Độ Ách thao túng, Minh Châu lạnh nhạt

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vì vậy, nàng không thể không đồng ý với hắn.
Ba ngày sau đó, Minh Châu không rời khỏi Triều Âm Các nửa bước.
Đến ngày thứ tư, cuối cùng Ô Tiểu Tiểu cũng tìm được tin tức về Độ Ách.
Thế nhưng, sau khi biết đầu đuôi câu chuyện, nàng ta càng hoang mang hơn.
“Bởi vì giúp Khương phu nhân luyện đan, được chủ nhà ưu ái nên được mời tới nhà họ Cơ làm khách.” Ô Tiểu Tiểu nhíu chặt mày, trong lòng nôn nóng bất an: “Hiện tại, lợi thế duy nhất của ta là biết trước cốt truyện, nhưng nếu cốt truyện hoàn toàn lệch lạc, không diễn ra theo những gì đã viết trong sách thì ta nên làm gì bây giờ?”
“Không được.” Ô Tiểu Tiểu đứng dậy: “Ta phải tìm hiểu thái độ của Độ Ách. Dẫu sao thì người trong sách và người sống trong hiện thực đều không giống nhau.”
Đúng vậy! Sau khi trải qua chuyện suýt chết đêm đó, cuối cùng Ô Tiểu Tiểu cũng đã sửa đổi sự kiêu ngạo tiềm ẩn của mình. Nàng ta bắt đầu coi mình ngang hàng với những người sống trong thế giới này.
Trong viện của Độ Ách, hắn ta bình thản ngồi xuống đối diện Ô Tiểu Tiểu.
“Cô nương, hôm nay ngươi tới tìm ta có chuyện gì sao?” “Ta…” Ô Tiểu Tiểu đỏ mặt nhìn Độ Ách. Trước kia khi đọc sách, nàng ta chỉ cảm thấy Bạch Tô Tô thật điên rồ. Chẳng qua chỉ là một tu sĩ mà thôi, đâu cần phải yêu đương khổ sở suốt ba đời ba kiếp, rồi hy sinh ba mạng vì hắn mới nhận ra. Nhưng hiện tại, nàng ta không thể không thừa nhận rằng người này quả thực có sức hút khiến người ta làm những chuyện như thế.
Nếu muốn đưa Thần Phật vô dục vô cầu, không vướng bụi trần xuống phàm trần, cái giá phải trả sao có thể không lớn?
Tuy nhiên… Cho dù sức hút và vẻ đẹp của Độ Ách có lớn đến đâu, Ô Tiểu Tiểu cũng không dễ dàng tha thứ cho bản thân nếu như chính nàng phải lòng hắn. Bởi Thần Phật quá cao thượng. Mà nàng ta không đủ khả năng khiến một người như thế phải hạ cố nhìn xuống nơi này, chuyện này nàng ta có thể hiểu được.
“Ta tới đây để cảm ơn đại sư và muốn hỏi xem đại sư còn thiếu gì thì có thể nói cho ta biết. Chỉ cần ta có đủ khả năng, ta chắc chắn sẽ làm vì đại sư.”
Độ Ách lạnh nhạt cười khẽ: “Cô nương không cần để tâm, ta chỉ tiện tay giúp đỡ mà thôi. Tuy nhiên, đêm hôm đó tiểu thí chủ…”
“Cơ Vô Đạo sao rồi?” Ô Tiểu Tiểu vội vàng nhìn Độ Ách.
“Sau khi bần tăng trở về suy nghĩ, ta cảm thấy cách làm của cô nương khá đúng. Từ nhỏ tiểu thí chủ chưa từng được quan tâm, tính cách hắn khó tránh khỏi có khuyết điểm. Chỉ cần cô nương khiến hắn cảm nhận được tình cảm chân thành tha thiết nhất trên đời, đương nhiên hắn sẽ hạ mình trước cô nương.”
“Cô nương.” Giọng điệu Độ Ách chứa đầy sự cám dỗ: “Chỉ cần cô nương nghiêm túc, có công mài sắt có ngày nên kim. Chỉ cần cô nương kiên trì làm điều mình muốn, chắc chắn có thể đạt được điều mình mong muốn.”
Nói đoạn, Độ Ách nhẹ nhàng chiếu một luồng Phật quang vào Ô Tiểu Tiểu.
“Phật cũng sẽ phù hộ cho cô nương.”
“Ngươi nói đúng.” Trong thoáng chốc, vẻ mặt Ô Tiểu Tiểu dần trở nên mơ màng. Từ lúc đến đây, nàng ta đã rơi vào sự khống chế tinh thần của Độ Ách. Còn mục đích ban đầu, nàng ta đã chẳng còn nhớ rõ.
“Ta sẽ tiếp tục sưởi ấm và che chở cho Cơ Vô Đạo.” Nói xong, vẻ mặt Ô Tiểu Tiểu trở nên vô cảm, đứng dậy rời khỏi viện của Độ Ách.
“Thật thú vị.” Hắn ta đứng dậy, ngắt một đóa dâm bụt rồi khẽ khàng xoay vòng thân cây đó trên ngón tay: “Một người quỷ tu có vận mệnh hung bạo, một người hồn phách không rõ lai lịch đến Thiên Đạo cũng phải bảo vệ. Không biết khi hai người kết hợp thì sẽ xảy ra chuyện gì thú vị đây?”
Chạng vạng tối, Cơ Đàn Sinh dẫn Cơ Thiên Lân luyện công, Minh Châu buồn chán nhìn hai bố con.
Đúng lúc này, hắn đột nhiên nhận được ngọc phù triệu tập của Hiên Viên Hoàng.
Cơ Đàn Sinh nhíu mày nhìn ngọc phù, còn Cơ Thiên Lân bên cạnh cũng ngây người dừng lại.
“Sao vậy?” Minh Châu hỏi hắn.
“Bệ hạ truyền triệu tập.”
“Vậy chàng đi đi!” Minh Châu bình tĩnh phất tay.
“Nhưng ta không biết phải đi bao lâu.” Cơ Đàn Sinh không muốn rời xa Minh Châu, dù chỉ một ngày cũng không muốn: “Nàng đi cùng ta đến Hoàng thành Hiên Viên đi!”
“Ta không đi đâu.” Minh Châu chán ghét lắc đầu.
Nàng từng đến Hoàng thành Hiên Viên một lần rồi, nhưng nàng cảm thấy không thoải mái. Chưa kể ở đó quy củ nghiêm ngặt, mà người ở đó cũng chỉ coi trọng sức mạnh. Cho dù ngoài mặt bọn họ nể mặt Cơ Đàn Sinh, nhưng Minh Châu vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt khinh thường nhìn nàng.
Thật đáng ghét.
“Thôi được rồi.” Cơ Đàn Sinh cũng biết Minh Châu không thích nơi đó, hắn không nhắc đến chuyện này nữa.
“Ta sẽ mau chóng trở về.” Hắn hứa với nàng.
Sau khi hắn đi rồi, Cơ Thiên Lân cũng ngừng luyện công. Hiếm khi cậu bé ở cùng mẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu tử hơi căng thẳng, lo lắng nhìn nàng: “Mẫu, mẫu thân…”
“Ừm.” Minh Châu nhàm chán đáp một tiếng, đứng dậy đi ra ngoài.
Cơ Thiên Lân thở dài, cũng bước theo sau.
Vườn hoa ở Triều Âm Các. Đây là nơi Cơ Đàn Sinh đặc biệt dành cho Minh Châu. Nó có diện tích rất lớn và bên trong trồng đủ các loại hoa thơm cỏ lạ quý hiếm.
Minh Châu lặng lẽ đi dạo trong đó, tận hưởng cảm giác yên tĩnh hiếm có này.
“Ồ.” Giọng nói ngập ngừng của Cơ Thiên Lân đột nhiên vang lên phía sau lưng Minh Châu.
“Sao thế?” Nàng dừng lại.
“Huynh trưởng.” Cơ Thiên Lân ngập ngừng chỉ vào vườn hoa bên cạnh.
Ánh mắt Minh Châu nhìn theo hướng Cơ Thiên Lân chỉ… Quần áo trên người Cơ Vô Đạo rách rưới, trên mắt còn vết bầm chưa tan, cậu run rẩy nằm sấp ở đó.
“Huynh trưởng.” Cơ Thiên Lân lại gọi một tiếng.
Cơ thể Cơ Vô Đạo càng run rẩy hơn.
Minh Châu nhíu mày, nhặt một hòn đá nhỏ trên mặt đất, ném vào trán Cơ Vô Đạo: “Ra ngoài.” Giọng nàng lạnh băng.