Chương 8: Cô Gái Vô Lương Tâm (4)

Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Kẻ ác chết vì nói nhiều.”
Tên sát thủ: ... Hắn, hắn ta nói nhiều lúc nào cơ chứ!? Cả quá trình bọn họ chỉ trò chuyện có mấy câu thôi mà.
“Còn nữa...” Tô Mộc tay cầm con dao không biết đã lấy của tên sát thủ từ lúc nào, ngồi xổm xuống đối diện hắn. “Thời đại nào rồi mà còn dùng cái thứ này, súng đâu? Chẳng phải súng có sức uy hiếp hơn sao?”
Tên sát thủ: ... Đúng là hôm nay ra ngoài chẳng xem ngày, tiện tay bắt con tin mà lại vớ phải một kẻ tàn nhẫn như thế này. Mẹ ơi, con muốn về nhà...
Cô ngẩng đầu, ánh đèn trần hắt vào đôi mắt lạnh nhạt của cô, khiến chúng trở nên rực rỡ, lấp lánh. Phác Tiêu im lặng đứng quan sát toàn bộ quá trình, lúc này bắt gặp ánh mắt cô, trong mắt anh ta không khỏi lóe lên một tia sáng.
“Vị tiên sinh đây.” Giọng nói điềm tĩnh của cô vang lên, “Chúng ta làm một giao dịch, tôi giao tên sát thủ này cho các anh, các anh chỉ cần trả tôi tiền thưởng, thế nào?”
Tên sát thủ: ... Hắn ta có cảm giác như mình đang ăn thứ chó thải ra.
“Nếu tôi không đồng ý thì sao?” Phác Tiêu hỏi lại, tên sát thủ này vốn là mục tiêu đêm nay của anh ta, chẳng qua cô đột nhiên xuất hiện vào lúc này mà thôi, nhưng dù sao cũng sẽ không có chuyện gì ngoài ý muốn.
Phác Tiêu – người cho rằng sẽ không có chuyện gì ngoài ý muốn – ngay sau đó đã bị Tô Mộc vả mặt.
“Vậy làm phiền vị sát thủ này đi gặp Diêm Vương.” Con dao trên tay cô kề sát vào cổ tên sát thủ.
Từ kẻ uy hiếp người khác, giờ lại thành kẻ bị uy hiếp, tên sát thủ rất muốn khóc.
Phác Tiêu mím chặt môi, cô nhóc này dám uy hiếp anh ta ư?!
“Thiếu gia, nó nắm giữ tình báo rất quan trọng, không thể chết được.” Người đứng phía sau Phác Tiêu bước tới nói nhỏ vào tai anh ta.
Anh ta nhíu mày nhìn Tô Mộc, rõ ràng đang rất khó chịu. Cô cũng không vội, chỉ chờ anh ta quyết định.
Tên sát thủ bị uy hiếp bèn thương lượng: “Này, cậu đẹp trai, giao dịch cậu vừa nói bây giờ có thể tiếp tục không?” Hắn ta không thể bị đám người đó bắt được, bây giờ chỉ có thể trông mong vào cậu đẹp trai này thôi.
“Không thể.” Tô Mộc thẳng thừng từ chối hắn ta. Lúc nãy cô đã cho hắn ta cơ hội nhưng hắn ta không biết quý trọng, còn suýt chút nữa cắt trúng cổ cô. Không thể tha thứ!
Tên sát thủ muốn khóc, con ngươi đảo tròn, tìm cách trốn thoát. Người trước mặt hắn nhìn có vẻ rất yếu ớt, cổ tay vừa trắng vừa nhỏ, giống như có thể bị bẻ gãy bất cứ lúc nào... Tên sát thủ nghĩ vậy, nhưng vừa nhìn vào đôi mắt như thể đọc được suy nghĩ của Tô Mộc thì lập tức chùn bước.
Bây giờ mạng nhỏ của hắn đang nằm trong tay cô, cho dù rơi vào tay Phác Tiêu, chỉ cần bọn họ không lấy được tình báo từ hắn thì hắn vẫn có thể sống sót chờ tổ chức đến cứu. Hắn ta là một sát thủ! Phải có khí chất của một sát thủ!
“Ra giá đi.” Cuối cùng Phác Tiêu cũng thỏa hiệp.
“Năm triệu tệ.”
“Mở miệng sư tử à?”
“Tiền quan trọng hơn hay là người quan trọng hơn?”
Sắc mặt Phác Tiêu chùng xuống, ánh mắt nhìn cô lộ ra một tia sát ý. Quả nhiên những thứ đẹp đẽ đều ẩn chứa độc dược.
“Được.” Chỉ đành thỏa hiệp.
Cấp dưới của anh ta đưa cho cô hai tấm thẻ, “Một tấm hai triệu, một tấm ba triệu.”
“Mật mã.”
Sau khi người kia đọc mật mã, Tô Mộc mới đưa tấm thẻ ba triệu tệ cho tên sát thủ.
Tên sát thủ khó hiểu nhìn tấm thẻ trong tay. Cho hắn tiền là có ý gì chứ.
Tô Mộc giải thích: “Xem như cùng nhau kiếm, anh ba, tôi hai, công bằng không?”
Tên sát thủ: ... Mẹ kiếp, đây là dùng mạng của hắn kiếm tiền, cô chỉ mở miệng nói mấy câu mà đã lấy hẳn hai triệu? À không, không phải, ai muốn kiếm tiền với cô bằng cách này chứ!?
Tô Mộc đứng dậy ném con dao sang một bên rồi cất thẻ vào túi. Cô tắt máy tính, cầm tài khoản đến quầy lấy lại tiền thừa rồi rời khỏi quán cà phê internet.