146. Chương 146: Kẻ buôn lận hạng nhất (7)

Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai thuộc thể loại Linh Dị, chương 146 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Mộc ngủ một giấc đến gần tối. Trong cơn mơ màng, cô cảm thấy có bóng người trước mặt. Cô cảnh giác mở bừng mắt, đôi mắt to sắc bén ngay lập tức nhận ra kẻ đột nhập.
"Sợ chết khiếp!" Lăng Hạo đang cúi xuống đắp chăn cho cô thì cô đột ngột mở mắt, khiến hắn giật mình lùi lại mấy bước.
Hắn không ngừng vỗ ngực, xoa dịu trái tim đang đập thình thịch.
"Đã không cho ông đây ăn cơm, giờ mày còn muốn hù chết ông đây, rốt cuộc là có mưu đồ gì!?" Lăng Hạo thô lỗ ném chiếc chăn trong tay về phía Tô Mộc.
"Điện thoại của tôi." Tô Mộc vén chăn, xuống giường đi giày rồi vào phòng vệ sinh rửa mặt.
Lăng Hạo đi theo sau cô, lấy điện thoại di động mà hắn giấu trong túi ra, quơ quơ: "Mày đổi mật khẩu hồi nào vậy?"
Tô Mộc đang nặn kem đánh răng, cô đáp: "Trước khi đi ngủ."
Lăng Hạo dựa người vào cạnh cửa phòng vệ sinh như không có xương: "Trả tiền nhanh đi, tao đặt đồ ăn rồi."
Sau khi hắn đặt đồ ăn trên máy tính, định thanh toán thì phát hiện mật mã không đúng. Hắn liền sang phòng Tô Mộc tìm điện thoại của cô định dùng vân tay để thanh toán. Không ngờ hắn vừa cầm điện thoại lên, lại còn tốt bụng đắp chăn cho cô thì đã bị phát hiện.
Biết thế đã chẳng đắp chăn cho cô.
Đúng là biết vậy chẳng làm.
"Quét được rồi?" Tô Mộc đang đánh răng, hỏi không rõ lời.
Cô ngước mắt nhìn người trong gương.
Lăng Hạo hơi nhíu mày.
Khuôn mặt của nguyên chủ giống hệt nhân vật trong game.
Một gương mặt bầu bĩnh, non nớt, trắng nõn mềm mại, đôi mắt đen láy trông có vẻ chưa hiểu sự đời.
Quầng mắt đen sì trên mặt cô trông như vừa bị đánh.
Khi nguyên chủ đi ra ngoài, cô luôn bị đối xử như trẻ vị thành niên.
Có một lần, vì nhà cúp điện, cô và Lăng Hạo đi quán net. Kết quả Lăng Hạo vào thuận lợi, còn cô thì bị chặn lại. Anh nhân viên ở quầy lễ tân cầm chứng minh thư của cô soi đi soi lại mấy lần, nhíu mày hỏi cô có thật sự đã thành niên chưa.
Nguyên chủ tức giận đến đỏ mặt gật đầu, nhưng anh nhân viên quầy lễ tân lại thấy cô quá đáng yêu nên cố tình trêu chọc.
Lăng Hạo vô lương tâm đứng một bên cười cợt. Ngày hôm đó, nguyên chủ tức giận đến mức chỉ mua hai củ khoai nướng cho bữa tối. Nhìn thấy ánh mắt u oán của Lăng Hạo, trong lòng cô mới cảm thấy dễ chịu.
"Cái mặt này trông thế nào cũng không đẹp bằng anh mày. Đi thanh toán nhanh lên, ông đây đói muốn chết rồi."
Đùa à? Quảng Hàn Thiết đó, mày có biết không, dễ quét vậy sao?
Thôi, chuyển sang chuyện khác đi, ăn uống quan trọng hơn.
Rửa mặt xong, Tô Mộc cầm điện thoại lên xem.
Lăng Hạo đặt một cái pizza, một combo KFC gia đình, còn có...
Hắn còn rất 'có tâm' ghi chú cho anh shipper, nhờ mua giùm mấy túi đồ ăn vặt ở dưới lầu mang lên.
Tô Mộc hủy bỏ đơn đặt hàng, tìm một cửa hàng bán cháo, đặt một phần cháo trắng và một phần cháo thịt.
"Thật sự ăn cháo à, đừng ngược đãi anh mày thế chứ! Mày ăn cháo thịt, còn anh mày ăn cháo trắng sao!? Tao sẽ mách ba mẹ, nói mày ngược đãi ông đây!" Lăng Hạo cao hơn cô một cái đầu, nên khi đi theo sau, hắn nhìn thấy mọi thứ rất rõ ràng.
"Ừ." Tô Mộc đáp, sau đó ngồi xuống trước máy tính, xem lịch sử vượt phó bản của hắn. Hắn chỉ vượt hai lần, thời gian còn lại thì cùng đám huynh đệ trong game đi dạo chơi.
Lăng Hạo thật sự dám gọi điện thoại cho ba mẹ Lăng, nhưng cuối cùng người bị nhắc nhở lại là chính hắn.
"Ê, con nhóc thối, cái Quảng Hàn Thiết kia làm gì mà vượt được dễ dàng như vậy. Em gái thật sự muốn để người anh trai đẹp trai của mình mấy ngày nay toàn ăn cháo trắng sao? Em gái nhẫn tâm như vậy sao mà coi được chứ?"