Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê
Nụ Hôn Bất Ngờ
Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 133 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Đừng nhúc nhích.” Cơ Vô Đạo run rẩy giữ chặt bàn tay nhỏ nhắn của Minh Châu, khàn giọng nói, ngăn nàng lại.
Trong lòng Minh Châu bực bội, giọng nàng lộ rõ vẻ mệt mỏi: “Cơ Đàn Sinh, rốt cuộc chàng muốn làm gì? Chàng có để ta yên mà ngủ không?”
“Nàng ngủ đi, cứ ngủ đi.”
Cổ tay nàng trắng nõn mịn màng, giống như viên ngọc quý giá nhất.
So với vô số lần hắn từng tưởng tượng, chúng còn quyến rũ hơn nữa.
Cơ Vô Đạo nuốt khan một tiếng, hỏi: “Ta có thể ôm nàng không?”
Giọng nói của hắn run rẩy, giống hệt một kẻ hèn mọn được tiếp xúc với nữ thần mà hắn thầm ngưỡng mộ bấy lâu.
Nó kèm theo cả niềm vui sướng khi cuối cùng cũng đạt được mong muốn, hòa lẫn với những suy nghĩ ti tiện và đen tối.
“Nhưng ta không buồn ngủ nữa.”
Đương nhiên, Minh Châu không cảm nhận được những điều bất thường của Cơ Đàn Sinh.
Vả lại, nàng cũng không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy hắn đột nhiên trở nên kỳ quặc.
Minh Châu ghét bỏ rụt bàn tay nhỏ nhắn ra khỏi tay của Cơ Vô Đạo, kiên quyết lấy tay che mắt mình.
Nàng bị che mắt, trước mắt là một màu đen, không nhìn thấy gì cả khiến nàng cảm thấy bất an.
“Đừng, đừng.” Cơ Vô Đạo ngăn cản Minh Châu.
“Chàng…” Đôi môi đỏ mọng của Minh Châu khẽ hé mở, muốn nói gì đó.
Nhưng mà…
Đôi môi đỏ mọng ẩm ướt, bên trong là đầu lưỡi mềm mại màu hồng, thoang thoảng hương thơm quyến rũ.
Cơ Vô Đạo nuốt khan một tiếng.
“Minh Châu.”
Cuối cùng hắn không nhịn được nữa, cúi đầu hôn xuống.
Động tác của hắn vừa vội vàng vừa vồ vập, mang theo sự mãnh liệt nuốt chửng tất cả mọi thứ.
Minh Châu ngửa đầu ra sau theo động tác của hắn, mái tóc rối tung rơi lòa xòa bên tai, bên má và trên trán.
Giống như cánh bướm xinh đẹp vỗ cánh muốn bay, bị người thợ săn tóm gọn trong tay, đành bất lực chịu đựng.
Cơ Đàn Sinh!
Minh Châu muốn gọi hắn, nhưng mọi lời nói đều bị Cơ Vô Đạo nuốt trọn vào trong nụ hôn vồ vập.
Đương nhiên, Cơ Vô Đạo chỉ dám hôn Minh Châu một lần.
Cho dù hắn muốn thêm nữa thì hắn không dám và cũng không tiện.
Ngày hôm sau lúc sắp xuất phát, Minh Châu lườm nguýt Cơ Vô Đạo đang ngoan ngoãn cúi gằm mặt.
“Đêm qua rốt cuộc chàng bị làm sao vậy?”
“Ta…” Cơ Vô Đạo liếc nhìn Minh Châu một cái rồi lại vội vàng cúi gằm mặt xuống. “Ta chỉ là đột nhiên muốn hôn nàng.”
Minh Châu trợn mắt trắng dã.
Muốn hôn thì không thể hôn lúc nàng tỉnh táo sao?
Nhất định phải dùng cái kiểu đó vào ngay lúc đó.
Minh Châu tức giận chỉ tay ra ngoài.
“Chàng đi ra ngoài đi, tự thân cầm kiếm, không được ngồi xe ngựa.”
Cơ Vô Đạo tỏ vẻ đáng thương nhìn Minh Châu.
“Đi ra ngoài.” Minh Châu lại nói thêm một câu.
Được rồi.
Không dám chọc giận Minh Châu thêm nữa, Cơ Vô Đạo ngoan ngoãn đi ra ngoài.
Nhưng vừa ra ngoài, hắn đã chạm mặt Độ Ách đang đi tới.
“Hòa thượng.” Cơ Vô Đạo theo bản năng gọi một tiếng.
Độ Ách dừng lại, ánh mắt nghi hoặc của hắn rơi trên người Cơ Vô Đạo.
Người trước mặt này thực sự là Cơ Đàn Sinh sao?
Nhưng ngoại trừ ngoại hình thì hắn giống Cơ Đàn Sinh ở chỗ nào chứ?
“Cơ thí chủ, hôm nay chúng ta phải ngồi lại nói chuyện. Hôm qua ngươi…”
“Ngày hôm qua ta làm sao?”
Độ Ách còn chưa nói xong đã bị Cơ Đàn Sinh cắt ngang lời.
“Ngày hôm qua ta không nói gì cả, hòa thượng đừng có nói bừa.”
Muốn thử ta sao?
Cơ Vô Đạo cười khẩy.
Âm thần xuất khiếu còn mạnh hơn so với tưởng tượng của hắn.
Lúc âm thần của hắn xuất khiếu, chỉ cần hắn muốn thì không ai có thể nhìn thấy hay cảm nhận được hắn.
Mà từ lúc bọn họ rời khỏi nhà họ Cơ, hắn đã đi theo sau bọn họ.
Cho nên, ngày hôm qua xảy ra chuyện gì, hắn đều nắm rõ.
Con rệp nhỏ được hắn tha mạng, biết nói chuyện khiến Minh Châu vui vẻ, cũng xem như có ích.
Về phần Độ Ách, sớm muộn gì hắn cũng phải giải quyết Độ Ách.
Độ Ách nhíu mày.
Chẳng lẽ thật sự là do hắn ta nghĩ sai sao?
Trên xe ngựa, Minh Châu đang thở hổn hển sửa sang lại búi tóc rối bời của mình.
“Nàng sao vậy?”
Thấy Minh Châu như thế, Độ Ách ân cần tiến đến, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của nàng trong gương.
“Không phải do tên khốn kiếp Cơ Đàn Sinh kia hay sao.”
Minh Châu phàn nàn, kể vắn tắt những chuyện đã xảy ra đêm qua.
Nghe Minh Châu thuật lại câu chuyện, Độ Ách tự hỏi liệu Cơ Đàn Sinh có thực sự đối xử với nàng như vậy không.
Hắn nhíu mày ngẫm nghĩ.
Tuy nhiên, bọn họ không có nhiều thời gian để bận tâm về những điều này nữa.
Bởi Hoàng thành Hiên Viên đã hiện ra trước mắt.
Khi đến Hoàng thành, Độ Ách buộc phải tách khỏi Minh Châu.
Bởi vì đến đây, dù không muốn, hắn cũng là đại diện của Thiên Âm Tự.
Độ Ách được cung nhân trong hoàng thành đặc biệt mời đến Phật viện.
Đương nhiên, hắn không dẫn theo Ô Tiểu Tiểu, mà để nàng ở lại với Minh Châu.
Mặc dù nàng ta khá ngốc nghếch, nhưng trong đầu nàng vẫn có nhiều điều thú vị.
Bây giờ Minh Châu rất thích nói chuyện với nàng ta.
Đến hoàng thành, Cơ Vô Đạo đang mang thân phận Cơ Đàn Sinh cũng được mời đi.
Cung nhân dẫn Minh Châu đến khu nữ quyến vừa được sửa sang.
Không thể không nói, Hoàng thành Hiên Viên quả thực là nơi xa hoa bậc nhất Độ Liên giới.
Khắp nơi đều có thể thấy linh ngọc, linh thạch.
Thậm chí còn có những bảo vật ngàn vàng khó tìm thấy ở bên ngoài.
Mà những thứ này cũng chỉ là vật trang trí tầm thường mà thôi.
Thế rồi Minh Châu lặng lẽ đứng đó, dần cảm nhận sự uy nghiêm tột đỉnh của chốn hoàng thành.
Nếu có thể, liệu có một ngày nào đó, nơi này sẽ thuộc về nàng không?
“Ta đã bảo nhìn từ xa thấy khá giống, hóa ra đúng là Khương phu nhân.”
Ngay khi Minh Châu đang nhắm mắt cảm nhận, phía sau đột nhiên vang lên giọng nói khó chịu của một nữ tử.
Minh Châu nhíu mày, xoay người nhìn lại.
“Là ngươi.”
Người tới chính là Hiên Viên Huyên Chỉ, công chúa hoàng tộc Hiên Viên, người từng châm chọc Minh Châu.
Hiên Viên Huyên Chỉ là một mỹ nhân xinh đẹp và kiêu ngạo.
Kể từ khi nhìn thấy Cơ Đàn Sinh trong đại hôn của Hiên Viên Ngọc, nàng ta đã nảy sinh tình cảm sâu đậm với hắn.
Lúc trước nghe tin hắn chết, nàng ta đã vô cùng suy sụp.
Nhưng sau đó vài năm, hắn lại mạnh mẽ trở về giết chết Hiên Viên Ngọc.
Khi biết những điều này, Hiên Viên Huyên Chỉ cũng không thấy tức giận bừng bừng như các hoàng tộc khác.
Ngược lại, nàng ta lại cảm thấy vừa mừng vừa hân hoan.
Có lẽ nhân duyên giữa nàng và Cơ Đàn Sinh sắp đến rồi.