Chương 131

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 131 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bỗng nhiên, Độ Ách khẽ cười, nét mặt ôn hòa gật đầu với Cơ Đàn Sinh.
Thấy vậy, hắn nhíu mày.
Ý hắn là gì?
Hắn ta thật sự không biết xấu hổ là gì sao?
Minh Châu vỗ nhẹ mu bàn tay Cơ Đàn Sinh, giải thích với hắn: “Cô ta tên là Ô Tiểu Tiểu, là họ hàng nghèo của chàng.”
Cơ Đàn Sinh: “...”
Chuyện gì đang xảy ra thế này?
“Cho cô ta xuống đi!”
Chỉ một Độ Ách đã khiến Minh Châu chú ý, hắn đã khó chịu lắm rồi, giờ lại thêm một Ô Tiểu Tiểu nữa, Cơ Đàn Sinh cảm thấy mình muốn đánh người.
Rồi Minh Châu thờ ơ gật đầu, ra hiệu cho Độ Ách dẫn Ô Tiểu Tiểu đi xuống.
Đúng lúc, nàng nghe chuyện cũng đã mệt mỏi rồi.
Ánh mắt Độ Ách tối sầm, rất hiểu ý không nói thêm lời nào.
Dùng pháp chú trói Ô Tiểu Tiểu rồi đưa cô ta rời khỏi đây.
“Nàng mệt à?”
Hai người vừa rời đi, Cơ Đàn Sinh đã cảm thấy không khí trong lành hẳn.
“Ừm!”
Minh Châu ngáp một cái vì buồn ngủ.
“Ngày nào cũng luyện tập mệt mỏi quá!”
Nàng lại oán giận.
“Nếu nàng thật sự không muốn lập tức thì chờ một chút được không? Chờ ta tìm ra cách để nàng không cần lo lắng…”
“Được rồi, được rồi, ta biết rồi.”
Minh Châu thiếu kiên nhẫn xua tay.
Đêm đến, xe ngựa dừng lại trên một vùng đất hoang.
Lãnh thổ của nhà họ Cơ vô cùng rộng lớn.
Để di chuyển từ nhà họ Cơ đến Hoàng thành Hiên Viên phải mất trọn một ngày một đêm.
Huống hồ trong xe hiện tại còn có Minh Châu.
Nàng không thể chịu được việc di chuyển với tốc độ quá cao.
Đây là lần đầu tiên ngồi pháp khí bay lâu đến thế, dù không phải tốn sức nhưng Minh Châu vẫn mệt rã rời không dậy nổi.
Nàng tựa vào ngực Cơ Đàn Sinh, mơ mơ màng màng ngủ say tít.
Đúng lúc này, Minh Châu đột nhiên cảm thấy cơ thể nặng trĩu.
Cảm giác này…
Nó khiến nàng nhớ tới câu chuyện ma mà mẹ ruột nàng đã kể khi còn sống ở phàm trần.
“Tránh ra.”
Giọng Minh Châu nhỏ như tiếng muỗi vo ve.
Nhưng lúc này nàng biết rằng, chỉ chút phản kháng ấy đã tiêu hao hết toàn bộ sức lực của nàng.
“Minh Châu.”
Bỗng nhiên, một giọng nam vừa quen thuộc vừa xa lạ ghé vào tai nàng.
Tuy chất giọng đó rất đỗi quen thuộc, nhưng ngữ điệu lại vô cùng xa lạ.
“Đừng gọi, phiền phức quá.”
“Ha!”
Giọng nói đó khẽ cười.
“Sao nàng lại đáng yêu đến thế chứ?”
Rốt cuộc là ai vậy!
Minh Châu tức giận, dốc hết sức để mở mắt ra.
Nhưng… nàng lại nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú quen thuộc của Cơ Đàn Sinh.
Đồ khốn!
Sao hắn dám quấy rầy giấc ngủ của nàng?
Chờ mai tỉnh dậy nàng sẽ dạy dỗ hắn một trận.
Rồi Minh Châu lại nặng nề chìm vào giấc ngủ.
Nhưng lúc này, Cơ Đàn Sinh đang nằm bên cạnh nàng lại vô tình rơi vào một ảo cảnh tinh thần kỳ lạ.
Hiện tại, hắn đang ở một vùng đất hoang vu, khô cằn và giăng đầy quỷ khí.
Hắn bước đi từng bước một.
Cả người căng thẳng, ánh mắt vô cùng cảnh giác.
Hắn là một cao thủ với tu vi cao thâm.
Nhưng ngay lúc này hắn vẫn không biết chuyện gì đang xảy ra.
Hắn đã bị lừa và rơi vào ảo cảnh ý thức do người khác giăng bẫy.
“Kẻ nào đang giở trò?
Ra đây!
Nếu không đừng trách ta vô lễ.”
Cơ Đàn Sinh thấp giọng nói.
“Ha ha…”
Một tràng cười quỷ dị đột nhiên vang lên không ngớt, luẩn quẩn bên tai Cơ Đàn Sinh.
“Không phải ngươi là cao thủ đệ nhất ở Độ Liên giới sao?
Vậy thì ngươi đoán xem ta là ai?
Nếu ngươi đoán được, có lẽ ta sẽ từ bi mà xuất hiện gặp ngươi.
Nếu đoán không ra, vậy ngươi hãy ở lại đây mãi mãi đi!
Về phần cơ thể của ngươi, ta sẽ tạm thời không khách sáo mà vui vẻ nhận lấy.”
Nói xong, giọng nói kia hoàn toàn biến mất.
Chỉ để lại một mình Cơ Đàn Sinh với vẻ mặt khó coi.
Trong xe ngựa, Cơ Vô Đạo đang đội vỏ bọc của Cơ Đàn Sinh, hai mắt sáng ngời nhìn xuống đôi tay mình.
Nhưng một lát sau, ánh mắt cậu đột nhiên trở nên tàn nhẫn.
Chính là đôi tay này…
Không phải chúng lúc nào cũng không biết sống chết mà vuốt ve Minh Châu sao?
Thật đáng ghen tị!
Chờ sau khi vứt bỏ cái vỏ bọc này, cậu chắc chắn sẽ chặt phăng đôi tay của Cơ Đàn Sinh và giữ chúng lại.
Để đảm bảo Cơ Đàn Sinh trúng chiêu, Cơ Vô Đạo đã lãng phí một nửa tu vi để có thể bẫy được hắn.
Nhưng cậu biết, phương pháp bất ngờ này không thể nhốt hắn quá lâu.
Dù sao, danh tiếng cao thủ đệ nhất ở Độ Liên giới cũng không phải là hư danh.
Nhưng điều đó có quan trọng gì đâu?
Chỉ cần có thể khiến Cơ Đàn Sinh mắc kẹt một tháng, mọi chuyện đều có thể kết thúc rồi.
Không sai.
Đối với Cơ Vô Đạo, cậu cho rằng người duy nhất có thể ảnh hưởng đến kế hoạch sau này của cậu chỉ có một mình Cơ Đàn Sinh.
Về phần Độ Ách, cậu chưa bao giờ để tâm tới.
Chẳng qua, y chỉ là một tu sĩ có đạo tâm không vững.
Thế mà y dám khua tay múa chân với cậu.
Vậy thì cứ trực tiếp giết chết người này, để y đi gặp Phật tổ là được.
Đây là lần đầu tiên cậu ở gần Minh Châu đến vậy.
Thậm chí cậu có thể vươn tay chạm vào nàng.
Miễn là cậu muốn, cậu có thể ôm Minh Châu vào lòng bất cứ lúc nào.
Nhưng lạ thay, bất chấp mọi ảo tưởng phi lý trong quá khứ, lúc này Cơ Vô Đạo lại trở nên rụt rè và thực sự không dám làm gì Minh Châu.
Dẫu sao thì, cậu đã nhìn nàng từ trong bóng tối quá lâu rồi.
Đột nhiên trở lại với ánh sáng như thế này, chưa kể cậu còn có thêm cơ hội ôm vầng trăng ấy vào lòng.
Nhưng cái thói quen đáng sợ kia lại khiến cậu ngần ngại, chần chừ, rụt rè như một con chuột cống.
Nên giờ đây, cậu chỉ có thể nhìn chằm chằm Minh Châu đang nằm trong vòng tay mình.
Có lẽ là ánh nhìn của cậu quá nóng bỏng.
Mí mắt đang ngủ say của Minh Châu run lên vài cái, như muốn tỉnh lại.
Minh Châu, nàng…
Trong lòng Cơ Vô Đạo bồn chồn không ngớt.
Sau đó cậu lại xé rách một mảnh vải trên người, run rẩy buộc chặt lên đôi mắt của Minh Châu.
Đến khi Minh Châu mờ mịt mở mắt, thứ nàng nhìn thấy chỉ là một màu đen tối.
Hơn nữa, trên mắt nàng như bị che bởi một thứ gì đó.
Nàng nhíu mày, đưa tay định gỡ xuống.