Tấn Vương Cưới Hoa Nương: Sính Lễ Đến

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê

Tấn Vương Cưới Hoa Nương: Sính Lễ Đến

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

(Thập lý hồng trang có nghĩa là mười dặm trang sức đỏ, được trích từ câu “Lương điền thiên mẫu, Thập lý hồng trang” – một thành ngữ ngụ ý về hôn lễ viên mãn, một đời hạnh phúc.)
Minh Châu mím chặt môi, vẻ mặt đầy ấm ức: “Được rồi! Vậy thì ta sẽ chịu ấm ức một chút vậy!”
“Ừm!” Lòng Tấn vương mềm nhũn, chàng yêu thương hôn lên vành tai Minh Châu: “Hôn lễ chỉ có thể như vậy, nhưng khi nàng đã vào Tấn vương phủ, trở thành Tấn vương phi thì mọi thứ của ta đều là của nàng.”
“Vậy thì còn được.” Minh Châu tinh nghịch trừng mắt nhìn chàng.
Sáng sớm hôm sau, Cẩm Tâm Các bị một đội binh lính mặc giáp sắt bao vây.
Hồng Cô sợ hãi, bà vội vã bước ra: “Có chuyện gì vậy?” Bà nhìn những binh sĩ này, trong lòng không khỏi căng thẳng.
“Chúng ta là tư vệ của Tấn vương phủ.” Người dẫn đầu chắp tay với Hồng Cô.
Tấn vương phủ? Chẳng lẽ Minh Châu đã xảy ra chuyện gì rồi sao? Hồng Cô vô cùng lo lắng.
“Cẩm Tâm Các chúng ta làm ăn lương thiện, từ trước đến nay chưa từng phạm tội gì. Quân gia, ngài làm thế này là đang làm khó cho ta.” Hồng Cô dò hỏi.
“Ma ma không cần lo lắng.” Người dẫn đầu binh lính an ủi Hồng Cô: “Chúng ta đến đây không phải vì chuyện xấu, mà là để mang sính lễ theo mệnh lệnh của Vương gia.”
Hồng Cô giật mình, cả người trở nên căng thẳng: “Sính lễ? Sính lễ gì cơ?”
“Vương gia chúng ta nhất kiến chung tình với Minh Châu cô nương trong các của ngài, tâm đầu ý hợp. Vương gia muốn phong Minh Châu cô nương làm Tấn vương phi, ngài ấy cũng đã xin thánh chỉ rồi. Bởi vì Vương gia thật lòng yêu Minh Châu cô nương vô cùng nên không thể chờ đợi thêm, thế nên nóng lòng sai ta hôm nay mang sính lễ tới đây.”
Hồng Cô: “...”
Được rồi! Nàng ta đúng là có bản lĩnh! Vậy mà nàng lại có thể quyến rũ được Tấn vương để chàng cưới nàng làm Tấn vương phi, bất chấp sự phản đối của thiên hạ.
Nàng ta còn lương tâm không? Rốt cuộc nàng ta để chủ tử của mình vào đâu?
Hồng Cô cười gượng: “Cái này… Minh Châu cô nương của chúng ta chỉ là một hoa nương, thật sự không thể làm Tấn vương phi được!”
Người dẫn đầu binh lính không hài lòng: “Có làm được hay không thì đó là chuyện Vương gia chúng ta quyết định, ngươi chỉ cần nhận sính lễ là được.”
Vương gia bọn họ quả đúng là anh hùng, người người đều ca ngợi là chiến thần của Đại Lương. Chẳng lẽ những tâm phúc thuộc hạ như bọn họ lại cam lòng nhìn Vương gia bị mê hoặc đến mức thật sự cưới một hoa nương sao?
Nhưng không còn cách nào khác, Vương gia yêu hoa nương kia đến mức không phải nàng thì không chịu.
Vì vậy, đến ngay cả bọn họ còn không dám có ý kiến! Thế thì một tú bà thanh lâu thì lấy tư cách gì để từ chối lời cầu hôn chân thành của Vương gia bọn họ chứ.
Hết cách rồi, Cẩm Tâm Các tạm thời còn phải tiếp tục buôn bán ở Lương Đô. Bà không thể cá chết lưới rách với những quyền quý ở Lương Đô. Thế nên cho dù không muốn, Hồng Cô cũng chỉ có thể bịt mũi mà nhận lấy.
Trong lúc đó, tất cả hoa nương trong các hoa lâu trên cả con phố đều đi ra xem náo nhiệt. Hơn nữa, bọn họ đều bộc lộ sự ghen tị lẫn ngưỡng mộ sâu sắc với Minh Châu.
Đúng vậy! Rõ ràng mọi người đều có thân phận thấp kém như nhau, đều là những hoa nương tiếp khách.
Nhưng sao nàng lại dám lén lút qua lại với Tấn vương? Đã vậy còn cá vượt Long Môn rồi trở thành Tấn vương phi.
Phải biết rằng, ở Đại Lương, những người như bọn họ có địa vị cực kỳ thấp kém. Cho dù có làm thiếp cho gia đình quyền quý thì cũng sẽ bị người ta chê bai rằng có dòng máu bẩn thỉu!
Không biết có phải Tấn vương bị lừa hay không mà chàng lại thật sự cưới một hoa nương. Chàng không sợ liệt tổ liệt tông của hoàng tộc sẽ tức giận đến mức bò ra khỏi mộ để đánh chết đứa con bất hiếu đã bôi nhọ hoàng tộc này sao?
Phố hoa bên này phản ứng mãnh liệt, thì các phe phái trong triều đình cũng không hề kém cạnh.
Tấn vương vốn là một miếng bánh thơm ngon. Mặc dù chàng có sở thích kỳ lạ khiến người ta lúng túng, nhưng những người muốn kết thân với Tấn vương thì vẫn luôn để mắt đến chàng.
Suy cho cùng thì là nam nhân mà! Tuổi tác đã lớn, khí huyết mạnh mẽ, chàng thực sự có thể chịu đựng được việc cả đời không chạm vào nữ nhân sao?
Tuy nhiên, trước khi bọn họ kịp lên kế hoạch để đối phó với Tấn vương, Tấn vương đã giáng xuống bọn họ một đòn sấm sét.
Quả thực là chàng muốn cưới vợ! Hơn nữa, thê tử của chàng lại còn là một hoa nương trong Cẩm Tâm Các ở phố hoa.
Điên rồi sao?
Tấn vương thật sự không chê một nữ tử dơ bẩn như vậy ư? Ngay cả khi chàng đưa nữ tử đó về phủ thì cũng không ai nói gì chàng. Nhưng chàng lại muốn cưới nữ tử kia làm Vương phi?
“Bệ hạ.” Triều đã tan, nhưng sau khi nhận được tin tức này, vẫn có vài triều thần kéo bè kết phái cùng nhau vào cung cầu kiến Hoàng Đế.
“Bệ hạ, xin bệ hạ thu hồi mệnh lệnh. Tấn vương điện hạ có thể cưới bất kỳ ai, nhưng sao ngài ấy có thể cưới một hoa nương được chứ? Đây chẳng phải là vi phạm lễ nghi sao?”
“Đúng vậy, thưa bệ hạ.” Có người lập tức nói tiếp: “Huyết mạch của hoàng tộc cao quý. Sao có thể cho phép một nữ tử đê tiện như vậy làm vấy bẩn được chứ?”
Các triều thần nói năng thao thao bất tuyệt rất xuất sắc. Nhưng Hoàng Đế ngồi trên long ỷ xem mà chỉ cảm thấy rất thích thú.
Giọng điệu của ngài vui vẻ: “Vậy các ngươi muốn thế nào?”
“Đương nhiên là cầu Bệ hạ thu hồi thánh chỉ, sau đó hạ lệnh cho Tấn vương trừng phạt hoa nương có tâm tư bất chính, muốn một bước lên trời.”
Hoàng Đế: “...”
“Ừm! Đúng là vi phạm lễ nghi. Nhưng nói nghiêm túc thì, đây cũng chỉ là gia sự của Tấn vương, chẳng qua Tấn vương chỉ là thích một nữ tử và muốn cưới nàng làm thê, chàng làm gì sai trái sao? Chàng đã cống hiến rất nhiều cho Đại Lương, chiến đấu đẫm máu để bảo vệ biên giới của Đại Lương khỏi sự xâm nhập. Thế nào, chàng đã trả giá rất nhiều cho Đại Lương, nhưng trẫm lại vô ơn giết nữ nhân chàng yêu chỉ vì cái gọi là thể diện của hoàng tộc trong miệng của các ngươi sao?”