Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 124 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Linh lực?” Minh Châu ngơ ngác. Từ nhỏ nàng đã là phàm nhân, ngay cả võ công cũng không biết, chứ đừng nói đến pháp thuật hay linh lực. Dù thân thể nàng giờ đã không còn là phàm nhân, nhưng nàng vẫn rất khó nhận ra sự khác biệt giữa hiện tại và trước đây.
“Linh lực?” Cơ Đàn Sinh thì thào. Hắn bước tới, truyền sức mạnh của mình vào cơ thể Minh Châu. Chỉ trong chốc lát, hắn đã biết Độ Ách không hề nói dối. Trong cơ thể Minh Châu thật sự đã hình thành linh cốt, thậm chí nàng còn tu luyện được một chút linh lực yếu ớt. Không, không đúng! Còn có một luồng khí khác tồn tại, rất giống... cách mà các luồng khí hợp nhất sau khi các tu sĩ chính thống trong Độ Liên giới lập khế ước.
Trước kia Minh Châu là một phàm nhân, nên không thể thực hiện đại lễ kết khế ước Độ Liên giới với hắn. Bởi vậy, hắn và nàng chỉ cử hành hôn lễ phàm trần. Nhưng bây giờ... Vẻ mặt Cơ Đàn Sinh trở nên dữ tợn, tối sầm như ác quỷ. Hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Độ Ách: “Rốt cuộc ngươi đã làm gì, vì sao Minh Châu lại kết khế ước với ngươi?”
Khế ước ư? Đó chẳng qua chỉ là phần thưởng cho y vì đã thúc đẩy Minh Châu hình thành linh cốt mà thôi. Dù sao, trong cơ thể Minh Châu không chỉ có tinh huyết mà còn cả linh hạch của y. Cả hai điều đó đều liên kết với khí tức của y, khi nàng có thể tu luyện, cơ thể nàng sẽ theo bản năng chủ động tiếp nhận. Nhưng Độ Ách cũng không muốn giải thích cho Cơ Đàn Sinh nghe. Cho dù Cơ Đàn Sinh là trượng phu trên danh nghĩa của Minh Châu, nhưng bàn về độ thân mật, thì làm sao hắn có thể sánh bằng y?
“Ngươi không nói ư? Bây giờ ta sẽ giết ngươi.” Lúc này, Độ Ách đã thật sự chọc giận Cơ Đàn Sinh. Giết y, giết y, chỉ cần giết y, có thể cắt đứt khế ước sinh mệnh của y với Minh Châu. Đối với sát chiêu của Cơ Đàn Sinh, Độ Ách không phản công, y chỉ bị động phòng thủ. Thậm chí y vừa tránh né vừa nhìn Minh Châu: “Minh Châu, ta và nàng đã lập khế ước. Nếu ta chết, sẽ chẳng có lợi gì cho nàng. Nhưng nếu ta còn sống, nàng và ta có thể song tu và nàng có thể dễ dàng hấp thụ tu vi của ta vào cơ thể nàng.”
Y biết Minh Châu sẽ ngăn cản Cơ Đàn Sinh. Quả nhiên, nghe y nói vậy, Minh Châu kinh ngạc mở to hai mắt. Khi kiếm của Cơ Đàn Sinh sắp đâm xuyên cơ thể Độ Ách, Minh Châu vội vàng kêu dừng tay. Cơ Đàn Sinh rất muốn làm như không nghe thấy, nhưng nhìn vẻ mặt tức giận của Minh Châu, hắn theo bản năng muốn làm nàng vui lòng.
Sau khi thoát chết dưới lưỡi kiếm của Cơ Đàn Sinh, Độ Ách chật vật quỳ rạp trên mặt đất, cúi đầu nở một nụ cười. Minh Châu thong thả đi tới trước mặt Độ Ách, đôi giày thêu khéo léo tinh xảo lọt vào mắt y. Minh Châu cũng không nói gì, chỉ ung dung dùng mũi giày nâng cằm Độ Ách lên, từ trên cao nhìn xuống y: “Lời ngươi vừa nói có ý gì? Ta có thể hút tu vi của ngươi… Ý ngươi chính là, ta cũng có thể giống như các ngươi, thành tiên hô phong hoán vũ sao?”
Độ Ách không nói gì, y nương theo lực của Minh Châu mà ngồi dậy. Y cũng chẳng thèm để ý Cơ Đàn Sinh phía sau đang như hổ rình mồi, to gan tùy ý nắm lấy bàn chân nhỏ của nàng. Sau đó, hai tay y vuốt ve mắt cá chân nàng. Y ngửa đầu nhìn Minh Châu, vẻ mặt tuấn tú thánh khiết đã bị thay thế bằng nét u ám: “Có đúng hay không? Chẳng phải nàng thử rồi sẽ biết sao?”
“Thử cái gì? Song tu sao?” Minh Châu nghiêng đầu, với vẻ mặt ngây thơ thuần khiết. “Đương nhiên.” Giọng Độ Ách hơi khàn. “Nhưng ta không muốn suy nghĩ nhiều! Làm sao bây giờ?” Minh Châu cười gian xảo. Bấy giờ, vẻ mặt nàng chẳng khác gì kẻ bề trên đang giẫm đạp lên khuôn mặt tuấn tú của Độ Ách, giọng nói sắc bén như lưỡi dao: “Điều ta ghét nhất là những thứ rẻ mạt được dâng tận cửa, rẻ thì chẳng có gì tốt, ta không tin ngươi.”
Minh Châu đi tới trước mặt Cơ Đàn Sinh: “Đàn Sinh, ta không hiểu song tu là cái gì, nhưng chắc hẳn chàng có thể làm được đúng không!” Minh Châu vươn tay ôm cổ hắn, dựa vào lòng hắn, dịu dàng nói. Minh Châu ngả vào vòng tay hắn. Cho dù là vì điều gì, Cơ Đàn Sinh đều không thể thờ ơ. Hai tay hắn run rẩy ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Minh Châu: “Đương nhiên, chỉ cần là thứ nàng muốn, ta có thể cho nàng tất cả.”
“Vậy…” Minh Châu ngẩng đầu, nói với vẻ mặt quyến rũ và giọng điệu nhẹ nhàng: “Vậy chúng ta cùng nhau tu luyện song tu, lấy tu vi của chàng để cho ta. Còn của Độ Ách…” Nàng chán ghét liếc nhìn Độ Ách: “Ta không muốn, ta chỉ muốn của chàng thôi.” “Được.” Giọng Cơ Đàn Sinh hơi khàn. Hắn ôm Minh Châu lên, mặc kệ Độ Ách bên cạnh, ôm nàng định xoay người trở về phòng. Y nhíu mày, nhưng khi hắn ôm nàng vào phòng, ánh mắt nàng và y giao nhau. Khinh thường, chút chán ghét, còn có đắc ý và kiêu ngạo. Cảm xúc trong mắt của Minh Châu vô cùng phức tạp và thẳng thắn. Ngay lập tức, trong lòng Độ Ách chợt cảm thấy may mắn.
Nàng đang muốn trả thù y. Bởi vì trong người nàng có máu của y. Nàng bị ép trở lại hai mươi năm trước chịu khổ nửa tháng. Y cho rằng mọi chuyện đã kết thúc, nhưng đối với Minh Châu mà nói, hai mươi năm đó gần như chỉ mới là ngày hôm qua. Với tính cách thù dai và lòng dạ hẹp hòi của nàng, làm sao có thể nói quên là quên được? Cho nên nàng muốn làm nhục và muốn nhìn thấy y đau khổ. Không thể không nói, Minh Châu đã làm được điều đó. Trong lòng Độ Ách như bị kim đâm, vừa chua xót vừa chát đắng.
“Đúng là vô dụng! Chẳng bằng ngươi giao thân thể cho ta.” Độ Ách áo đen châm chọc, khiêu khích. “Ngươi câm miệng.” Độ Ách gằn giọng quát hắn ta. “Sao ta phải câm miệng? Ngươi không chỉ vô dụng mà còn là một kẻ yếu đuối! Không dám đối mặt với tình hình hiện tại, chỉ dám trốn ở đây một mình khó chịu. Nếu ngươi còn là một nam nhân, lập tức xông vào cướp Minh Châu ra ngay! Tuy rằng, Cơ Đàn Sinh có thể thông qua song tu với nàng ấy mà gia tăng sức mạnh, nhưng làm sao hắn có thể hữu ích với nàng ấy? Đối với Minh Châu mà nói, chúng ta mới là lò luyện tốt nhất.”