31. Chương 31: Thiếu nữ vô tâm (27)

Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù không biết cô bé ăn mặc kỳ quặc này có vị trí gì trong Khoa học Kỹ thuật Ngôi Sao, nhưng vì đến đây để chiêu mộ nhân tài, anh ta buộc phải đáp lời.
“Đương nhiên, tùy cô chọn, công ty chúng tôi sẽ sắp xếp một đầu bếp người Ý để nấu những món ăn ngon nhất.”
Manh Manh lập tức thay đổi thái độ: “Không cần Ý! Chán ghét Ý, mọi người ơi, em ghét hắn ta!”
Phác Tiêu không thể hiểu nổi:……
Cuối cùng, vì câu nói đó của Manh Manh mà Đinh Quảng Bạch nhân cơ hội từ chối thương vụ này.
***
Ngày hôm sau, khi Tô Mộc đến công ty, Manh Manh vui vẻ chạy tới trước mặt cô rồi nói: “Thích anh Tô Mộc, ghét Ý, hừ.”
“Cô bé làm sao vậy?” Cứ nói câu này trước mặt cô để làm gì chứ? So sánh cô với nước Ý sao? Tuy bây giờ cô cũng coi như là giàu có, nhưng chưa đến mức có thể sánh với một quốc gia, lại còn là nước Ý chứ.
Đại Hoàng đang ngậm điếu thuốc chưa châm lửa, tay đang cầm máy móc nghe vậy mới đáp lời: “Ngày hôm qua có cái gọi là tập đoàn Phác thị đến đây muốn chiêu mộ bọn tôi đi, cũng không biết vì sao lại dám lấy cái tên đó, đất nước chúng ta bây giờ thoáng đến thế sao?”
“Bộp ——” Đại Hoàng bị Vũ Trụ ném một linh kiện vào đầu, “Bây giờ cậu không biết chữ nữa rồi sao, từ đó đọc là Phác. Không phải là Phiêu kia đâu.”
Đại Hoàng xoa đầu, ném thứ đang cầm trên tay về phía đó: “Mẹ kiếp Vũ Trụ, đã bảo đừng đánh vào đầu rồi mà, cái từ Phiêu mà anh nói khác quái gì tôi đâu. Đừng có mà ra vẻ ta đây có học thức, anh cũng có tốt nghiệp cấp hai đâu, giống tôi thôi.”
“Xin lỗi, tôi tốt nghiệp rồi, hơn nữa còn học đại học.” Vũ Trụ thanh nhã chặn lấy thứ mà Đại Hoàng ném tới.
“Bà già đó tốt với anh đến thế sao? Còn mua bằng tốt nghiệp đại học cho nữa chứ, đúng là không công bằng!” Đại Hoàng bất mãn nói.
“Tô Mộc đến rồi à.” Đinh Quảng Bạch mặc áo blouse trắng bước ra từ giữa đống máy móc ngổn ngang.
“Ngày hôm qua Phác Tiêu đến chiêu mộ mọi người, đưa ra điều kiện gì?” Tô Mộc vẫn tìm được manh mối trong cuộc nói chuyện kỳ lạ giữa Đại Hoàng và Vũ Trụ.
“Tôi giữ lại một phần, cậu xem đi, bây giờ giá trị con người của tôi đâu phải tầm thường. Tô Mộc, cậu phải tăng lương cho bọn tôi nhé, nếu không bọn tôi sẽ bỏ đi mất đấy.” Đinh Quảng Bạch rất đỗi tự hào, trước kia ngay cả một con chim cũng chẳng thèm liếc mắt đến bọn họ, nhưng bây giờ đã khác xưa rồi.
Á há há há……
“Tô Mộc, căn cứ vào quy định của hợp đồng lao động, tháng trước cậu vẫn chưa trả lương cho bọn tôi, trái với...” Vũ Trụ luyên thuyên nói về pháp luật.
“Bốn người nắm giữ cổ phần công ty, cũng là ông chủ của công ty này, tôi không cần trả lương cho ông chủ.”
Cái gì!
Bốn người vẫn luôn cho rằng mình là công nhân quèn, thật ngốc.
“Vậy nên tôi cũng là ông chủ, thế tại sao tôi phải gọi cậu là ông chủ chứ?” Đại Hoàng gãi đầu.
“Nhưng... nhưng cậu nắm giữ nhiều cổ phần nhất, hơn nữa trước đây cậu cũng nói cậu là ông chủ mà.” Vũ Trụ kiên trì cãi lại.
“Chúng ta là đối tác của nhau, anh đã bao giờ thấy người nắm giữ nhiều cổ phần phải trả lương cho người nắm giữ ít cổ phần bao giờ chưa? Tôi nói mình là ông chủ, không sai, nhưng mọi người cũng có thể nói mình là ông chủ mà thôi. Hơn nữa, mọi người hãy nhớ lại xem, lúc trước tôi nói “Tôi cũng coi như là ông chủ của Khoa học Kỹ thuật Ngôi Sao.” Dùng từ “cũng” ấy.” Tô Mộc lập luận rõ ràng, nói một tràng.
“Uầy, anh Tô Mộc nói hay quá, giỏi quá.” Loli Manh Manh đứng bên cạnh vỗ tay.