Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê
An Dật Vương trú ngụ, Tấn Vương sủng ái
Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ừm!” An Dật Vương gật đầu: “Đúng lúc bản vương muốn trai giới chép kinh Kim Cang, vậy đành làm phiền ngươi mấy ngày.”
“Hoàng thúc không cần khách sáo. Nếu cần gì cứ dặn dò quản gia, chỉ cần Tấn Vương phủ ta có gì, Hoàng thúc cứ tùy ý sử dụng.”
“Ừm!” Giọng An Dật Vương nhẹ nhàng: “Ngươi có lòng rồi.”
“Trời cũng đã muộn, ta phải về thăm Vương phi của ta, Hoàng thúc, ta đi trước đây.”
An Dật Vương vẫy tay với hắn: “Đi đi!”
Tấn Vương đi rồi, An Dật Vương gọi thuộc hạ tới, ra lệnh: “Về phủ, lấy quyển kinh Kim Cang ta đặt trước tượng Phật đã khai quang và giấy Tuyên Thành ta thường dùng để chép kinh Phật mang đến đây.”
Thuộc hạ do dự: “Vậy...... Vương gia, ngài không trở về sao?”
“Ừm! Tạm thời không trở về.” An Dật Vương xoay người bước vào trong phòng: “Khách viện của Tấn Vương phủ cảnh vật khá đẹp, đúng lúc hợp với tâm trạng của ta dạo này.”
Thuộc hạ: “......”
Không biết có phải hắn suy nghĩ quá nhiều không, vì hắn luôn cảm thấy vương gia của họ đang nói dối lòng. Tuy cảnh vật ở khách viện của Tấn Vương phủ cũng không tệ, nhưng làm sao có thể so sánh với An Dật Vương phủ của họ!
Phải biết rằng, An Dật Vương phủ đã đặc biệt mời về một nghệ nhân kiến trúc vườn cảnh, dày công thiết kế và bố trí dựa theo nguyên lý cửu cung bát quái. Có thể nói đó là một trong những nơi độc nhất vô nhị của các quý tộc, đại thần ở Đại Lương! Nếu muốn so sánh thì phải là với hoàng cung, chứ không phải là chốn khách viện yên tĩnh, thanh bình của Tấn Vương phủ này!
Thế nhưng Vương gia đã nói thế. Nghĩa là Vương gia có cái nhìn về cảnh vật khác với những người bình thường như họ.
Thuộc hạ tuân lệnh lui xuống.
Trong phòng, Minh Châu đã thức dậy, nàng vẫn còn ngái ngủ, không muốn đứng dậy.
Các nha hoàn chờ bên ngoài hầu hạ Minh Châu cũng không dám gọi nàng.
“Tham kiến Vương gia.” Sau khi Tấn Vương tiến vào, những nha hoàn tự động tránh xa chàng. Hiển nhiên, những hạ nhân này rất hiểu rõ sở thích kỳ lạ của chủ tử trong phủ. Tính mạng bản thân và gia đình đều nằm trong tay Tấn Vương, dĩ nhiên các nàng không dám mạo phạm chàng.
“Vương phi còn chưa dậy sao?” Tấn Vương hỏi bâng quơ một câu, lau tay rồi bước vào phòng.
Trong phòng, Minh Châu nằm nghiêng trên giường, vẻ mặt lười biếng chống đầu, ánh mắt mơ màng nhìn Tấn Vương bước vào.
“Còn mệt không?” Tấn Vương ôm nàng vào lòng.
Minh Châu lắc đầu, ngáp một cái: “Cũng không hẳn, chỉ là cơ thể mềm nhũn ra, không muốn cử động.” Nói xong, Minh Châu tức giận liền đánh vào bụng mình một cái: “Đều là tại hắn, ta mới lười biếng như vậy.”
Tấn Vương hoảng sợ, vội vàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Minh Châu, hoảng hốt nói: “Sao nàng có thể đấm vào bụng mình như thế chứ?”
Minh Châu không vui: “Chẳng phải đối với chàng thì hắn là quan trọng nhất sao? Hắn khiến ta mệt mỏi, uể oải, ta còn không thể dạy dỗ hắn sao?”
Nàng làm càn như thế, Tấn Vương không còn cách nào khác đành hạ giọng dỗ dành Minh Châu: “Ta không có ý này. Con đang ở trong bụng nàng, nàng đánh vào bụng thì người đau cũng là nàng thôi. Thế này đi! Đợi sau khi hắn sinh ra, ta liền đánh mạnh vào mông nó, để nàng trút giận, được không?”
Minh Châu được dỗ dành đến mức mặt mày rạng rỡ, làm nũng vỗ nhẹ vào ngực Tấn Vương: “Là chàng nói đó, đừng gạt ta!”
“Ừm!” Tấn Vương thuận thế nắm lấy ngón tay nàng, đặt lên môi hôn một cái: “Ta hứa.”
“Cũng được vậy.” Minh Châu đứng lên, dùng ánh mắt ra hiệu cho Tấn Vương gọi nha hoàn vào giúp nàng mặc quần áo.
Ánh mắt Tấn Vương tối lại, khàn giọng nói: “Không cần bọn họ, ta hầu hạ nàng.”
Nghĩ đến chuyện chàng hầu hạ tắm rửa đêm qua, khuôn mặt nhỏ nhắn của Minh Châu bỗng tối sầm lại, nàng vội quấn chặt vạt áo của mình, cảnh giác nhìn Tấn Vương: “Không cần chàng đâu, tay chân chàng thô kệch, khiến ta không thoải mái, chàng đi ra ngoài gọi nha hoàn vào.”
Nhìn Minh Châu kiên quyết, Tấn Vương đành từ bỏ, đi ra ngoài gọi nha hoàn vào hầu hạ.
Chờ Minh Châu ăn mặc chỉnh tề, rửa mặt xong, Tấn Vương đã sai người chuẩn bị bữa sáng.
Trong bữa sáng, Tấn Vương nói với Minh Châu về chuyện để Thôi Văn Đạo bắt mạch cho nàng: “Có lẽ y thuật của Thôi Văn Đạo không bằng thái y trong phủ ta, nhưng y đặc biệt am hiểu phương pháp độc đáo, ứng phó với các loại bí dược, độc dược kỳ lạ hiếm gặp.”
Nói xong, ánh mắt Tấn Vương lộ vẻ lo lắng: “Nàng đã quên chuyện đêm đó, chắc hẳn có liên quan đến loại thuốc nàng đã uống đêm đó. Loại thuốc đó có thể hủy hoại trí nhớ của nàng, nếu còn sót lại trong cơ thể cũng sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của nàng, để Thôi Văn Đạo bắt mạch cho nàng đi, cũng là để ta yên tâm hơn.”
Đêm đó! Minh Châu cúi đầu ăn cháo, im lặng không nói.
“Minh Châu, được không?” Tấn Vương nhìn nàng.
Tất nhiên Minh Châu không muốn, nhưng chuyện này, nếu kiên quyết từ chối thì sẽ lộ rõ là có vấn đề. Nhưng, chàng cũng nói không chắc cơ thể nàng không có vấn đề gì, vậy thì cũng được.
Nghĩ như vậy, Minh Châu liền cảm thấy không còn vấn đề gì.
Minh Châu cười thản nhiên với Tấn Vương: “Ừm! Được, khám thì khám. Để cho chàng yên tâm vậy.”
Nàng thật ngoan! Tấn Vương bị nụ cười này làm cho ngây ngất, bàn tay to không kìm được mà sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Minh Châu.
Minh Châu tránh né, quở trách liếc nhìn chàng một cái: “Đang dùng bữa sáng mà!”
“À!” Vành tai Tấn Vương đỏ bừng lên, nhìn trái nhìn phải như kẻ trộm, nhân lúc trong sảnh không có ai, nhanh chóng tiến đến hôn Minh Châu một cái.
Minh Châu: “...”
Minh Châu thở phì phò, lau đi vệt nước miếng Tấn Vương để lại, rồi liếc nhìn chàng.
Bị ghét bỏ nhưng Tấn Vương cũng không giận, chỉ nhìn Minh Châu ngây ngốc cười.
Đồ ngốc!
…
Sau khi dùng bữa sáng, Thôi Văn Đạo đã tới. Gặp lại Minh Châu, y kinh ngạc trước vẻ đẹp của nàng. Nếu không có Tấn Vương bên cạnh ho khan một tiếng rõ to, thì có lẽ Thôi Văn Đạo đã nhìn chằm chằm nàng đến khi trời đất hóa thành hư vô.
Cẩn thận đặt ngón tay lên cổ tay Minh Châu, trái tim Thôi Văn Đạo đập thình thịch. Một lúc lâu sau, y mới rút ngón tay lại.