Tấn Vương si tình, Minh Châu toan tính

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tấn Vương ôm Minh Châu vào lòng, bàn tay hắn nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má nàng.
Nàng né tránh, giọng nói nghẹn ngào: “Đừng dùng tay chàng, vết chai trên tay chàng làm mặt ta đau.”
Tấn Vương sững sờ. Trái tim hắn như bị lời nói của nàng giẫm đạp, tan nát. Thế nhưng, hắn vẫn cam tâm tình nguyện chịu đựng.
“Đừng nghĩ ngợi lung tung, nàng còn đang mang thai nữa!” Tấn Vương cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên khóe mắt Minh Châu, nơi còn vương nước mắt: “Liễu quý phi theo đuổi ta nhiều năm như vậy, nếu ta thực sự có tình ý với nàng ta, sao có thể không động lòng, mà lại thờ ơ lạnh lùng nhìn nàng ta vào cung? Hơn nữa…”
Rồi hắn nhẹ nhàng hôn lên chiếc cổ trắng ngần, thanh tú của nàng: “Ta chỉ không từ chối nàng. Còn tất cả nữ nhân khác, ta đều không hề chạm vào. Nàng là người duy nhất của ta, là định mệnh đã an bài. Cho nên nàng đừng suy nghĩ lung tung nữa. Được không?”
Chỉ không từ chối nàng, còn tất cả nữ nhân khác đều không thể chạm vào? Trong lòng Minh Châu khẽ hừ lạnh một tiếng! Quả nhiên! Đàn ông đều là những kẻ lừa gạt! Rõ ràng người phụ nữ đầu tiên của hắn không phải là nàng, vậy mà bây giờ lại thốt ra những lời đường mật này để lừa dối nàng. Thế thì nàng cảm thấy thái độ của Hoàng Đế đối với nàng, cố tình thêm dầu vào lửa thúc đẩy chuyện này cũng không có gì sai.
Bởi vì nếu nàng không làm như vậy, đến một ngày nào đó sự thật bị phơi bày, liệu Tấn Vương có lựa chọn nàng không? Chưa chắc! Dù sao, người phụ nữ định mệnh đầu tiên của hắn cho tới bây giờ cũng không phải là nàng!
Nhưng nếu Tấn Vương không chủ động buông bỏ nàng, nàng sẽ không phải là kẻ vô lương tâm, vô duyên vô cớ lựa chọn Hoàng Đế – người có quyền lực cao hơn – mà vứt bỏ hắn. Mặc dù Hoàng Đế tốt, nhưng đối với nàng, đó thích hợp là một đường lui hơn. Và chỉ có Tấn Vương mới là người nàng dễ dàng nắm giữ nhất. Hơn nữa, gia đình hắn êm ấm, không có nữ nhân tranh giành nên không cần đấu đá lẫn nhau. Chưa kể từ nhỏ đến lớn, nàng đều ở Cẩm Tâm Các – vốn là chốn Hoa Lâu để mua vui, nơi có rất nhiều nữ nhân nên tất nhiên các cuộc tranh đấu vô cùng khốc liệt, chỉ có thể so sánh với chốn hậu cung.
Vì vậy, Minh Châu chẳng ngốc đến mức bỗng chốc ruồng bỏ Tấn Vương để lựa chọn Hoàng Đế. Vả lại, lai lịch của nàng thấp kém đến mức nào, nàng tự mình hiểu rõ. Còn chuyện “Nhược Thủy Tam Thiên, chỉ múc một gáo nước uống” kia, thì chỉ trong sách mới dám viết như vậy.
Hỏi điều này có thực tế hay không ư? Chắc là có! Nhưng đây lại là cách nàng sinh tồn. Chỉ có nàng là quan trọng nhất, những người đàn ông khác đều chỉ là công cụ để nàng lợi dụng mà thôi. Ngay cả đứa bé trong bụng cũng chỉ là kết quả sau khi nàng đã suy nghĩ kỹ lưỡng.
“Ừm!” Minh Châu ngẩng đầu nhìn Tấn Vương, đôi mắt vẫn còn ươn ướt, trông thật đáng thương và đáng yêu: “Ta cũng không biết sao mình lại như vậy. Mấy ngày nay không thể kiểm soát được tính tình của mình, luôn tin vào những lời đồn đại rồi suy nghĩ lung tung.” Nói xong, Minh Châu đáng thương ôm lấy eo Tấn Vương, ấp úng hỏi: “Vương gia, có phải ta bị bệnh rồi không?”
“Không, không đâu.” Tấn Vương bị nàng làm cho mềm lòng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Minh Châu, cố gắng xoa dịu nàng: “Nàng không bị bệnh, ta đã hỏi ngự y, ngự y nói nữ nhân mang thai hay suy nghĩ nhiều, đợi sau khi đứa trẻ sinh ra thì sẽ tốt hơn.”
“Vậy sao?” Minh Châu ngơ ngác, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lên nhìn Tấn Vương.
“Phải, đúng vậy.” Trong lòng Tấn Vương khẽ rung động, nhẹ nhàng nâng chiếc cằm thanh tú của Minh Châu lên, rồi hôn lên đôi môi xinh đẹp của nàng.
Một lúc lâu sau, Tấn Vương buông Minh Châu ra, nàng thở hổn hển. Ánh mắt hắn trở nên tối tăm, không nhịn được lại hôn lên gương mặt nhỏ nhắn của Minh Châu, rồi tiếp tục hôn xuống chiếc cổ thon dài trắng nõn của nàng.
“Đừng!” Minh Châu khẽ từ chối.
“Ba tháng rồi, không sao đâu.” Tấn Vương không muốn buông tha, cương quyết nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang vùng vẫy của Minh Châu. Hôn không đủ thỏa mãn, hắn một tay bế ngang Minh Châu lên, đi về phía giường.
Rèm che rủ xuống, trong phòng thấp thoáng cảnh xuân.
Tại khách viện, An Dật Vương lại trở về Tấn Vương phủ. Thuộc hạ tâm phúc đi theo y trong lòng có rất nhiều nghi vấn. Thú thực, hắn không rõ gần đây Vương gia đã xảy ra chuyện gì? Vì sao cứ mãi ở lại Tấn Vương phủ không chịu rời đi? Vương gia nói là thích cảnh trí của Tấn Vương phủ, nhưng lời này có thể lừa được Tấn Vương, chứ đối với bọn họ – những thuộc hạ tâm phúc thì vẫn chưa đủ thuyết phục.
Nhưng… rốt cuộc Vương gia đang suy tính điều gì? Đây không phải là những người nhỏ bé như họ có thể tùy tiện dò xét. Dù sao đi nữa, họ chỉ cần làm tốt công việc của mình theo sự phân phó của Vương gia là được.
Trong phòng, An Dật Vương đang nghiêm túc sao chép kinh Phật. Một lúc sau, y thở dài đặt bút xuống.
Y lẩm bẩm: “Vốn dĩ còn chuẩn bị màn anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng mọi chuyện lại không phát triển theo hướng ta dự đoán. Xem ra, Tấn Vương thực sự rất yêu nàng! Nhưng cũng phải, bao nhiêu năm nay, cuối cùng cũng có được một người phụ nữ có thể chạm vào. Đặc biệt là, nữ nhân đó lại khiến người ta phải chết mê chết mệt. Không “kim ốc tàng kiều” mới là chuyện lạ. Nhưng như vậy thì đối với ta rất bất lợi! Thôi, mọi chuyện rồi từ từ sẽ đến vậy!”
Tại hoàng cung, sau khi Minh Châu và Tấn Vương rời đi, Hoàng Đế trở về Càn Thanh cung.
Hắn không xử lý chính sự, mà đến thư phòng nơi hắn thường lui tới. Rồi đứng trước một tờ giấy Tuyên Thành rất lâu… ấy vậy mà, hắn chỉ vẽ được một bóng lưng khuynh quốc khuynh thành.