muốn kéo cô đi.
Một tiếng “Ầm!”, chỉ thấy một thanh niên ăn mặc lôi thôi ngã lăn ra đất.
“Đau đau đau…” Người thanh niên ôm chặt bả vai kêu đau.
“Mày làm cái gì vậy!!!” Hắn nằm dưới đất, kinh ngạc nhìn Tô Mộc. Hôm nay em gái mình bị làm sao thế!?
Sao lại có sức mạnh lớn đến vậy, quật ngã một nam thanh niên cao lớn như hắn xuống đất!!!
Hay là do hôm nay hắn chưa ăn cơm, nên mới nhẹ như vậy?
“Quá ồn ào.” Tô Mộc thản nhiên mở miệng, cúi mắt nhìn cái người lôi thôi lếch thếch dưới đất kia, trông cứ như lưu manh.
Mặc một bộ đồ ngủ bạc màu vì giặt nhiều, đầu tóc bù xù rũ rượi, dưới chân thì một bên đi dép bông, một bên đi dép lê.
Bây giờ đang nằm dưới đất, trừng mắt nhìn Tô Mộc, miệng không ngừng lải nhải: “Mày dám nói ông đây ồn ào hả? Đêm qua mày chiếm máy tính chơi game, còn lớn tiếng như vậy, ông đây ở trong phòng nghe tiếng mày với bạn mày chơi game mà đến ngủ cũng mơ thấy mình đang chơi game!
Nhưng mà chơi game trong mơ cũng khá tuyệt, nếu thật sự có thể để người thật trải nghiệm mọi thứ trong game, thì thật tuyệt vời…”
Người trước mặt này chính là anh trai của nguyên chủ, Lăng Hạo, không phải anh ruột mà là con trai của bạn thân cha mẹ nguyên chủ. Bởi vì Lăng Hạo mất cha từ nhỏ, mẹ lại tái giá ra nước ngoài mà không đưa hắn theo, cho nên cha mẹ nguyên chủ đã nhận nuôi cậu ta.
[Truyện chỉ được đăng tải tại watt.pad/tieen2804]
Khi đó, cậu ta còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, không có ký ức về cha mẹ ruột, nên vẫn luôn xem cha mẹ Lăng như cha mẹ ruột của mình. Mà cha mẹ Lăng cũng rất nhân hậu, nuôi nấng cậu ta như con trai ruột.
Khi đi học, thành tích của Lăng Hạo rất xuất sắc, đúng chuẩn con nhà người ta. Nhưng sau khi tốt nghiệp đại học, đi làm hai năm, cậu ta bị cô bạn gái thời đại học “đá”, để đi theo một tên công tử nhà giàu.
Từ đó, Lăng Hạo trở nên sa sút, không thiết tha đi làm, không muốn phấn đấu, cứ nằm lì ở nhà “dưỡng già”.
Cha mẹ Lăng công tác ở bên ngoài, nên quanh năm trong nhà chỉ có Lăng Hạo và nguyên chủ Lăng Nguyệt, người vừa tốt nghiệp đại học.
Sau khi Lăng Nguyệt tốt nghiệp, cô không tìm việc làm mà đắm chìm vào game. Nhưng cô không giống Lăng Hạo.
Lăng Hạo thì ăn không ngồi rồi, còn dựa dẫm vào nguyên chủ chu cấp, nấu cơm giặt giũ… Quả thực tự coi mình như “công tử nhà giàu”.
Tuy rằng nguyên chủ không tìm việc nghiêm túc, nhưng cũng kiếm được tiền trong game đủ để cô tiêu xài. Nếu không phải cung phụng hắn, còn có thể dư ra một khoản kha khá.
Hiện tại, nguyên chủ và đối tượng nhiệm vụ cùng xuất hiện, chủ yếu là trong game.
Từ lúc vào đại học, nguyên chủ đã chơi “Đại Lục Thần Vực”. Nhân vật trong game của cô là yêu. Cô không phải chơi game để thành thần, mà bắt đầu làm ăn buôn bán trong trò chơi.
Sau mấy năm, nguyên chủ đã trở thành một thương nhân cấp cao trong “Đại Lục Thần Vực”.
Bởi vì đa số món đồ nào nguyên chủ cũng có, cho nên trong game rất nhiều người đều là khách quen của cô.
Lượng khách hàng của nguyên chủ cũng rất đều đặn, chính vì vậy mới có thể trang trải cuộc sống cho bản thân và Lăng Hạo.
Nếu không, với khả năng tiêu xài của “công tử” Lăng Hạo, chỉ dựa vào phí sinh hoạt mà cha mẹ Lăng gửi về mỗi tháng, thì chỉ trong vài ngày nữa, bọn họ sẽ phải chết đói.
“Con nhóc thối, mày có nghe tao nói chuyện không!?” Lăng Hạo lải nhải một hồi lâu, không thấy Tô Mộc đáp lại, tức giận bật dậy khỏi mặt đất.
“Nghe.” Tô Mộc trả lời.
“Nghe rồi thì không mau tránh ra, bây giờ đến lượt tao chơi game đây.” Lăng Hạo đã bắt đầu xắn tay áo, thầm nghĩ đến việc “tẩn” chết lũ người hôm qua lúc đi phó bản, dám bỏ mặc hắn mà chạy.