Chương 105: Độ Ách xuất hiện

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước khi xuyên không, Ô Tiểu Tiểu cũng chỉ là một cô nương bình thường ở thế kỷ hai mươi mốt.
Nàng ta chẳng dám nhìn cảnh giết gà ở nhà lúc Tết đến, huống hồ là phải đối mặt với nguy cơ mất mạng. Nàng ta sợ hãi đến mức bật khóc, đầu óc trống rỗng, mà cổ của nàng ta liên tục bị Cơ Vô Đạo siết chặt, gần như ngừng thở. “Cầu xin, cầu xin ngươi!
Đừng giết ta, ta sợ…” Ô Tiểu Tiểu nói chuyện một cách khó khăn, nước mắt tuôn rơi cầu xin tha thứ. Nhưng dù cho nàng ta có đáng thương tới đâu, vẫn không thể khơi gợi chút lòng trắc ẩn nào từ Cơ Vô Đạo.
Ngay lúc Ô Tiểu Tiểu sắp bị Cơ Vô Đạo bóp nát cổ, một tiếng “A di đà phật” rất nhẹ nhàng vang lên phía sau cậu. “Ai?” Theo bản năng, Cơ Vô Đạo buông Ô Tiểu Tiểu ra, xoay người cảnh giác nhìn về phía phát ra âm thanh. “A di đà phật.” Người nọ lại niệm một câu, rồi chậm rãi bước ra dưới ánh trăng.
Người này không ai khác chính là Độ Ách. Ánh trăng mờ ảo chiếu rọi xuống gương mặt Độ Ách, từng lời tụng kinh tiếng Phạn đầy từ bi vang lên, dường như đã làm dịu đi sát khí đang bùng lên của Cơ Vô Đạo. “Hòa thượng?” “Bần tăng tên là Độ Ách.” Vẻ mặt Độ Ách bình tĩnh, hắn ta đi tới trước mặt Ô Tiểu Tiểu, nhìn nàng ta với ánh mắt thân thiện: “Cô nương này, ngươi không sao chứ!” “Ta…” Cuối cùng thì Ô Tiểu Tiểu cũng hoàn hồn sau cảnh tượng kinh hoàng đó.
Nàng ta ấm ức nhìn Độ Ách rồi lại nhìn về phía Cơ Vô Đạo.
Rất rõ ràng, nàng ta chỉ muốn quan tâm và bảo vệ cậu ấy, nhưng tại sao cậu ta không hiểu lòng tốt của nàng mà lại ra tay tàn nhẫn như vậy? Quá đáng sợ!
Nàng ta chưa từng trải qua cảm giác cận kề cái chết đến vậy. “Ngươi vẫn muốn lo chuyện bao đồng sao?” Cơ Vô Đạo không thể đồng cảm với sự tủi thân của Ô Tiểu Tiểu.
Hiện tại cậu chỉ biết rằng, đối với cậu thì nàng ta vô dụng.
Nên dĩ nhiên, một con bọ rệp vô dụng chỉ có đường chết mà thôi! Độ Ách thở dài: “Tiểu thí chủ, sát khí quá nặng không phải là điều tốt.” “Có liên quan gì đến tên hòa thượng trọc đầu nhà ngươi?” Vẻ mặt Cơ Vô Đạo tràn đầy sự khó hiểu. “Nhưng bần tăng gặp phải hết lần này đến lần khác, sao bần tăng có thể thấy chết mà không ra tay cứu giúp?” Khi tầm nhìn của Cơ Vô Đạo rơi trên người Ô Tiểu Tiểu, nàng ta rùng mình, theo bản năng trốn sau lưng Độ Ách.
Thế là cậu cúi đầu, suy nghĩ. Một người lạ có thể tự do đi lại ở nhà họ Cơ.
Vậy ắt hẳn là những vị khách quý mà Cơ Đà Sinh mời về.
Tuy rằng, cái chết của Ô Tiểu Tiểu không gây ảnh hưởng gì cho nhà họ Cơ.
Nhưng nếu vị khách quý của Cơ Đàn Sinh can thiệp, và hắn ta nhất quyết không buông tha, tin tức này có thể sẽ đến tai Minh Châu.
Mà cậu không muốn Minh Châu không vui vì tin tức không hay như vậy. “Hôm nay ta sẽ tha cho ngươi vì đã có người can thiệp rồi.
Sau này ngươi hãy khôn ngoan một chút, đừng xuất hiện trước mặt ta.
Nếu ngươi vẫn cứ xuất hiện trước mặt ta bất chấp sống chết, thì ngươi sẽ không còn may mắn như lần này nữa đâu.” “Biết, biết rồi…” Ô Tiểu Tiểu run rẩy gật đầu.
Sau khi Cơ Vô Đạo rời đi, Độ Ách đăm chiêu nhìn theo hướng người vừa đi mất. Nếu không phải hắn ta cảm nhận sai, vậy thì trên người vị tiểu thí chủ vừa rời đi có một luồng quỷ khí khá rõ rệt.
Điều này thật thú vị.
Rõ ràng cậu là một người sống, nhưng trên người lại có oán khí và quỷ khí ngập trời.
Và điều đáng sợ nhất chính là những quỷ khí oán hận này vẫn chưa nuốt chửng lý trí cậu ta.
Mà từ xưa đến nay, những tu sĩ tu luyện quỷ khí hay đi theo con đường tà đạo luôn bị coi là lũ vô liêm sỉ ở Độ Liên giới.
Vì vậy nếu như bị người khác phát hiện ra, chắc chắn bọn họ sẽ bị mọi người tấn công. “Đa tạ, đa tạ đại sư cứu mạng.” Ô Tiểu Tiểu biết ơn nhìn Độ Ách. “Ừ.” Độ Ách xoay người, vẻ mặt hiền từ: “Đêm khuya thế này, sao cô nương và vị tiểu thí chủ kia lại…” Nói tới đây, hắn ta ngừng lại một chút rồi bảo: “Đương nhiên, nếu không tiện nói thì cô nương không cần kể cho bần tăng.
Nhưng tính tình của vị tiểu thí chủ kia hung ác, không dễ chọc.
Hy vọng về sau cô nương đừng chọc giận cậu ta.” “Ta biết rồi, đa tạ đại sư nhắc nhở.” Vốn dĩ, có những lời không thể nói ra, chỉ có thể giữ kín trong lòng..
Nhưng vì Độ Ách đã mang đến một cảm giác vô cùng an toàn và dễ chịu cho Ô Tiểu Tiểu: dịu dàng, bình yên và bao dung vô bờ bến.
Cứ ngỡ như nàng được trở về trong vòng tay mẹ vậy.
Nó khiến cho nàng nghĩ rằng, bản thân nên tâm sự những ấm ức trong lòng với hắn: “Đại sư, ta thật lòng không muốn hắn không vui.
Ta chỉ muốn quan tâm đến hắn thôi.
Tình cảnh của hắn ở nhà họ Cơ khó khăn, cha không thương mẹ không yêu, ngay cả mẹ kế cũng chẳng hề tốt bụng, luôn gây sự với hắn.” Ô Tiểu Tiểu ngồi sụp xuống, tuyệt vọng nhìn mặt đất, nước mắt lăn dài trên má: “Hắn đáng thương lắm, ta không tài nào kìm lòng thương xót được.
Hơn nữa, hơn nữa trước kia ta đã làm một số chuyện không phải.
Thế nên ta muốn bù đắp cho hắn.
Nhưng xem ra, hình như ta đã làm mọi chuyện thêm rắc rối rồi.” Theo lời miêu tả của cô nương này, vị tiểu thí chủ vừa rồi chắc hẳn là con trai trưởng của Cơ Đàn Sinh và Ngọc Hiên Viên? “Đã nói như vậy rồi mà ta vẫn chưa biết tên của đại sư?” Ô Tiểu Tiểu ngượng ngùng nhìn Độ Ách.
Mới nãy khi hắn ta tự giới thiệu với Cơ Vô Đạo, nàng ta không nghe rõ. “Bần tăng tên là Độ Ách.” Dẫu phải giới thiệu một lần nữa, Độ Ách vẫn không mất kiên nhẫn. “Đại sư Độ, Độ Ách.” Ô Tiểu Tiểu khẽ hành lễ Phật với Độ Ách.
Khoan! Đột nhiên, Ô Tiểu Tiểu ngẩng phắt đầu lên.
Nàng ta kinh hãi nhìn Độ Ách hồi lâu, nàng ta… nàng ta vừa nghe thấy gì vậy?