Lâm Cẩm Hi Quay Về

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

An Dật Vương ngồi xuống, nhẹ nhàng nói: “Tấn Vương phi đang mang thai, nếu đã mệt thì về phủ trước đi! Kẻo lại không tốt cho cả người lớn lẫn đứa bé.”
Tấn Vương gật đầu đồng ý nhưng nhìn sang Hoàng Đế đang ngồi cạnh, hắn lại có chút do dự.
An Dật Vương mỉm cười: “Tấn Vương không cần lo lắng, bản vương cũng có thể bảo vệ bệ hạ.” Hoàng Đế có thể nhìn thấu sự mờ ám của An Dật Vương, vậy thì làm sao An Dật Vương lại không nhận ra dã tâm sói hoang của Hoàng Đế chứ?
Trong hậu cung có biết bao mỹ nhân, đã sớm không còn trong sạch, vậy mà hắn ta còn không biết xấu hổ mà mơ ước Minh Châu, rốt cuộc là ai đã cho hắn ta cái dũng khí đó vậy?
Mặc dù Tấn Vương có chút ngốc nghếch nhưng được cái hắn chân thành, hậu viện trong sạch. Minh Châu ở cùng Tấn Vương, y còn có thể chịu đựng, tạm thời kìm nén sự xốc nổi của mình. Nhưng nếu là Hoàng Đế, y e rằng sẽ lập tức xông đến giết vua.
“Hoàng thúc nói đùa rồi, hoàng thúc thích phong cảnh kinh Phật, e rằng võ nghệ cũng chẳng cao siêu gì!”
An Dật Vương nhíu mày, còn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng Minh Châu đang ôm Tấn Vương ở bên cạnh, đột nhiên nhỏ giọng phàn nàn: “Ta đói quá! Sao thức ăn vẫn chưa được mang lên vậy?”
“Để ta ra ngoài giục.” Tấn Vương đau lòng nói.
Nhưng chưa kịp để Tấn Vương đi ra, người của quán trà đã mang hết đĩa này đến đĩa khác lên.
Minh Châu thật sự rất đói, gần đây nàng tiêu hao nhiều năng lượng nên rất mau đói. Khi đói bụng, nàng phải ăn ngay, một khắc cũng không thể nhịn nổi.
Các món ăn trong quán trà này đều thanh đạm, Minh Châu ăn uống rất vui vẻ.
Hoàng Đế và An Dật Vương cũng im lặng, ngừng đấu võ mồm.
Lúc này, trời có lớn đất có lớn, Minh Châu đang dùng bữa là quan trọng nhất.
Sau khi ăn xong, Minh Châu rất buồn ngủ, nàng không còn tâm trạng tiếp tục đấu khẩu với Hoàng Đế và An Dật Vương nữa, nàng sắp ngủ thiếp đi trên vai Tấn Vương.
Tấn Vương nhìn mà đau lòng, lần này thật sự phải nói lời tạm biệt rồi: “Hoàng huynh, người nhìn xem này...”
Minh Châu sắp rời đi, Hoàng Đế làm gì còn tâm trạng rảnh rỗi mà tiếp tục dạo chơi nữa. Hắn ta rất thấu hiểu, gật đầu với Tấn Vương: “Ngươi không cần lo lắng, trẫm cũng sẽ trở về hoàng cung.”
Tấn Vương thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi Tấn Vương và Minh Châu rời đi, trong quán trà chỉ còn lại Hoàng Đế và An Dật Vương.
Giữa hai người lúc này thật sự không còn gì để nói, An Dật Vương hành lễ với Hoàng Đế: “Vậy thần cũng xin cáo lui.”
Hoàng Đế phớt lờ hắn, An Dật Vương cũng chẳng quan tâm, cứ thế tự mình rời đi.
Nhìn bóng lưng An Dật Vương đi xa dần, Hoàng Đế cười mỉa mai nói: “Cái gì mà tao nhã thanh cao, không màng thế tục, chẳng phải cũng là một kẻ thô bỉ bẩn thỉu sao? Còn không biết ngại mà coi thường trẫm?”
Rốt cuộc là Minh Châu quá mỏng manh, mang thai thật sự rất vất vả, mấy tháng sau đó nàng chỉ ở trong phủ Tấn Vương chứ không đi đâu cả.
Nhiều lần Minh Châu bị chuột rút ở chân, ban đêm nàng giật mình tỉnh dậy từ trong giấc mơ mà khóc nức nở.
Tấn Vương đau lòng vô cùng, chỉ có thể nhẹ nhàng ôm Minh Châu, nhỏ giọng dỗ dành nàng.
“Chỉ sinh đứa này thôi, sau này ta sẽ không sinh nữa.” Minh Châu rưng rưng nước mắt nhìn hắn.
“Được, được, không sinh nữa.” Tấn Vương yêu thương hôn lên khóe mắt Minh Châu.
“Ừm!” Minh Châu sụt sịt, nằm lại vào lòng Tấn Vương rồi ngủ thiếp đi.
Khi Minh Châu mang thai được tám tháng, gần đến chín tháng, Lâm Cẩm Hi từ Đại Yên trở về, một lần nữa lại đến Lương Đô. Nhưng lần này, tâm trạng của hắn đã hoàn toàn khác. Hắn dùng chút thủ đoạn để trở thành bằng hữu với Thi Minh Nguyệt, Hoa Tinh. Sau một thời gian, bụng của Thi Minh Nguyệt to lên. Lúc này hắn mới nhận ra Thi Minh Nguyệt cũng đã mang thai. Hắn tính toán ngày tháng và có suy đoán, e rằng đứa bé trong bụng Thi Minh Nguyệt mới chính là máu thịt thật sự của Tấn Vương!
Hơn nữa, tình hình bên phía Đại Yên đã có sự thay đổi mới. Vì sự an toàn của Minh Châu, việc để nàng khoác lên mình vỏ bọc Tấn Vương phi cũng là một cách giải quyết tốt. Cho nên tâm trạng lo lắng của Lâm Cẩm Hi đã biến mất. Hắn nghĩ mình chỉ nhờ Tấn Vương tạm thời thay hắn chăm sóc vài năm, hắn rất độ lượng, sẽ không quan tâm chuyện này.
Với lại, hắn nắm giữ con át chủ bài Thi Minh Nguyệt trong tay, cũng không sợ đến lúc đó Minh Châu sẽ không quay về bên cạnh hắn.
Vào ngày này, Tấn Vương lại bị Hoàng Đế gọi vào cung. Đi cùng còn có An Dật Vương, người đã ở trong phủ Tấn Vương suốt hơn nửa năm nay. Bây giờ trong vương phủ chỉ còn một mình nữ chủ nhân là Minh Châu. Bụng của Minh Châu vốn đã rất to rồi nhưng nàng lại mảnh mai, nên nếu chỉ nhìn từ phía sau, căn bản sẽ không phát hiện ra dáng vẻ đang mang thai chút nào.
Lâm Cẩm Hi đã sớm để ý đến những động tĩnh trong phủ Tấn Vương. Lợi dụng sự vắng mặt của Tấn Vương và An Dật Vương, Lâm Cẩm Hi một mình lẻn vào.
Lúc này, Minh Châu đang ngủ trưa trong phòng.
Ánh mắt Lâm Cẩm Hi dịu dàng, đắm đuối nhìn Minh Châu.
Đây là người phụ nữ của hắn, trong bụng nàng đang mang thai con của hắn. Nàng gầy yếu như thế nhưng lại vô cùng vĩ đại. Giờ phút này, Lâm Cẩm Hi chỉ cảm thấy trước kia mình tính toán chi li thật là đáng ghét.
Hắn nên hiểu nàng. Nàng đã cố gắng để sống, khi nhìn thấy Tấn Vương quyền cao chức trọng, nàng theo bản năng muốn thay đổi vận mệnh của mình, đó là bản chất thường tình của con người. Hắn không nói gì với nàng, chỉ cảm thấy mình tốt với nàng, vậy thì hắn có tư cách gì để trách nàng đã bỏ rơi hắn đây chứ?
Là do lúc đó hắn quá nhỏ nhen ích kỷ.
Tuy nhiên, hắn sẽ không nói với nàng về những suy nghĩ này trong lòng mình.
Hắn nhận rõ sai lầm của mình nhưng nàng… cũng không hoàn toàn vô tội. Ít nhất, nàng thật sự lạnh lùng vô tình! So với tình yêu của hắn dành cho nàng thì nàng có bao nhiêu tình cảm chân thành dành cho hắn chứ?
Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Cẩm Hi lại trỗi dậy một ngọn lửa giận.