Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 30: Cô Gái Vô Tâm (26)
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phác Tiêu đứng rất gần Tô Mộc, gần đến nỗi chỉ cần cúi mắt là có thể nhìn thấy làn da trắng nõn của cô. Hàng mi dài như một chiếc quạt nhỏ khẽ vỗ, như vỗ nhẹ vào lòng anh ta, khơi dậy một cảm xúc khó tả.
“Không cần.” Tô Mộc đáp lời, màn hình máy tính trên tay cô đã chuyển sang trang web chính thức của công ty.
Nhìn số lượng sản phẩm bán ra trên đó, ánh mắt anh ta rực lên, lại tiếp tục nói: “Bạch Cập à...”
Sau khi anh ta nói không ngừng nghỉ cho đến khi chuông tan học reo, cô vừa cất máy tính vừa nói: “Bạn học Phác, tôi xin nhắc lại một lần nữa, không cần.”
Nhìn bóng dáng Tô Mộc rời đi, ánh mắt Phác Tiêu lúc sáng lúc tối.
“Phác Tiêu, anh nói chuyện gì với Bạch Cập thế?” Bạch Mạn Tinh vẫn luôn để ý hai người họ, nên khi tan học liền vội vã bước tới.
“Chuyện của Bạch Cập và công ty khoa học kỹ thuật Ngôi Sao, cô biết được những gì?” Anh ta không điều tra được, nhưng người nhà họ Bạch chắc chắn phải biết.
Bạch Mạn Tinh sửng sốt: “Bạch Cập và công ty đó có quan hệ gì?”
Cô ta biết dòng điện thoại di động nổi tiếng gần đây là sản phẩm của công ty khoa học kỹ thuật Ngôi Sao, nhưng Bạch Cập thì có liên quan gì đến nó?
“Cô không biết?” Phác Tiêu kinh ngạc.
“Tôi về nhà hỏi thử xem.” Bạch Mạn Tinh cảm thấy có điều gì đó ngoài tầm kiểm soát, cô ta vội vã rời khỏi trường.
Cô ta thật sự kinh ngạc khi nghe Lam Duyệt nói, khoa học kỹ thuật Ngôi Sao là cơ nghiệp của Bạch Cập, hơn nữa còn không hề có bất kỳ sự giúp đỡ nào từ phía cha Bạch. Nhưng Lam Duyệt liền nói tiếp.
“Tuy miệng thì nói không giúp đỡ, nhưng ai biết liệu có âm thầm giúp đỡ không. Nếu không, Bạch Cập lấy đâu ra tiền để mua sắm thiết bị cho công ty. Giờ muốn nghiên cứu ra sản phẩm khoa học kỹ thuật, không có tài chính thì làm sao mà hoàn thành được?”
Bạch Mạn Tinh ngẫm nghĩ cũng thấy rất hợp lý, cô ta lập tức yên tâm. Bạch Cập vẫn chỉ là Bạch Cập phải dựa dẫm vào nhà họ Bạch, đợi đến khi hai người tìm đủ chứng cứ, thì cô ta sẽ ra sao đây?
Bạch Mạn Tinh cũng nhắn tin cho Phác Tiêu, nói với anh ta rằng đó là tài sản của nhà họ Bạch, là một công ty cha Bạch đưa cho Bạch Cập để chơi đùa mà thôi.
Phác Tiêu nhìn thấy tin nhắn này, chỉ cảm thấy tầm nhìn của Bạch Mạn Tinh quá nông cạn.
Chơi?
Sao có thể!?
Thời đại này, khoa học kỹ thuật chiếm lĩnh thị trường, có được khách hàng là đã thành công một nửa.
Nếu Bạch Cập chỉ chơi mà có thể đạt được thành tựu đến mức này, vậy khi cô nghiêm túc, sẽ đáng sợ đến mức nào?
Anh ta suy nghĩ một lát rồi quyết định tới công ty khoa học kỹ thuật Ngôi Sao.
Chạng vạng, anh ta dẫn theo vài cấp dưới đến dưới tòa nhà của công ty khoa học kỹ thuật Ngôi Sao, nhìn sảnh cũ kỹ, xuống cấp kia mà không khỏi nhíu mày rồi mới bước vào bên trong.
Lúc đó bốn người Đinh Quảng Bạch cũng đang định đi ăn tối, vừa bước ra khỏi cửa đã thấy anh ta cùng một đám người mặc đồ đen, họ lập tức cảnh giác cao độ.
“Đánh nhau à!?” Đại Hoàng bước tới ngẩng đầu hỏi lớn.
“Mấy người là nhân viên của khoa học kỹ thuật Ngôi Sao?” Phác Tiêu hỏi rất khách sáo.
“Đúng vậy, có việc gì?” Đinh Quảng Bạch liếc mắt ra hiệu Đại Hoàng giữ im lặng rồi trả lời một cách bình tĩnh.
“Chúng tôi là người của tập đoàn tài chính Phác thị, đây là tổng giám đốc, ngài ấy muốn thực hiện một giao dịch với mọi người...” Người đàn ông mặc đồ đen đứng cạnh anh ta giải thích rồi đưa cho mỗi người một bản hợp đồng.
Nhìn tiền lương trong đó, Đinh Quảng Bạch cười mỉm, khéo léo nói: “Tổng giám đốc Phác muốn thuê bọn tôi? Hay là muốn thuê toàn bộ khoa học kỹ thuật Ngôi Sao, công ty của chúng tôi không chỉ có giá bèo bọt như thế đâu.”
“Muốn tôi ký hợp đồng bán thân à, đúng là gai mắt!” Đại Hoàng xé hợp đồng ngay trước mặt bọn họ.
“Cái gì mà hợp đồng bán thân, ai bảo cậu không học hành đàng hoàng, không tốt nghiệp nổi cấp hai, đây là hợp đồng lao động.” Vũ Trụ khinh bỉ nói.
“Anh có mua kẹo cho tôi không?” Manh Manh ngẩng đầu nhìn Phác Tiêu đầy mong đợi.