An Dật Vương Xuất Hiện

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nàng thực sự hết cách rồi. Nếu chờ chủ tử của nàng trở về, mọi chuyện đã rồi. Minh Châu đã trở thành Tấn Vương phi, chủ tử của nàng sẽ ra sao?
Liệu rằng trong cơn nóng giận mất lý trí, chủ tử có lập tức dẫn người đến Tấn vương phủ giết người, cướp người ra không?
Nhưng nếu thật sự như vậy, thì kế hoạch bọn họ dày công bao nhiêu năm sẽ hoàn toàn bị bại lộ, chủ tử của nàng sẽ phải trả giá đắt, tất cả công sức đều trôi theo dòng nước.
“Cô nương, thực sự ngươi không có chút lưu luyến nào với Đông Gia sao?” Hồng Cô vẫn chưa từ bỏ ý định.
Minh Châu bật cười: “Ta đã vì hắn mang thai con của hắn, đối với hắn đã tận tình tận nghĩa rồi! Ta không so đo chuyện hắn hủy hoại cơ thể ta khi ta không hề hay biết! Ngươi có mặt mũi, có tư cách gì mà yêu cầu ta phải tình sâu nghĩa nặng với hắn chứ?”
Hồng Cô: “……”
“Vốn dĩ vào hai tháng trước ngươi cũng không biết tình hình đêm đó, sở dĩ Đông Gia đối với ngươi như vậy là bởi vì…” Nói đến đây, Hồng Cô liền dừng lại.
Không được, tạm thời không thể nói. Sau khi nói ra sẽ tiết lộ rất nhiều tin tức.
Mà Minh Châu, nàng giống như một quả bom hẹn giờ. Chỉ cần nàng biết được đôi ba lời, rồi lại đi nói với Tấn Vương, vậy thì mọi sắp xếp của bọn họ sẽ bị xáo trộn hết.
Điều đáng ghét nhất là nói một nửa rồi lại bỏ dở, Minh Châu không vui: “Nói đi! Sao lại không nói tiếp đi.”
Hồng Cô mím môi.
Ngay khi Minh Châu còn đang định tiếp tục truy hỏi, đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào.
Hồng Cô mở cửa, nghiêm giọng nói: “Đã xảy ra chuyện gì? Sao lại ồn ào như vậy?”
Gia nô vội vã chạy đến nói với Hồng Cô: “Hình như người đến là… quý nhân.” Hắn đưa ngón tay chỉ lên trời.
Cử chỉ đó tượng trưng cho hoàng tộc Đại Lương.
“Là Tấn Vương?” Hồng Cô quay đầu nhìn Minh Châu trong phòng.
“Không phải, là……”
Gia nô còn muốn nói, thì quý nhân mà hắn nói đến cũng đã bước lên. Khoảnh khắc nhìn thấy người tới, đồng tử Hồng Cô đột nhiên co rút lại. Hắn chưa nói, nàng cũng đã biết người trước mặt là ai. Đó là An Dật Vương gia, một nhân vật có tiếng nói trong hoàng tộc cao quý.
Chỉ là, vì sao An Dật Vương gia lại đến Cẩm Tâm Các của bọn họ?
Chẳng lẽ là vì?
Chưa đợi Hồng Cô kịp suy nghĩ, An Dật Vương đã lên tiếng: “Tấn Vương phi có ở đây không?”
Hồng Cô: “……”
Thấy Hồng Cô không nói lời nào, An Dật Vương nhíu mày: “Có phải là trong phòng phía sau ngươi không?” Nói rồi, không đợi Hồng Cô kịp phản ứng, An Dật Vương liền đẩy cửa bước vào.
“Vương gia, Vương gia, nam nữ khác biệt, ngài không thể…” Hồng Cô đã định ngăn cản, hai tì nữ đi theo Minh Châu đến Cẩm Tâm Các cũng muốn xông lên ngăn lại.
An Dật Vương không vui, ra lệnh cho hộ vệ đi theo: “Ngăn bọn họ lại, đừng để bọn họ quấy rầy bổn vương.”
Nói xong, lập tức đi vào.
Hừ! Chỉ là một Hoa Nương thôi, thân phận không trong sạch như thế mà còn quan tâm đến nam nữ khác biệt sao? Nếu thật sự biết giữ liêm sỉ thì đã khác, đã không tự cao tự đại mà dụ dỗ Tấn Vương.
Trong phòng, Minh Châu mặc kệ sự hỗn loạn bên ngoài!
Lúc này nàng đang vui vẻ đếm đồ đạc của mình, một hộp đầy ắp, tất cả đều là những thứ Lâm Cẩm Hi tặng cho nàng.
Đặc biệt là hộp ngọc Đông Châu nhỏ kia, vừa to vừa tròn lại xinh đẹp.
Minh Châu cầm lấy một viên đặt lên cổ mình ướm thử, hài lòng nhìn bóng dáng rực rỡ xinh đẹp của mình trong gương đồng.
Đúng lúc này, phía sau truyền đến tiếng bước chân. Một nam tử mặc trường bào tay áo rộng. Trong gương đồng phản chiếu một người đàn ông dáng người mảnh khảnh.
Minh Châu khẽ nhíu mày, không quay đầu lại: “Ngươi là ai, sao dám xông vào phòng của ta?” Minh Châu bỏ viên ngọc Đông Châu trong tay vào hộp nhỏ, rồi xoay người, nghiêng đầu nhìn An Dật Vương.
Vẻ mặt ngây thơ tươi đẹp của nàng, mang theo nét quyến rũ say đắm lòng người, cùng vẻ xuân sắc rạng ngời như vạn vật được ấp ủ bởi sự hào hoa của thế gian, lập tức đập vào mắt An Dật Vương.
An Dật Vương nhìn đến ngây người, ánh mắt tràn đầy sự si mê.
“Nói chuyện đi chứ!” Minh Châu không vui, tiện tay lấy một viên hồng ngọc từ trong hộp ra ném vào người An Dật Vương.
An Dật Vương bị ném trúng người, giật mình tỉnh lại.
Sau khi nhận ra thái độ vừa rồi của mình, trên khuôn mặt tuấn tú khôi ngô của hắn từ từ hiện lên một vệt đỏ nhạt.
Giống như phấn má hồng làm say lòng người, trông vô cùng đẹp mắt.
Viên ngọc đỏ rơi trúng người hắn rồi lăn xuống đất. Sắc đỏ xinh đẹp, nóng bỏng ấy giống hệt nữ tử xinh đẹp quyến rũ đang đứng trước mặt hắn, khiến lòng người xao động.
An Dật Vương cúi người nhặt viên ngọc đỏ trên mặt đất lên, nắm chặt trong lòng bàn tay. Bàn tay to lớn của hắn không ngừng siết chặt, như thể đang nắm lấy trái tim đang đập loạn nhịp của chính mình.
Minh Châu không hiểu: “Rốt cuộc ngươi là ai? Xông vào đây đã đành, bây giờ lại không nói lời nào.”
“Ta……” An Dật Vương mở miệng định nói, nhưng lại không biết nên nói gì với Minh Châu. Tinh thần hắn hơi bối rối, nhất là khi Minh Châu đột nhiên lượn lờ tiến về phía hắn. Hắn dần dần ngửi thấy mùi hương thơm thoang thoảng.
“Đứng lại, đừng đến gần ta nữa.” An Dật Vương đột nhiên lùi về sau vài bước, phản ứng cực kỳ mạnh mẽ. Hắn hoảng sợ nhìn Minh Châu, cứ như nàng là ma nữ, đang cố dẫn dụ một Phật tử nhất tâm hướng Phật tránh khỏi con đường tu hành trang nghiêm.
Minh Châu không nói gì, thái độ của An Dật Vương khiến nàng vừa giận vừa muốn bật cười chế nhạo. Nhưng đúng lúc này, An Dật Vương đột nhiên lại như muốn bỏ đi, không nói thêm lời nào mà đẩy cửa bước ra ngoài.
Minh Châu: “……”
Không hiểu gì cả!
Bên ngoài, nhìn Vương Gia đi ra, thuộc hạ đang canh giữ Hồng Cô và các nữ hộ vệ cũng rút tay lại.
“Vương gia.” Bọn họ nhìn An Dật Vương và hỏi.
“Rời khỏi nơi này.” An Dật Vương khó chịu cởi chuỗi tràng hạt quấn quanh cổ tay ra, liên tục xoa nắn để làm dịu nhịp tim đang đập dữ dội.