14. Chương 14: Thế Giới Đầu Tiên

Xuyên Nhanh: Nam Chính Thâm Tình Đều Si Mê Tôi

Chương 14: Thế Giới Đầu Tiên

Xuyên Nhanh: Nam Chính Thâm Tình Đều Si Mê Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhà cũ của Phó gia.
Không khí trong nhà nặng nề, ngột ngạt đến nghẹt thở.
Đại sảnh im phăng phắc, đến tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ. Các bảo mẫu đứng canh hai bên đều cúi đầu, nét mặt lo lắng, không ai dám hé môi hay phát ra tiếng động nhỏ nhất.
Tiếng nói duy nhất vang lên là của Giang Từ Vãn.
“Bà nội, Vân Thừa anh ấy…” – Giang Từ Vãn nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng, vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt không thể giấu nổi.
Phó Vân Thừa đã bị đưa đi cả ngày trời, đến giờ vẫn bặt vô âm tín.
Người cô cử đi dò la tin tức đều bị chặn lại, không thể tiếp cận.
Với thân phận hiện tại của cô – một Phó phu nhân – lẽ ra chẳng ai dám làm khó. Thế mà lần này lại gặp đủ trở ngại, điều đó chứng tỏ chuyện của Phó Vân Thừa không đơn giản. Có lẽ, thực sự đã xảy ra đại họa, chứ không phải chỉ là hiểu lầm nhỏ.
Ngoại trừ Thành Vi Vi và vài người bạn thân thiết, những phu nhân quyền quý từng thân thiết với cô giờ đây đều dứt tình liên lạc – người thì không nghe máy, người thì tắt máy, nhắn tin cũng không hồi âm.
Giang Từ Vãn hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.
Lúc này, ai cũng nghĩ Phó gia sắp sụp đổ. Tất cả đều sợ bị vạ lây nên chẳng ai dám dính vào.
Chẳng nói gì đến việc giúp đỡ, nếu không nhân cơ hội này đá thêm một phát, giẫm lên vài cái, thì đã coi như may mắn lắm rồi.
Toàn là những kẻ chỉ biết lợi dụng nhau. Thậm chí, người đứng sau hãm hại Phó Vân Thừa rất có thể cũng nằm trong số đó.
Giang Từ Vãn thở dài thườn thượt, lòng rối bời không biết nên làm gì tiếp theo.
Nỗi bất an khiến cô trằn trọc mãi không yên.
Rốt cuộc, Phó Vân Thừa đã phạm phải tội gì mà bị bắt đi ngay lập tức như vậy?
Nghe nói có liên quan đến sai phạm trong thao tác nghiệp vụ – tội danh này không nhẹ, một khi đã vào thì khó mà ra được.
Giang Từ Vãn nóng lòng như lửa đốt, trong lòng cũng dâng lên chút oán trách: cô biết rõ Phó Vân Thừa không phải người biết tuân thủ quy tắc.
Anh ta không cần phải là người tốt, miễn là người kiếm tiền về cho cô tiêu, cô cũng chẳng cần so đo.
Nhưng sao lại bất cẩn đến thế? Không hề đề phòng, để người ta nắm được sơ hở, rồi bị tóm ngay tức khắc.
Giờ thì sao đây?
Tiền của cô, kho báu nhỏ bé của cô, những xấp tiền mặt cô tích cóp bấy lâu...
Giờ tất cả đều có nguy cơ tan thành mây khói!
Giang Từ Vãn cố nén tiếng nức nở, nhưng nước mắt vẫn không thể ngăn lại, từng giọt lặng lẽ lăn dài trên má. Nỗi hoảng loạn trong lòng cô đã dâng tới đỉnh điểm.
Đặc biệt khi nghĩ đến cảnh Phó Vân Thừa phá sản, bị khởi tố, còn cô thì phải gánh nợ cùng anh, sống trong cảnh nợ nần chồng chất, túng quẫn khốn cùng, Giang Từ Vãn chỉ thấy trời đất tối sầm. Nỗi sợ hãi khiến cô khóc không thành tiếng, hơi thở cũng run rẩy theo từng nhịp.
Tiếng khóc của cô – là thật lòng.
Với cô, những tài sản kia… chính là mạng sống!
Cô thực sự không muốn trở thành kẻ trắng tay, nghèo khổ đến mức không còn gì!
Ô ô ô…
Lão phu nhân nhìn cô khóc đến thương tâm như vậy, dù là trưởng bối cũng chỉ biết cố giữ bình tĩnh, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, dịu dàng an ủi:
“Vãn Vãn, đừng lo, ba con và anh cả đã đi lo liệu rồi. Vân Thừa nhất định sẽ không sao đâu… Đừng khóc nữa con…”
Dù miệng nói vậy, nhưng trong mắt bà cũng không giấu được nỗi lo âu sâu sắc.
Phó lão gia từ nhiều năm trước đã giao toàn bộ quyền điều hành Phó thị cho Phó Vân Thừa, bản thân thì rong ruổi khắp nơi du sơn ngoạn thủy. Còn Phó Vân Hán thì chuyên tâm nghiên cứu khoa học, chẳng mấy quan tâm đến chuyện kinh doanh gia tộc.
Cả Phó gia, thực chất đều dựa vào một mình Phó Vân Thừa chống đỡ.
Giờ đây bỗng dưng xảy ra biến cố, mọi người đều trở tay không kịp, đành cuống cuồng chạy đôn chạy đáo khắp nơi, tìm mọi cách cứu vãn tình thế.
Ít nhất… cũng không thể để Vân Thừa bị giam giữ.
Nơi đó vừa khắc nghiệt, vừa nguy hiểm. Một khi đã vào, không chỉ cuộc đời Vân Thừa bị hủy hoại, mà danh tiếng cả Phó gia cũng sẽ tổn hại nghiêm trọng, khó lòng lường trước hậu quả.
“Rõ ràng hôm qua vẫn còn bình thường, Vân Thừa còn nói muốn đưa con đi trượt tuyết…” – Giang Từ Vãn vừa khóc vừa lẩm bẩm.
Sáng nay, lúc tiễn anh ra cửa, cô còn thức suốt đêm chơi game chỉ để được nhìn anh trước khi anh đi làm. Lúc ấy, cô dịu dàng chỉnh lại cà vạt cho anh, còn kiễng chân hôn lên má anh một cái, dặn anh nhớ mang về bộ trang sức cô đã đặt riêng.
Ai ngờ, trang sức chưa thấy, người cũng bặt vô âm tín…
“Tiểu thẩm, đừng khóc nữa…” – Phó Vũ Thần cầm khăn giấy, định lau nước mắt cho cô nhưng lại ngại ngần, không dám bước tới gần.
Tiểu thẩm vốn luôn lạnh lùng, dữ dằn như vậy, ai ngờ cũng có lúc khóc đến đau đớn thế này. Nhìn cô tổn thương thế này, thật khiến người ta xót xa.
Dù rất sợ cô, nhưng cậu bé cũng không muốn thấy cô buồn.
“Không sao… thẩm không sao…” – Giang Từ Vãn khẽ lắc đầu, nhận lấy khăn giấy từ tay đứa trẻ, lau nước mắt, cố gắng nén xúc động.
Dù sao cũng còn trẻ con ở đây, khóc lóc thế này không hay.
“Vũ Thần, con đi ngủ trước đi. Bà và tiểu thẩm có chuyện cần nói.” – Lão thái thái dịu dàng lên tiếng.
Chẳng bao lâu sau, bảo mẫu dẫn Phó Vũ Thần lên lầu.
Giang Từ Vãn thấy bà đã mệt mỏi rã rời, liền không nỡ làm phiền thêm.
“Bà nội, cũng muộn rồi, người nghỉ ngơi đi. Con không sao.”
Chờ bà về phòng, Giang Từ Vãn cũng trở về phòng mình.
Cô ngồi xuống mép giường, chăm chú suy nghĩ về tình hình hiện tại.
Nếu Phó Vân Thừa thực sự gặp đại nạn, thì cô tuyệt đối không thể ngồi yên chờ chết.
Chuyện này không đơn giản. Phải chuẩn bị từ sớm.
Còn rừng thì lo gì thiếu củi. Dù sau này có ra sao, cô cũng phải lo trước cho bản thân.
Nghĩ vậy, ánh mắt Giang Từ Vãn quét quanh căn phòng, cuối cùng dừng lại ở những chiếc hộp trang sức lấp lánh và hàng loạt túi xách hiệu đắt tiền trong tủ kính.
Phải mang hết những thứ có giá trị ra ngoài ngay, sau đó tìm Thành Vi Vi giúp đổi thành vàng hoặc tiền mặt, gửi tạm ở chỗ cô ấy giữ giúp.
Nếu thật sự bị phá sản, bị siết nợ, ít ra cô còn chút vốn liếng để sống tiếp, không đến nỗi trắng tay.
Nghĩ là làm, Giang Từ Vãn không chần chừ, lập tức mở tủ, vội vã nhét từng món đồ vào túi xách. Mỗi giây đều quý giá, lấy được món nào hay món đó.
Đang lúc cô bận rộn tối tăm mặt mũi, cả căn phòng lộn xộn như bị cướp, thì…
“Két…”
Tiếng cửa mở chậm rãi vang lên phía sau.
Tay Giang Từ Vãn đờ ra, cả người như bị điểm huyệt, tim đập thình thịch, dường như sắp nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.
Cô từ từ quay đầu – và nhìn thấy người đứng ở cửa.
Là… Phó Vân Thừa!
Anh… vậy mà được thả về rồi sao?!
Giang Từ Vãn tim đập hụt một nhịp, niềm vui thoáng hiện, nhưng ngay lập tức bị cảm giác tội lỗi dâng trào nuốt chửng.
Cô vô thức liếc nhìn xung quanh.
Căn phòng lúc này hỗn loạn đến mức không thể tả, quần áo vứt bừa, hộp trang sức mở tung, vàng bạc châu báu rơi vãi khắp sàn – chỉ cần nhìn một cái là biết ngay: cô đang chuẩn bị cuỗm của bỏ trốn.
Giang Từ Vãn lạnh toát sống lưng, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán.
Cô há hốc miệng, hít một hơi thật sâu, cố gắng thốt lên một câu:
“Anh… anh về rồi à?”
Giọng nói run rẩy, chính cô cũng nghe thấy sự hoảng loạn trong từng từ.
Xong rồi… lần này thật sự xong đời rồi… Không ngờ lại bị bắt tận tay tại trận!
Trong đầu Giang Từ Vãn cuộn xoáy, cố tìm một lý do hợp lý để giải thích… nhưng càng hoảng, đầu óc càng trống rỗng.
“Em…” – Câu nói chưa kịp thốt ra, nước mắt đã chực trào…