Chương 15: Cô Gái Vô Tâm (11)

Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Như thường lệ, giữa bữa tối, cha Bạch lại ân cần hỏi han Tô Mộc, đặc biệt hôm nay là về cảm nhận của cô trong ngày đầu tiên đi học.
Cô chỉ gói gọn bằng hai từ: “Bình thường.”
“Lão gia, ông xem, giờ Bạch Cập cũng đã vào đại học, lại còn học chuyên ngành kinh doanh nữa, có phải cũng nên để con bé vào công ty học hỏi kinh nghiệm không?” Mẹ Bạch dịu dàng nhìn Tô Mộc, vẻ mặt như thể đang thật lòng suy nghĩ cho cô.
Bà vừa dứt lời, sắc mặt của các bà vợ bé và con cái họ đều lập tức thay đổi.
Mới ngày đầu đi học mà đã muốn nhúng tay vào chuyện công ty rồi. Tâm tư của mẹ Bạch lộ rõ mồn một trên mặt, khiến người khác tức anh ách nhưng lại chẳng thể phản đối.
Nếu Bạch Cập thật sự muốn vào công ty, các bà ấy chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn cô nắm quyền nhà họ Bạch.
Nhưng đó lại là người lão gia yêu thương nhất, các bà làm sao dám phản đối?
“Con thấy thế nào?” Khuôn mặt nghiêm nghị của cha Bạch giãn ra, nở một nụ cười hiền hậu nhìn Tô Mộc đang ngồi cạnh.
Trong lúc đó, mẹ Bạch liên tục đưa mắt ra hiệu cho Tô Mộc, nhưng cô lại vờ như không thấy, khiến mẹ Bạch chỉ đành lộ vẻ mặt hận không thể rèn sắt thành thép.
Tô Mộc đáp: “Không vội.”
Những người ngồi dưới đều thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ cô vào công ty rồi thì sau này các bà sẽ khó bề xoay chuyển tình thế.
Thấy Tô Mộc trả lời như vậy, mẹ Bạch thầm mắng cô không hiểu chuyện, nhưng trên mặt vẫn không lộ vẻ gì.
“Chắc Bạch Cập vẫn muốn trải nghiệm cuộc sống đại học, xem ra hôm nay đi học rất vui, lão gia, ông có thể yên tâm rồi.” Lam Duyệt nhanh chóng nắm bắt thời cơ, khẽ cười rồi nhẹ nhàng lên tiếng.
Bạch Nghĩa cũng cười nói: “Cũng đúng, con bé mới vào đại học, cũng là lúc kết giao bạn bè, nếu cứ ở trong công ty thì làm sao có thể trải nghiệm được cuộc sống sinh viên.”
Bữa cơm này ai nấy đều mang trong lòng những tính toán riêng.
Sau bữa tối, mẹ Bạch lại gọi điện đến, thao thao bất tuyệt một hồi.
Tô Mộc đặt điện thoại sang một bên, tiếp tục nhìn màn hình máy tính.
Cửu Thiên Tuế: 【 Ký chủ, video về công ty này cô đã xem đi xem lại rất nhiều lần rồi, cô định làm gì vậy? 】
Tô Mộc: “Kiếm tiền.”
Cửu Thiên Tuế: 【… Nếu ký chủ dành một nửa sự quan tâm này cho việc hoàn thành nhiệm vụ thôi, bổn hệ thống đã mừng lắm rồi. 】
Tô Mộc: “Thêm tiền.”
Cửu Thiên Tuế:...
Thôi, không thể nói lý với cô ấy nữa.
Một bên, mẹ Bạch đã mệt không nói nổi nữa, một bên khác, Tô Mộc cũng đã xem xong video. Cô im lặng một lát rồi mới chậm rãi lên tiếng: “Yên tâm, ta sẽ không để ngươi có cơ hội trừ tiền của ta đâu.”
Bản giải thích nhiệm vụ có nhắc đến chuyện này, cô nhớ rất rõ.
Cửu Thiên Tuế ngẩn người, ký chủ vừa nói gì thế nhỉ!?
Trừ tiền, trừ cái gì cơ… À, đúng rồi!
Sao nó lại quên mất chứ, không hoàn thành nhiệm vụ sẽ bị trừ tích phân, mà trong mắt ký chủ, tích phân đồng nghĩa với tiền.
【 Vậy bây giờ, việc ký chủ đang làm có liên quan gì đến nhiệm vụ? 】
Cửu Thiên Tuế bày tỏ, nó thật sự không thể hiểu nổi suy nghĩ của ký chủ.
“Muốn biết không?” Tô Mộc hỏi.
【 Không mất tiền thì muốn. 】 Cứ quay đi quay lại, ký chủ cũng chỉ có mỗi cái điệp khúc này, nó thật sự bất đắc dĩ.
“Trên đời này không có bữa cơm nào là miễn phí.” Tô Mộc thấm thía nói, thật không ổn khi hệ thống không chịu tiêu tiền.
Cửu Thiên Tuế: 【 Cho nên bổn hệ thống lựa chọn không ăn. 】
“Nếu muốn ăn thì đừng nên kiềm chế bản thân, nhân sinh trên đời mà, cứ vui vẻ là được.”
【 Bổn hệ thống không phải là người, câu nói này không có tác dụng với bổn hệ thống đâu. 】
Cửu Thiên Tuế có chút vui sướng vì cuối cùng cũng cãi thắng được một lần.
“Hệ thống trên đời, cứ vui vẻ là được.”
Cửu Thiên Tuế:...
Cô ấy còn nói được nữa!