Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê
An Dật Vương và khối Tùng Yên Mặc
Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Thế nào rồi?” Tấn Vương sốt ruột.
“Ừm! Đứa bé rất khỏe mạnh.” Thôi Văn Đạo đưa hai tay ra sau lưng, các ngón tay vừa đặt trên cổ tay Minh Châu vẫn miết nhẹ vào nhau liên tục. Cứ như thể, làm vậy sẽ giúp lưu giữ cảm giác mềm mại đầy mê hoặc kia.
“Ai hỏi đứa bé? Ta hỏi cơ thể Vương phi.” Tấn Vương trừng mắt nhìn Thôi Văn Đạo.
“À! À!” Thôi Văn Đạo hoàn hồn, hơi ngượng ngùng: “Cơ thể Vương phi nương nương không sao, chỉ là thể trạng yếu, nhưng điều này cũng bình thường. Nữ nhi khuê các vốn dĩ đều có thể trạng yếu ớt. Chỉ cần sau này chú ý chăm sóc, bồi bổ là được rồi.”
Thôi Văn Đạo nói như vậy, Tấn Vương yên tâm hơn. Theo nguyên tắc “dùng xong thì vứt”, hắn nhìn Thôi Văn Đạo khó chịu: “Được rồi, bây giờ không cần ngươi nữa, ngươi có thể lui xuống.”
Thôi Văn Đạo: “......”
Nhìn cách đối xử hai người với nhau, Minh Châu không nhịn được, che miệng cười.
Nụ cười đó như thể nữ thần mùa xuân giáng thế, khiến vạn vật như bừng tỉnh, hoa lê nở rộ, vẻ đẹp rực rỡ, diễm lệ.
Thôi Văn Đạo và Tấn Vương đều nhìn đến ngây người.
Sau khi hoàn hồn, Tấn Vương liền ôm lấy Minh Châu, đưa Minh Châu về phòng.
Hắn không muốn để cho nam nhân khác nhìn Minh Châu nữa.
…
Cẩm Tâm Các, Hồng Cô đang quỳ trên mặt đất, chờ chủ tử quyết định sống chết của nàng.
Vốn dĩ đã nói ba ngày sau sẽ trở về. Nhưng Lâm Cẩm Hi thật sự không yên lòng về Minh Châu, với thân thể yếu ớt, hắn đã cố sức chạy suốt ngày đêm, và hôm nay đã vội vã trở về.
Nhưng tất cả đã quá muộn. Cho dù hắn đến sớm một ngày! Chỉ cần sớm một ngày, hắn đã có thể phá hỏng hôn lễ của Minh Châu và Tấn Vương, đưa Minh Châu rời khỏi Đại Lương.
Nhưng chỉ vì chậm trễ một ngày này, bây giờ Minh Châu đường đường chính chính trở thành Tấn Vương phi, mang theo đứa con của hắn gả cho Tấn Vương.
Nghĩ tới đây, Lâm Cẩm Hi đột nhiên nở nụ cười, nụ cười kia mang theo ân hận, chán ghét và tự khinh.
“Chủ tử.” Hồng Cô không đành lòng nhìn hắn như vậy, to gan ngẩng đầu lên, đau lòng nhìn Lâm Cẩm Hi: “Chủ tử, đây không phải lỗi của người, đều do nàng ta, là nàng ta vô lương tâm. Người đối xử tốt với nàng ta như vậy, nhưng nàng ta không những không biết ơn mà còn dùng đứa bé trong bụng để uy hiếp ta, ta......”
“Đủ rồi!” Không đợi Hồng Cô nói xong, đột nhiên Lâm Cẩm Hi quát lớn một tiếng, cắt đứt lời Hồng Cô.
“Cứ gả thì cứ gả, có gì mà lo, chẳng lẽ nàng thật sự cho rằng có thể che giấu được lâu sao? Không có ta che chở, nàng ta sớm muộn gì cũng sẽ bị Tấn Vương ghét bỏ, ta chờ ngày nàng ta phải đến cầu xin ta.”
Hồng Cô: “......”
Trong Tấn Vương phủ, Tấn Vương mãi mới dỗ được Minh Châu uống hết một chén thuốc an thai. Lúc này Minh Châu căm ghét nhìn chén thuốc đã cạn, trong lòng lại đang nghiền ngẫm cách bỏ đứa bé này đi.
Mỗi ngày nàng đều khổ sở khi phải uống một chén thuốc an thai, nàng không thể chịu đựng được nữa.
Đương nhiên, lúc này Tấn Vương cũng không biết Minh Châu đang có ý nghĩ đen tối đó. Hắn đang ở cùng với nàng, bàn tay to đặt ở bụng Minh Châu, dựa vào trí tưởng tượng tương tác với đứa bé trong bụng nàng.
Đúng lúc này, quản gia đến bẩm báo Tấn Vương.
Quản gia lớn tuổi, lại là người đã nhìn hắn lớn lên, nên Tấn Vương không yêu cầu Minh Châu lui tránh, mà lập tức cho quản gia vào.
“Có chuyện gì?” Tấn Vương hỏi quản gia.
Quản gia khó xử: “Là An Dật Vương.”
Tấn Vương ngồi thẳng người: “Hoàng thúc?”
An Dật Vương? Là kẻ kỳ lạ đã xông vào phòng nàng không nói một lời rồi đột nhiên bỏ đi sao? Minh Châu cũng không khỏi tò mò.
Quản gia gật đầu: “An Dật Vương muốn chép kinh Phật, cần khối Tùng Yên Mặc thượng hạng, nhưng trong kho của vương phủ thì khối Tùng Yên Mặc duy nhất là do Vương gia ngài mang về từ chiến trường.”
Bởi vì hình dáng của khối Tùng Yên Mặc rất đặc biệt. Nó giống như một chiến mã thần dũng mà Tấn Vương từng cưỡi trên chiến trường. Bởi vậy hắn vô cùng yêu thích khối mực Tùng Yên đó. Còn từng cố ý dặn dò quản gia, bảo quản cẩn thận khối mực đó.
Là chuyện này sao? Tấn Vương hơi khó nghĩ, nhưng nhìn Minh Châu ngoan ngoãn trong lòng, hắn lại đột nhiên cảm thấy nên tặng cho hoàng thúc thì hơn! Tóm lại đêm qua hoàng thúc đã bất chấp sức khỏe mà giúp đỡ hắn, giúp hắn tìm được tình yêu chân thành của đời mình. Chỉ là khối Tùng Yên Mặc thôi, có đáng gì đâu.
“Mang khối Tùng Yên Mặc tặng cho hoàng thúc đi.” Tấn Vương nói với quản gia.
“Vâng!” Được Tấn Vương đồng ý, quản gia liền lui xuống.
Quản gia rời đi, Minh Châu tò mò nhìn Tấn Vương: “An Dật Vương, sao y lại ở vương phủ của chúng ta?”
Lúc này Tấn Vương mới nhận ra, hắn vẫn chưa nói chuyện này với Minh Châu. Bây giờ Minh Châu là nữ chủ nhân của Tấn Vương phủ, theo lẽ thường, vương phủ có khách quý thì phải báo cáo với chủ mẫu.
Nhưng bởi vì xưa nay mọi việc trong Tấn Vương phủ đều do một tay Tấn Vương quyết định, hắn vẫn chưa quen với sự thay đổi này.
Hắn ôm Minh Châu dịu dàng giải thích nguyên nhân.
Sau khi nói xong vẻ mặt hắn cứng lại, đưa tay xoa trán vì đau đầu: “Hoàng thúc là trưởng bối đáng kính, bây giờ đang tạm trú ở khách viện. Theo lý mà nói, ta nên dẫn nàng đi bái kiến hoàng thúc, để tân nương ra mắt trưởng bối.”
“Minh Châu.” Tấn Vương cẩn thận nhìn Minh Châu: “Nếu nàng không muốn đi, vậy thì không đi, coi như ta không nhắc tới chuyện này.”
Gặp An Dật Vương sao? Minh Châu ánh mắt khẽ đảo, một lát sau nhìn Tấn Vương cười, cười đáp: “Vậy đi gặp một chút đi! Ta là tân nương, cũng không thể để Vương gia mất mặt vì chuyện này được.”
“Được, vậy chúng ta đi bái kiến hoàng thúc.” Tấn Vương cũng vui vẻ nhẹ nhàng véo bàn tay nhỏ của Minh Châu.
Đối với An Dật Vương, Minh Châu vẫn còn ấn tượng, vô cớ xông vào rồi lại vô cớ bỏ đi. Rõ ràng là không coi ai ra gì! Mà bây giờ y lại ở trong Tấn Vương phủ, không biết y có âm mưu gì không? Nên dù thế nào cũng phải đi gặp một lần, ít nhất là để thăm dò thái độ của y lúc này.