Tấn vương ra mặt

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Các triều thần đang quỳ gối bên dưới đều ngầm cảm thấy có chuyện chẳng lành.
Đúng lúc này, cánh cửa ngự thư phòng bất ngờ bị đẩy mạnh ra.
Tấn vương trong bộ thường phục, thân đầy bụi bặm, vẻ mặt mệt mỏi bước vào.
Vừa bước vào, chàng không thèm liếc nhìn các triều thần đang quỳ rạp dưới đất, chỉ hành lễ với Hoàng Đế. Hoàng Đế phẩy tay ra hiệu cho chàng không cần đa lễ.
Tấn vương đứng thẳng người, chậm rãi tiến về phía những đại thần vẫn đang quỳ mọp dưới đất.
“Chư vị đại nhân đến ngự thư phòng chỉ vì chuyện bổn vương cưới vợ thôi ư?” Tấn vương hỏi thẳng, không chút khách sáo. Các đại thần vừa rồi còn hùng hồn, lời lẽ đanh thép, nhưng giờ đây đối mặt với Tấn vương khí thế ngút trời, cuối cùng lại chẳng thốt nên lời lo nước lo dân nào.
Họ ngập ngừng, không dám ngẩng đầu nhìn Tấn vương.
Tấn vương cười khẩy: “Chư vị đại nhân quả là rảnh rỗi. Chuyện nhà mình không lo, đại sự quốc gia cũng chẳng màng, lại chỉ bận tâm đến chuyện riêng của bổn vương.”
“Vương gia, ngài không thể nói thế được.” Một đại thần trong số đó cố lấy hết dũng khí lên tiếng: “Ngài là vương gia, là chiến thần Đại Lương. Dù việc ngài cưới vợ là gia sự, nhưng suy cho cùng cũng là quốc sự. Tấn vương phi sẽ phải quán xuyến việc hậu phương để ngài yên tâm chinh chiến vì quốc gia. Vậy làm sao có thể cưới một hoa nương được? Chuyện này thật sự khó chấp nhận!”
“Ồ! Nếu không cưới hoa nương thì nên cưới ai đây? Cưới con gái của ngươi à?” Tấn vương chỉ vào một đại thần: “Hay là của ngươi? Của ngươi? Của ngươi?” Tấn vương lần lượt chỉ từng người, những kẻ bị chàng chỉ điểm đều không khỏi né tránh ánh mắt của chàng vì chột dạ.
“Bổn vương trung thành vì nước, xông pha chiến trận, máu đổ xương tan chưa từng than vãn một lời. Nhưng hôm nay…” Tấn vương lạnh lẽo nhìn bọn họ: “Bổn vương đã hối hận rồi. Dân chúng Đại Lương xứng đáng được bảo vệ, nhưng lũ sâu mọt vong ơn bội nghĩa các ngươi, tâm tư cao hơn trời, lòng tham không đáy, thật sự đáng chết!”
Tấn vương đứng thẳng người, lớn tiếng tuyên bố: “Hôm nay bổn vương nói thẳng ở đây. Nữ tử mà bổn vương muốn cưới, nhất định phải là người bổn vương yêu thương, và cũng là người bổn vương muốn bảo vệ bằng mọi giá. Kẻ nào dám chọc ghẹo nàng ấy, dám làm tổn thương nàng ấy, dám nói lời xằng bậy trước mặt nàng ấy…” Vừa dứt lời, Tấn vương tung một cú đá vào vị đại thần gần nhất. Cú đá mạnh đến mức khiến vị đại thần đó văng ra, đập thẳng vào tường rồi rơi xuống đất. Sau khi nôn ra một ngụm máu tươi, hắn ta chỉ còn thoi thóp, thở ra thì ít mà hít vào thì nhiều.
Động tác “giết gà dọa khỉ” này khiến sắc mặt của các đại thần vừa rồi còn hùng hồn lên án bỗng trắng bệch không còn chút máu.
“Sẽ có kẻ có kết cục như vậy.” Tấn vương nói nốt câu cuối cùng.
Các đại thần: “...”
Tấn vương không thèm nhìn đám “hề” đang nhảy nhót đó nữa, chàng lại hành lễ với Hoàng Đế rồi vội vã rời đi.
Sau khi Tấn vương rời đi, bầu không khí nặng nề mới bớt căng thẳng đôi chút.
“Cái này, cái này, cái này… Sao Tấn vương lại dám làm vậy chứ?” Các đại thần bị dọa cho khiếp vía giờ mới hoàn hồn, bắt đầu giận dữ chỉ trích sự cả gan của Tấn vương.
Hoàng Đế ngồi trên long ỷ, chán nản bĩu môi: “Thôi được rồi, ồn ào gì nữa? Chuyện này cứ thế mà định đi! Gọi thái y đến xem cho hắn!”
Sau đó, Hoàng Đế cũng chắp tay sau lưng rời khỏi ngự thư phòng.
Mọi người nhìn nhau với vẻ mặt khó tin, trong lòng thầm than xui xẻo, ai nấy đều mang vẻ mặt chết lặng, thất vọng rời đi.
Trong Tấn vương phủ, Minh Châu đang vui vẻ thử y phục.
Nàng hoàn toàn không hay biết gì về những sóng gió và hỗn loạn bên ngoài kia.
Thấy Tấn vương bước vào, nàng vui vẻ như chim sơn ca sổ lồng, nhẹ nhàng bay sà vào vòng tay chàng, giọng nói ngọt ngào: “Thiếp mặc bộ y phục này có đẹp không?”
Tấn vương cưng chiều gật đầu: “Đẹp lắm, tất nhiên là đẹp rồi.”
Minh Châu đắc ý kéo Tấn vương đến trước một chiếc gương đồng cao lớn.
“Thiếp nghe người ta nói, sau khi mang thai sẽ tăng cân, vóc dáng cũng sẽ thay đổi.” Minh Châu sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của mình, giọng nói mang theo chút sợ hãi: “Chàng nói xem nếu thiếp mập lên thì phải làm sao đây!” Mặt nàng hơi nhăn lại, nàng thật sự lo lắng về vấn đề này.
“Mập cũng không sợ, dù nàng có mập thì vẫn là Minh Châu xinh đẹp nhất của ta.” Tấn vương bước tới, ôm nàng vào lòng.
“Không cần đâu.” Minh Châu không vui, phản ứng kịch liệt. Nàng đẩy Tấn vương ra, tức giận xoay người ngồi phịch xuống giường.
Nàng cúi đầu, nhìn xuống bụng mình với ánh mắt hung dữ.
“Nếu thiếp thật sự mập lên, vậy thì thiếp sẽ không sinh nó ra nữa.”
Hừ! Một tháng sau, nàng đã là Tấn vương phi rồi, hài tử trong bụng nàng cũng vô dụng.
Có sinh nó hay không cũng chẳng còn quan trọng.
Vì được Tấn vương luôn quan tâm, các lễ nghi được tiến hành rất nhanh chóng, chưa đầy nửa tháng đã gần như hoàn tất.
Vào ngày này, Minh Châu đang phối y phục. Hôm nay nàng định quay về Cẩm Tâm Các dạo một vòng để ra oai, khiến lão bà Hồng Cô nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của nàng. Dù bà ta có sốt ruột cào gan đến mấy, cũng không thể phủ nhận nàng bây giờ đã thực sự bám vào kẻ quyền quý.
Nhưng mà......
Minh Châu tức giận nhìn bộ trang sức mà Tấn vương đã chuẩn bị cho nàng.
Rất tầm thường, chẳng hề đẹp mắt, hoàn toàn không thể phối hợp hài hòa với bộ y phục nàng đang mặc!
Hiện giờ nàng đang mặc bộ váy màu khói, lẽ ra phải phối với một bộ trân châu mới phải!
Nhưng nhắc đến trân châu, nàng mới nhớ ra, hình như trước khi Lâm Cẩm Hi rời đi đã tặng nàng một hộp Đông Châu. Nhưng lúc ấy nàng chỉ mải theo Tấn vương, quá phấn khích nên đã để quên hộp Đông Châu ở Cẩm Tâm Các.