Chương 111

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 111 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Mẹ.” Cơ Vô Đạo ngoan ngoãn đứng dậy. Đôi tay cậu buông thõng, vẻ mặt rõ ràng lộ vẻ sợ hãi, nhưng sâu trong ánh mắt lại ẩn chứa dục vọng chiếm hữu cháy bỏng, khó mà nhận ra.
“Không phải ta đã dặn ngươi không được phép bước vào Triều Âm Các sao? Sao ngươi lại vào được đây?”
“Con, con bị đuổi vào.” Cơ Vô Đạo cúi đầu, ra vẻ không dám nhìn Minh Châu.
“Vậy sao?” Minh Châu cười khẩy. Nàng không tin lời đó. Ngay từ lần đầu nhìn thấy tên nhóc này, Minh Châu đã biết cậu ta không hề vô hại như vẻ bề ngoài. Đương nhiên, nàng cũng không sợ hắn. Dù sao thì giờ đây, Cơ gia đã nằm gọn trong tay nàng. Cho dù cậu ta có tài giỏi đến mấy, thì có thể gây rối đến mức nào chứ? Nàng chỉ tức giận vì vị trí con trưởng của Cơ Đàn Sinh lại bị một kẻ dơ bẩn như vậy chiếm mất.
“Nếu không có việc gì thì cút đi!” Minh Châu cao ngạo xua đuổi cậu ta.
“Mẫu thân.” Cơ Vô Đạo không hề nhúc nhích. Bất chợt, cậu ngẩng đầu, bình thản nhìn Minh Châu: “Thật ra có một điều mà con trai chưa từng nói với mẫu thân.”
“Nói gì!” Minh Châu thong thả ngồi xuống ghế ngọc ấm, chống cằm, sốt ruột nhìn cậu ta.
Trong đôi mắt Cơ Vô Đạo dần dần dấy lên ngọn lửa nóng bỏng mờ ảo: “Con trai, từ khi con trai nhìn thấy mẫu thân, con trai đã rất thích mẫu thân.”
“Vậy sao?” Sắc mặt Minh Châu chùng xuống, nàng không hề cảm thấy vinh dự khi được một kẻ đáng ghét như vậy yêu thích.
“Ngươi thích ta? Ngươi thích ta ở điểm nào? Ngươi thích ta vì ta không đánh thì mắng ngươi, thích ta hận không thể khiến ngươi đi tìm cái chết?”
“Nếu mẫu thân thật sự muốn con chết, con có thể chết vì mẫu thân, nhưng không phải bây giờ.” Cơ Vô Đạo nghiêm túc nhìn nàng.
“Vậy sao? Ngươi nghĩ ta sẽ tin?” Minh Châu vẫy tay với Cơ Thiên Lân: “Lại đây, đến chỗ mẫu thân.”
Cơ Thiên Lân mím đôi môi nhỏ nhắn, ngoan ngoãn đi tới.
Minh Châu cười tủm tỉm nhéo nhéo má bánh bao của Cơ Thiên Lân: “Thấy chưa? Đây mới là con trai của ta. Nó hiểu chuyện, hiếu thảo, ngươi lấy gì mà so sánh với nó?”
“Con…” Đôi mắt Cơ Vô Đạo tối sầm nhìn Cơ Thiên Lân. Cậu gần như không thể khống chế được bản thân, tâm ma và những tình cảm nóng bỏng đang trỗi dậy.
“Con có thể làm bất cứ điều gì cho mẫu thân.”
Bỗng nhiên, Minh Châu nhìn cậu ta bằng ánh mắt đầy ác ý: “Nếu vậy, bước đầu tiên để lấy được lòng tin của ta là bò tới liếm chân ta đi.” Nàng nhẹ nhàng đá chiếc chân nhỏ của mình, tỏ vẻ khiêu khích nhìn Cơ Vô Đạo.
Cơ Vô Đạo: “...”
“Thế nào, cảm thấy bị xúc phạm nên không muốn làm nữa?” Minh Châu cảm thấy mất hứng.
Bị xúc phạm ư? Đương nhiên là không. Chỉ là, chỉ là cậu quá đỗi phấn khích thôi. Thật sự quá phấn khích, hôm nay cậu có thể chạm vào nàng sao?
Cơ Vô Đạo không nói một lời, cả người run rẩy bước về phía Minh Châu.
Cậu quỳ xuống trước mặt nàng, đẩy Cơ Thiên Lân ra, cẩn thận từng li từng tí nắm lấy cổ chân nàng.
Và nó giống hệt cảm giác cậu từng chạm được trong giấc mơ lúc nửa đêm. Mềm mại, mịn màng, một cái chạm nhẹ cũng đủ làm tan chảy trái tim người khác. Cậu phải dốc hết sức để cố gắng kiềm chế, mới có thể nén lại khát khao muốn hôn và gặm nhấm cổ chân nàng.
Minh Châu kinh ngạc nhìn Cơ Vô Đạo đang quỳ dưới đất. Vậy mà cậu ta đồng ý thật sao? Giờ phút này, Minh Châu bỗng dưng cảm thấy hơi cảnh giác với Cơ Vô Đạo. Quả đúng là một kẻ linh hoạt!
“Khương phu nhân, hà tất phải làm khó một đứa trẻ chứ?” Đúng lúc này, giọng nói của Độ Ách vang lên bên cạnh.
Thoáng chốc, ánh mắt Cơ Vô Đạo tối sầm lại, cậu ta hung tợn nhìn sang. Lại là tên hòa thượng trọc đầu đáng ghét này.
“Là Đại sư Độ Ách à!” Đôi mắt Minh Châu sáng rỡ, nàng lại nhớ tới giấc mơ đêm đó, trong giấc mơ, hắn ta thật sự rất hấp dẫn.
Minh Châu vẫy tay với Độ Ách: “Đến đây, ngươi lại đây.”
“Đại sư Độ Ách.” Nàng ôm lấy ống tay áo của Độ Ách: “Quả thật không nên làm khó một đứa trẻ. Nhưng chẳng phải Phật đã nói rồi sao, nếu ngươi không xuống địa ngục thì ai sẽ xuống địa ngục? Vì vậy, ta muốn ngươi thay hắn quỳ xuống liếm chân ta.”
Độ Ách: “...”
“Sao vậy, ngươi không muốn sao!” Minh Châu che miệng cười khẽ: “Hừ, ta biết mấy người đạo sĩ chỉ giỏi ăn nói dễ nghe thôi. Chứ khi chuyện thật sự xảy ra, các người lại chạy nhanh hơn bất cứ ai!”
“Đương nhiên không phải.” Độ Ách phản bác nàng: “Không phải không muốn, bần tăng chỉ quá đỗi kinh ngạc, nên tạm thời chưa kìm được thôi.”
Nói xong, hắn ta vươn tay đẩy Cơ Vô Đạo lùi lại vài bước.
Cơ Vô Đạo: “...”
Suýt nữa thì cậu ta ngã sấp mặt, đến khi đứng thẳng dậy, cậu phẫn nộ nhìn hắn ta. Tên hòa thượng trọc đầu chết tiệt này! Hắn ta lại phá hỏng chuyện tốt của cậu. Chuyện giữa cậu và Minh Châu, sao lại phải phiền hắn ta can thiệp?
“Khương phu nhân.” Mặt mày Độ Ách toát lên vẻ thuần khiết, hắn ta quỳ trên mặt đất, nhẹ nhàng nâng đôi chân nhỏ nhắn của Minh Châu lên. Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của nàng, hắn ta nhẹ nhàng hôn lên mắt cá chân nàng.
Rõ ràng không có dấu vết của tính dục hay ham muốn nào, nhưng Minh Châu lại cảm thấy mắt cá chân nóng rực, khó lòng ngó lơ. Phật tử tuấn lãng, từ bi, lại thánh thiện đang hôn chân nàng như một nô lệ, bày tỏ tình yêu với nàng.
Minh Châu giật mình thon thót.
“Độ Ách, không được hôn ở đấy đâu, ngươi phải liếm chân của ta.” Minh Châu cúi người, đối diện với hắn ta, được voi đòi tiên.
“Nếu đây là yêu cầu của Khương phu nhân, vậy thì tiểu tăng sẽ thỏa mãn phu nhân.” Nói xong, Độ Ách chậm rãi cởi giày thêu mềm mại trên chân Minh Châu ra.
“Chân của phu nhân vừa nhỏ vừa mịn, đúng là đẹp không sao tả xiết.” Hắn ta còn trêu chọc khen Minh Châu một câu.
Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của nàng, một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống chân nàng.