Chương 134

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 134 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhưng sau đó, Cơ Đàn Sinh không hề e ngại dẫn Minh Châu đến Hoàng thành, giáng cho Hiên Viên Huyên Chỉ một cái tát trời giáng.
Ha!
Có lẽ chính hắn còn chẳng hề biết nàng ta là ai nữa.
Thế thì việc nàng ta cảm thấy vui vẻ hay may mắn có liên quan gì đến hắn chứ.
Chẳng phải hắn đã cưới vợ ngay lúc không nên cưới rồi đó thôi.
Thậm chí, hắn không cưới một nữ tu sĩ có thiên phú của danh môn vọng tộc, mà chỉ là một nữ tử bình thường không có gì ngoài nhan sắc.
Ngay khoảnh khắc ấy, Hiên Viên Huyên Chỉ cảm thấy vừa khó xử vừa đau đớn.
Vì vậy, nàng ta mới không quan tâm đến lời cảnh cáo của hoàng huynh và phụ hoàng, vào thời điểm nhạy cảm lại đi châm chọc Minh Châu.
Tuy rằng sau lần đó, Cơ Đàn Sinh đã tàn nhẫn trả thù nàng ta.
Một cánh tay của nàng bị tê liệt.
Đến bây giờ, nàng ta vẫn không thể quên được ánh mắt khinh thường như nhìn rác rưởi của Cơ Đàn Sinh.
Nhưng điều trớ trêu thay, nàng ta vẫn không quên được hắn.
“Ngươi tới đây làm gì?”
Tuy rằng lần này nàng muốn báo thù, nhưng nói thật, lúc này Minh Châu không để tâm đến Hiên Viên Huyên Chỉ.
“Không làm gì cả, chỉ là tò mò muốn nhìn Khương phu nhân một chút thôi.”
Nhìn xem nhan sắc của ngươi đã tàn phai hay không.
Hiện tại Cơ Đàn Sinh có còn điên cuồng mê đắm ngươi như trước hay không.
Nhưng…
Khi nàng ta nhìn thấy nhan sắc Minh Châu ngày càng rực rỡ, lòng nàng ta nhói lên từng cơn đau đớn, không cam tâm.
Trời thật sự bất công!
Có người dốc hết sức lực nhưng vẫn không thể có được thứ mình muốn.
Có người chỉ cần có một khuôn mặt đẹp là có thể đạt được tất cả.
Thật sự muốn, thật sự muốn rạch nát khuôn mặt của nàng!
Nghĩ như vậy, ánh mắt Hiên Viên Huyên Chỉ hơi tối sầm, không kiềm chế được mà phóng ra một luồng linh lực.
Tức thì, Minh Châu trong lòng dấy lên một cảm giác.
Theo bản năng, nàng kéo Ô Tiểu Tiểu đang đứng xem náo nhiệt chắn trước người mình.
“A…”
Ô Tiểu Tiểu đau đớn thét lên.
Nàng ta sợ hãi ôm chặt hai mắt của mình.
Hóa ra đòn vừa rồi đã trúng vào mắt của Ô Tiểu Tiểu.
Lúc này, nàng ta không nhìn thấy gì, thậm chí hai mắt còn rỉ máu.
“Đau quá, đau quá! Có phải ta bị mù rồi không?”
Ô Tiểu Tiểu vừa khóc vừa gào thét như một kẻ điên.
“Vậy mà ngươi dám làm tổn thương ta!”
Minh Châu nổi giận, đá Ô Tiểu Tiểu sang một bên, trợn mắt nhìn Hiên Viên Huyên Chỉ.
“Ta…”
Trong chớp mắt, Hiên Viên Huyên Chỉ bị khí thế của Minh Châu áp đảo.
Nàng ta không thể tin nổi, lùi lại phía sau một bước.
Vừa rồi nàng ta chỉ là nhất thời bốc đồng.
Nàng ta biết mình không quan trọng bằng nàng ta.
Nàng ta chỉ là không kiểm soát được bản thân mình mà thôi.
Mặc dù nàng ta không làm tổn thương Minh Châu, nhưng lại làm tổn thương người hầu cận bên cạnh nàng ấy.
Nghĩ đến lần Cơ Đàn Sinh trả thù nàng ta, nàng ta sợ hãi rùng mình.
Không đợi Minh Châu ra tay, nàng ta đã vội vã rời khỏi nơi này.
Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh!
Đây là Hoàng thành Hiên Viên.
Hơn nữa nàng ta không thật sự làm Minh Châu bị thương.
Chẳng qua đó chỉ là một tỳ nữ hầu hạ mà thôi.
Chẳng lẽ Cơ Đàn Sinh sẽ vì chuyện này mà ra tay với nàng ta sao?
Lúc Cơ Vô Đạo trở về, Minh Châu đang điềm nhiên ngồi trên ghế.
Bên cạnh là Ô Tiểu Tiểu đang không ngừng la hét.
“Minh Châu.”
Cơ Vô Đạo vội vã bước đến.
“Chuyện gì xảy ra vậy? Có ai làm nàng bị thương sao?”
“Không phải tại chàng thì tại ai.”
Minh Châu trừng mắt nhìn hắn.
“Kẻ ngưỡng mộ thân phận cao quý của chàng lại đến gây sự với ta, Cơ Đàn Sinh. Lần này chàng định báo thù cho ta ra sao?”
Kẻ ngưỡng mộ?
Cơ Vô Đạo không biết chuyện này của Cơ Đàn Sinh là gì.
“Sao nào, quý nhân hay quên chuyện cũ sao?”
Minh Châu nghi ngờ nhìn hắn.
Cơ Vô Đạo vội vàng đáp: “Nàng biết đấy, trong lòng ta chỉ có mỗi nàng. Những nữ nhân bên cạnh ta không thể lọt vào mắt ta. Thế nên làm sao ta có thể cố ý nhớ những người đó chứ.”
Vậy sao?
Minh Châu trong lòng vẫn cảm thấy kỳ lạ.
“Là công chúa Hiên Viên Huyên Chỉ đó. Nàng ta đến tìm ta gây sự. Ta kéo Ô Tiểu Tiểu ngăn cản. Nếu không phải ta nhanh tay thì bây giờ kết cục của Ô Tiểu Tiểu đã rơi vào người ta rồi.”
“Cái gì?”
Nghe nói có một nữ nhân xa lạ suýt chút nữa làm Minh Châu bị thương, trong lòng Cơ Vô Đạo chợt lóe lên sự độc ác và tức giận.
“Cơ Đàn Sinh.”
Minh Châu thản nhiên nói.
“Ta muốn nàng ta phải chết.”
Nàng điềm nhiên nhìn Cơ Vô Đạo, chờ hắn đáp lời.
“Được.”
Cơ Vô Đạo khàn giọng đáp lại Minh Châu.
“Nàng đợi ta nửa nén hương.”
Nói nửa nén hương thật sự là nửa nén hương.
Vừa hết thời gian, trên người Cơ Vô Đạo đã tỏa ra mùi máu.
Trong tay hắn xách theo một nữ tử bị trọng thương bước vào.
Nữ tử đó chính là Hiên Viên Huyên Chỉ.
Hiên Viên Huyên Chỉ sợ hãi nhìn Cơ Vô Đạo.
Thật đáng sợ!
Hắn chắc chắn không phải là Cơ Đàn Sinh, tuyệt đối không phải!
Cơ Đàn Sinh không thể nào lại vô nhân tính đến mức vừa bước đến đã không ngần ngại gì mà đại khai sát giới.
Khi hắn đưa nàng ta đến đây, cung điện của nàng đã máu chảy thành sông.
Hắn tựa như một ác quỷ đội lốt Cơ Đàn Sinh, tận hưởng cảm giác giết chóc.
Hiên Viên Huyên Chỉ cố gắng chống đỡ thân thể trọng thương, không ngừng lùi về phía sau.
Nàng ta muốn tránh xa Cơ Vô Đạo.
Ô Tiểu Tiểu tuy không nhìn thấy, nhưng nàng ta vẫn có thể cảm nhận được bầu không khí quỷ dị trong phòng.
Nàng ta không dám thở mạnh, giống như con tôm khô núp trong góc, không dám thốt ra một lời nào.
“Minh Châu, ta mang nàng ta đến cho nàng.”
Khóe miệng Cơ Vô Đạo vẫn còn vệt máu chưa lau, nhìn Minh Châu như muốn được khen ngợi.
Nhưng Minh Châu lại nhíu mày, tránh xa hắn một chút.
“Đừng lại gần ta, mùi máu trên người chàng nồng quá.”
“Ta…”
Cơ Vô Đạo tỏ vẻ tủi thân.
“Ta đi xuống rửa mặt đây.”
Sau khi Cơ Vô Đạo rời đi, Hiên Viên Huyên Chỉ mới dám cử động.
Nàng ta run rẩy nhìn Minh Châu, không ngừng lẩm bẩm:
“Hắn không phải Cơ Đàn Sinh, không phải Cơ Đàn Sinh.”