Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê
An Dật Vương Thất Thố, Tấn Vương Cưng Chiều
Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhưng không hiểu sao lại chẳng có tác dụng gì.
Mũi ngửi thấy mùi hương quyến rũ lòng người của Minh Châu, trước mắt là dung nhan tuyệt sắc khiến bao người điên đảo. Hai điều đó không ngừng đan xen, xoáy sâu vào tâm trí An Dật Vương, khiến tràng hạt trong tay chàng xoay chuyển càng lúc càng nhanh.
Không khí căng thẳng tột độ, đột nhiên, tràng hạt trong tay An Dật Vương đứt phựt.
Tiếng lốp bốp không ngừng vang lên, An Dật Vương cúi đầu nhìn, những hạt tràng làm từ gỗ tử đàn hương thượng hạng đã rơi vãi khắp mặt đất.
“Vương gia.” Rõ ràng chàng đã nói sẽ rời đi, nhưng rồi lại đột ngột đứng yên. Sau đó, không đợi bọn họ kịp phản ứng, chuỗi tràng hạt mà Vương gia vô cùng trân quý bỗng nhiên đứt lìa.
Các thuộc hạ liếc nhìn nhau, không biết nên đi hay ở lại lúc này.
An Dật Vương cúi đầu thở dốc, rồi ngồi xổm xuống, nhặt từng hạt tràng vương vãi trên đất.
Cứ như thể làm vậy, chàng có thể ngay lập tức quay về khoảng thời gian trước khi gặp Minh Châu, khôi phục lại Phật tâm tĩnh lặng không chút gợn sóng, trong lòng không còn vướng bận điều gì.
“Chúng ta đi thôi,” An Dật Vương lặp lại.
Lần này, bọn họ thật sự đã rời đi.
Hồng Cô vẫn còn sợ hãi, vội vàng bước vào phòng nhìn Minh Châu: “An Dật Vương gia có làm gì tiểu thư không?” Nàng hỏi.
Mặc dù vẫn giận Minh Châu vô lương tâm, đã bỏ rơi chủ tử nhà nàng để chọn Tấn Vương, nhưng suy cho cùng, sự an toàn của Minh Châu vẫn là điều quan trọng nhất.
Minh Châu chẳng hiểu gì, thờ ơ lắc đầu: “Có thể có chuyện gì chứ, chẳng qua chỉ là một kẻ lập dị thôi mà.” Nói xong, nàng đóng nắp hộp trong tay lại, lớn tiếng gọi nữ hộ vệ bên ngoài vào.
“Vương phi!” Hai người hành lễ với Minh Châu.
Minh Châu gật đầu: “Mang theo cái hộp này, chúng ta về phủ.”
Nhưng mà...
Minh Châu đột nhiên phản ứng lại, nghi ngờ nhìn Hồng Cô: “Cô vừa nói gì? An Dật Vương gia? Kẻ lập dị vừa chạy ra ngoài kia là Vương gia sao?”
Minh Châu vừa hỏi, phản ứng đầu tiên của Hồng Cô là nghĩ bệnh cũ của nàng lại tái phát. Nhưng chợt nhớ ra An Dật Vương không bị ràng buộc bởi quyền lợi, nếu so với Tấn Vương thì tất nhiên không phù hợp với tiêu chí lựa chọn của Minh Châu, nên nàng liền yên lòng một nửa: “Đúng vậy, chàng ấy là bậc trưởng bối của Tấn Vương, là An Dật Vương gia. Một người xuất chúng, ung dung tự tại, không dính líu đến quyền lợi.”
Minh Châu gật đầu, lập tức quên bẵng An Dật Vương, người vừa khuấy động trong lòng nàng những gợn sóng nhỏ.
Khi dắt nữ hộ vệ trở lại Tấn Vương phủ, Tấn Vương cũng vừa mới về đến nơi.
Thấy Minh Châu trở về, trên mặt Tấn Vương lộ rõ vẻ lo lắng: “Hôm nay nàng về Cẩm Tâm Các phải không?”
“Sao vậy? Thiếp không thể về sao?” Minh Châu ngây thơ nhìn chàng, giọng nói có vẻ ấm ức: “Dù sao thì Cẩm Tâm Các cũng là nơi nuôi lớn thiếp, thiếp về thăm người cũ một chút và lấy vài món đồ từng dùng cũng không được sao?”
“Ta không có ý đó.” Thấy Minh Châu tủi thân, Tấn Vương không biết phải làm sao.
Chàng ôm Minh Châu, nhỏ giọng dỗ dành. Đến khi Minh Châu lại nở nụ cười, Tấn Vương mới thở phào nhẹ nhõm: “Hôm nay hoàng thúc đến tìm ta, nhưng ta lại không có ở đây. Ngài ấy muốn gặp nàng. Nàng lại đi Cẩm Tâm Các, nên cũng không có ở đây. Nàng đã gặp ngài ấy chưa?”
Minh Châu dịu dàng dựa vào lòng chàng, ôm cổ làm nũng: “Là An Dật Vương gia sao?”
Tấn Vương lo lắng: “Nàng đã gặp ngài ấy rồi sao?”
“Hoàng thúc, ngài ấy không thích quan tâm đến phàm trần thế tục, nhưng lại là người có địa vị cao, khá chú trọng lễ nghi. Nếu ngài ấy nói với nàng những lời khó nghe, nàng đừng tin, đừng nghe, cũng đừng để ý. Bất kể ngài ấy nói gì, đều không phải sự thật. Nàng phải tin ta, biết không?”
Minh Châu nhún vai tỏ vẻ không vui: “Ừm! Thiếp biết rồi. Nhưng mà, An Dật Vương gia đó thật kỳ lạ! Sau khi bước vào chỉ nhìn thiếp mà không nói lời nào, sau đó lại đột nhiên lùi về phía sau, cứ như thiếp là tuyệt thế sát khí gì đó. Rồi xoay người chạy ra ngoài.”
Minh Châu nắm lấy bàn tay to lớn của Tấn Vương chơi đùa: “Còn về chuyện chàng nói ngài ấy sẽ nói lời khó nghe, thì không hề có.”
“Vậy à!” Tấn Vương thở phào nhẹ nhõm, cũng không bận tâm đến những suy nghĩ hay cảm xúc kỳ lạ của An Dật Vương gia trong lời nói của Minh Châu. Chỉ cần ngài ấy không chọc giận Minh Châu là tốt rồi.
“Hôm nay hài tử có ngoan không?” Tấn Vương nhẹ nhàng sờ bụng Minh Châu.
“Không ngoan chút nào!” Minh Châu thở phì phò chọc vào yết hầu Tấn Vương.
“Đừng làm loạn.” Yết hầu Tấn Vương không nhịn được nuốt nước miếng mấy cái, cố kìm lại cơn ngứa ngáy, bắt lấy bàn tay nhỏ bé đang nghịch ngợm của Minh Châu: “Đừng trêu chọc ta, bây giờ nàng vẫn chưa được ba tháng.”
Dường như cảm thấy vậy rất thú vị, Minh Châu cố giật tay ra, nhưng Tấn Vương lại nắm chặt hơn.
Cứ nghĩ như vậy có thể làm gì được nàng ư?
Mắt Minh Châu đảo vài vòng, đột nhiên tiến tới, nhẹ nhàng cắn vào yết hầu Tấn Vương.
Tấn Vương: “...”
Tấn Vương thật sự sợ nàng, chàng ngửa cổ thở hổn hển, đợi khi làn sóng mãnh liệt này qua đi. Chàng nhẹ nhàng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Minh Châu, hôn lên đôi môi nhỏ.
Một lúc lâu sau, Tấn Vương mới buông Minh Châu ra.
Minh Châu tức giận véo cổ chàng: “Chàng vừa hôn thiếp khiến thiếp không thở được.”
Tấn Vương nhàn nhã để nàng véo: “Là nàng trêu chọc ta trước, nếu nàng không cắn ta thì làm sao ta hôn nàng được?”
Minh Châu: “...”
Minh Châu thở phì phò, quay người không thèm để ý đến chàng nữa.
Các quan đại thần đều trông cậy vào An Dật Vương sẽ chia rẽ Tấn Vương và Minh Châu. Nghe tin An Dật Vương đi tìm Tấn Vương, tất cả đều xoa tay chờ đợi kết quả cuối cùng.
Nhưng đã gần ba tháng trôi qua, cho đến ba ngày trước đại hôn của Tấn Vương, An Dật Vương vẫn không hề có động tĩnh gì.
Hôm nay, Tấn Vương đích thân giúp Minh Châu mặc thử áo cưới.
Chiếc áo cưới màu đỏ rực rỡ lộng lẫy, khi Minh Châu khoác lên người càng tôn lên vẻ đẹp tựa nữ thần của nàng.