Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 28: Cô Gái Vô Lương Tâm (24)
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Công ty anh ta vốn đang tràn đầy tự tin tung sản phẩm ra thị trường, lại bị một công ty tên là Khoa học kỹ thuật Ngôi Sao đánh bại.
“Cậu chủ, sản phẩm của chúng ta không có vấn đề, chỉ là... dư luận nghiêng về phía bên kia khiến mọi người đều...”
“Nếu Khoa học kỹ thuật Ngôi Sao có thể ảnh hưởng đến quyết định mua hàng của mọi người, vậy vì sao chúng ta lại không thể?” Phác Tiêu mặt mày âm trầm, vì sản phẩm này mà phần lớn nhân lực và tài nguyên của công ty đều dồn vào đây. Cuối cùng, lại không bằng một công ty Khoa học kỹ thuật Ngôi Sao...
Bạch Cập!
Sắc mặt anh ta biến đổi liên tục, lại là cậu ta!
“Nói với mấy người kia lấy một bản tài liệu nội bộ của công ty đó về đây.” Anh ta muốn xem, sản phẩm của bọn họ tốt đến mức nào.
Nửa tiếng sau.
“Cậu chủ, chúng tôi không thể xâm nhập vào hệ thống của Khoa học kỹ thuật Ngôi Sao...” Người đàn ông trung niên lặng lẽ lau mồ hôi trên trán.
“Không vào được?” Phác Tiêu hỏi lại, khóe môi cong lên đầy vẻ trào phúng.
“Vâng thưa cậu chủ, không biết bên đó có cao thủ nào, hacker của chúng ta không tài nào xâm nhập được.” Giọng nói của người đàn ông trung niên càng ngày càng nhỏ, xấu hổ đến mức muốn đào lỗ chui xuống đất.
“Hacker nước ngoài thuê với giá cao mà chỉ được đến thế này thôi sao!?” Giọng nói chế giễu của anh ta cũng càng lúc càng lạnh.
Nguy hiểm và quỷ dị.
Xung quanh yên tĩnh như chết.
“Mua một sản phẩm của bọn họ về đây.” Phác Tiêu bình tĩnh lại, gần đây có rất nhiều chuyện không thuận lợi, khiến anh ta rất dễ nổi nóng.
“À, cử người theo dõi sát sao, lô hàng buổi tối không được phép xảy ra vấn đề gì.”
“Vâng.”
-
Tô Mộc nhìn cơ sở dữ liệu của công ty có dấu vết bị xâm nhập nhưng vẫn bị chặn lại từ bên ngoài. Vừa kiểm tra, tuy không tìm ra địa chỉ IP của đối phương, nhưng máy tính của kẻ đó đã bị nhiễm virus, chắc chắn sẽ khiến bọn họ phải đau đầu một thời gian.
“Ông chủ, hôm nay chúng ta đi đâu ăn mừng đây!?” Nụ cười trên khuôn mặt Đinh Quảng Bạch chưa từng tắt kể từ ngày hôm đó, cảm giác đó thật sự quá sung sướng.
“Ông chủ, cậu đúng là lợi hại, vậy mà có thể đoán được Manh Manh phát sóng trực tiếp ở đó sẽ gặp cướp.” Trong khoảng thời gian này vẫn luôn bận rộn, cuối cùng hôm nay Đại Hoàng cũng có thể bày tỏ sự sùng bái của mình.
“Ngu si, ông chủ bảo tôi đi quan sát lâu như vậy, đương nhiên biết đó là nơi hay xảy ra cướp bóc nhất. Manh Manh tới đó phát sóng trực tiếp thì làm sao mà không gặp được chứ?” Vũ Trụ khinh bỉ nói.
“Manh Manh, Manh Manh bị dọa sợ quá đi, thật là nhiều người xấu.” Manh Manh sợ hãi che mặt.
Đinh Quảng Bạch, Vũ Trụ, Đại Hoàng: ... Thật đúng là...
Để tránh những chuyện không hay xảy ra, Tô Mộc lại củng cố hệ thống một lượt nữa.
Sau khi bốn người chơi oẳn tù tì và Manh Manh giành chiến thắng, nhà hàng lần này bọn họ tới là nhà hàng món Nhật.
Đứng bên ngoài cửa hàng, họ thấy người phục vụ mặc trang phục hầu gái, bên trong cửa hàng cũng chỉ toàn những người cosplay. Hơn nữa, muốn vào trong còn phải chọn một bộ trang phục mới có thể gọi món.
Đinh Quảng Bạch, Đại Hoàng và Vũ Trụ nhất quyết từ chối vào.
Manh Manh tủi thân nhìn Tô Mộc: “Anh Tô Mộc ơi, anh nhìn bọn họ bắt nạt em kìa. Cửa hàng này thật sự ăn rất ngon, anh nhìn đi, mọi người đều mặc như vậy, trông rất đáng yêu. Đó!” Cô ấy vừa nói vừa đi một vòng với bộ trang phục Thủy thủ Mặt trăng.
Khóe miệng Tô Mộc giật giật.
“Ừm.” Manh Manh mặc rất đẹp, chỉ là cô ấy không thích hợp với loại trang phục này.
Ba người Đinh Quảng Bạch lắc đầu lia lịa.
Manh Manh quay đầu nhìn bọn họ, nụ cười đáng yêu trên mặt lập tức trở nên đáng sợ: “Có vào không?” Sau đó móc ra một quả bom nhỏ màu hồng nhạt.
Ba người lập tức hoảng sợ gật đầu.
Sau đó mấy người vui vẻ (bị ép buộc) bước vào cửa hàng.