Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 9: Thiếu Nữ Vô Lương Tâm (5)
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mọi người không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy bóng dáng thong dong của Tô Mộc.
Phác Tiêu hơi sững người, rồi đột nhiên hoàn hồn. Hắn không ngờ mình lại ngẩn ngơ vì một "thằng con trai" như vậy.
"Dẫn đi." Hắn lạnh lùng nhìn tên sát thủ, ra lệnh.
Về phần Tô Mộc, sau khi rời khỏi quán net, nàng chậm rãi bước đi dưới mưa.
【 Hệ thống lại vang lên lời nhắc nhở: Ký chủ, ngươi không mang theo được số tiền này đâu. 】
Tô Mộc khẽ ngước mắt nhìn về phía chợ đêm lấp ló xa xa dưới màn mưa: "Ta biết."
【 Vì vậy ký chủ nên tập trung hoàn thành nhiệm vụ, thu thập tích phân, chứ không phải để tâm đến những thứ phù phiếm này. 】
"Phù phiếm?" Đối với nàng mà nói, thì không phải vậy.
Khóe môi Tô Mộc hiện lên ý cười nhạt, đầy vẻ kiêu ngạo, giống như mây trời ngày đó, cao vời vợi không thể chạm tới, hư vô mờ mịt.
-
Nàng tìm được vị trí của Bạch gia từ trong ký ức của nguyên chủ, đó là một khu biệt thự của giới thượng lưu cách đó không xa.
Tô Mộc đi bộ cũng mất hơn nửa tiếng đồng hồ mới tới nơi.
Vì sao ký chủ không gọi taxi về nhà, Cửu Thiên Tuế đoán là vì gọi taxi sẽ tốn tiền.
Tô Mộc vừa mới bước vào nhà, trở về phòng thì tiếng gõ cửa "cốc cốc cốc" đã vang lên dồn dập, không theo một nhịp điệu nào.
Là Bạch mẫu. Đây là khu vực chính của Bạch gia, bà là mẹ ruột của Bạch Cập, nhưng chỉ khi Bạch phụ cho phép mới được ở lại nơi này. Ngày thường, nơi đây chỉ khi dùng bữa hoặc được ông cho phép, những người khác mới có thể đến.
Tô Mộc đang lau mái tóc ướt sũng vì mưa, nàng chậm rãi bước về phía cửa.
"Đã muộn thế này rồi bà còn làm phiền thằng bé làm gì?" Một giọng nói không giận mà uy truyền đến.
"Lão gia, thằng bé, nó..."
"Cạch!"
Bạch mẫu đang ấp úng định trả lời thì Tô Mộc mở cửa.
Bạch phụ với khuôn mặt uy nghiêm nhưng hằn rõ dấu vết thời gian, thấy con trai liền nở nụ cười: "Con mới tắm xong sao?"
"Vâng thưa cha." Tô Mộc nhập vai một cách hoàn hảo, nàng đáp lời đầy tự nhiên.
Cửu Thiên Tuế cảm thấy rất vui mừng, tuy ký chủ hơi keo kiệt với tiền bạc, nhưng sau khi bước vào thế giới nhiệm vụ lại nhanh chóng thích ứng, cũng là ký chủ mạnh nhất mà nó từng dẫn dắt.
"Ngày mai là ngày khai giảng, con nghỉ ngơi sớm đi, sáng mai cha sẽ gọi người đưa con tới trường. Bên phía trường học đã chuẩn bị xong xuôi, con cũng không cần quá mệt mỏi." Bạch phụ ân cần nhắc nhở.
"Vâng, cha cũng ngủ ngon."
"Được rồi, con ngủ ngon."
Bạch phụ thỏa mãn nhìn "con trai" nhà mình, gật đầu liên tục, thằng bé lớn rồi có khác, còn biết chúc cha ngủ ngon cơ đấy.
Lúc ông xoay người đi, ánh mắt nhìn về phía Bạch mẫu lại trở nên uy nghiêm: "Còn không đi à?"
Ý là, bà ở đây sẽ làm phiền "con trai" nghỉ ngơi.
Bạch mẫu rụt cổ lại, sợ sệt nói: "Vâng thưa lão gia."
"Con trai, đi ngủ sớm chút nha." Bạch mẫu quan tâm nói với Tô Mộc, còn liếc nhìn nàng một cái.
Bạch mẫu nghĩ nàng đã hiểu ý mình, liền rón rén đi về phòng.
"Đi theo ta làm gì? Còn không về phòng của bà đi?" Bạch phụ nhíu mày nhìn Bạch mẫu đang đi theo sau lưng.
Bạch mẫu sững sờ: "Lão, lão gia..."
"Lão gia, ngài về rồi sao." Cánh cửa căn phòng xa hoa của Bạch phụ mở ra, bên trong là một người phụ nữ trung niên xinh đẹp, hiền thục, dịu dàng như nước.
"Ừ." Bạch phụ gật đầu rồi đi vào phòng mà không hề để ý đến Bạch mẫu đang đứng phía sau.
"Tỷ tỷ, chuyện này..." Người phụ nữ trong phòng nhìn Bạch mẫu với vẻ mặt vô tội vạ.