Chương 43: Minh Châu Hạ Sinh Quý Tử

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Ta yêu thương đứa bé, nhưng quan trọng hơn cả, ta yêu đứa bé là vì người sinh ra nó chính là nàng."
Minh Châu không muốn nghe những lời vớ vẩn này của hắn. Đã đạt được hai mục đích, giờ đây Minh Châu không muốn nhìn thấy hắn nữa.
"Biết rồi, thật phiền phức. Người mau đi đi! Tấn Vương sắp trở về rồi.”
Lâm Cẩm Hi: "..." Đồ khốn qua cầu rút ván.
Lâm Cẩm Hi giận quá hóa cười. Trước khi rời đi, hắn ghì Minh Châu lại và hôn đắm đuối, lúc này mới tâm trạng sảng khoái lẻn ra khỏi Tấn Vương Phủ.
Phụ nữ mang thai rất nhạy cảm, tâm trạng của Minh Châu rất dễ bị kích động vào lúc này. Khi Tấn Vương vội vàng trở về phủ, Minh Châu vẫn nằm trên giường, gương mặt ửng hồng, tựa như đóa đào tháng tư, đẹp đến nao lòng.
"Hôm nay đứa bé có quấy nàng không?" Sau khi Tấn Vương tắm rửa sạch sẽ, chàng ngồi xuống mép giường, dịu dàng nhìn Minh Châu.
"Cũng tạm được!" Minh Châu vẻ mặt lười biếng, không muốn để tâm tới Tấn Vương.
Tấn Vương nghiêng người hôn nàng, không kìm được mà than thở: "Hoàng thúc đã ở đây mấy tháng rồi, không biết khi nào mới đi. Trước đây, ta chỉ thấy Hoàng thúc xa cách, khó gần. Nhưng giờ ngày nào cũng ở gần, ta lại có chút không chịu nổi."
An Dật Vương ư? Minh Châu lười biếng gối lên cánh tay mình, khẽ cụp mắt.
Trong mấy tháng qua, mỗi khi nàng buồn chán, An Dật Vương luôn có thể tìm được thứ gì đó nàng thích để tiêu khiển. Mỗi khi nàng cáu kỉnh, An Dật Vương cũng luôn có thể khéo léo dỗ dành để nàng vui vẻ lúc Tấn Vương vắng mặt. Nói thật, so với An Dật Vương thì Tấn Vương thật sự không đủ tinh tế. Vì vậy, Minh Châu vẫn mong An Dật Vương tiếp tục ở lại Tấn Vương Phủ.
"Vương gia." Minh Châu ngồi dậy, nhẹ nhàng tựa vào lòng Tấn Vương. Nàng còn kéo bàn tay to lớn của Tấn Vương đặt lên bụng mình: "Thiếp nghe nói phụ nữ mang thai và trẻ con rất dễ bị tà ma quấy phá. Phật pháp của Hoàng thúc cao thâm, có hắn ở trong phủ, chẳng khác nào trong nhà có một cây Định Hải Thần Châm, thiếp có thể yên tâm ngủ ngon hơn một chút.” Minh Châu mở to đôi mắt, nhìn Tấn Vương chăm chú.
Tấn Vương thở dài. Mặc dù chàng không tin vào những truyền thuyết quỷ thần này, nhưng phải nói rằng suy nghĩ của Minh Châu cũng không phải là không có lý. Thà tin còn hơn không tin, Hoàng thúc ở lại Tấn Vương Phủ quả thực cũng tốt.
"Cũng phải. Vì đứa bé, bản vương không nên so đo những điều không thoải mái này.” Tấn Vương nhẹ nhàng vuốt ve bụng Minh Châu.
Minh Châu vui vẻ, nàng giữ chặt bàn tay to lớn của Tấn Vương: "Vương gia, sau này chàng nhất định sẽ là một người cha tốt."
Tấn Vương đắc ý: "Đó là điều đương nhiên, nó là cốt nhục của bản vương, ta sẽ dành cho nó mọi thứ tốt đẹp nhất."
Vậy thì tốt rồi! Trên mặt Minh Châu cũng nở một nụ cười dịu dàng.
Một tháng trôi qua trong chớp mắt. Khi Minh Châu đang ở tháng thứ chín, sắp bước sang tháng thứ mười, lúc nàng đang dùng bữa thì đột nhiên ôm bụng, suýt ngã xuống đất. May mắn thay, Tấn Vương nhanh tay ôm lấy nàng.
"Thiếp, hình như thiếp sắp sinh rồi." Minh Châu đau đến tái cả mặt.
Tấn Vương cũng rất đau lòng, hận không thể gánh chịu nỗi đau sinh nở thay Minh Châu. Chàng bế Minh Châu vào phòng chờ sinh. Ngay từ khi Minh Châu mang thai được năm, sáu tháng, Tấn Vương Phủ đã chuẩn bị sẵn bà đỡ rồi. Vì vậy, giờ đây Minh Châu sắp sinh, tất cả mọi người đều lo lắng nhưng không hề rối loạn.
Có lẽ đứa bé thương mẹ, sau khi vào phòng sinh chưa đầy một canh giờ, Minh Châu đã hạ sinh một bé trai.
"Tạ ơn trời đất!" Ngay khi bà đỡ và nha hoàn giúp Minh Châu dọn dẹp xong, Tấn Vương xông vào, khuôn mặt tuấn tú nhưng tái nhợt. Trong phòng sinh vẫn còn vương mùi máu tanh chưa tan hết.
"Minh Châu, Minh Châu, nàng có sao không?" Tấn Vương không quan tâm đến đứa bé, yêu thương hôn lên má ướt đẫm mồ hôi của Minh Châu, giọng run run hỏi nàng.
Minh Châu cũng rất tủi thân, sinh con đau đớn vô cùng, thật sự là đau đến thấu xương. Bây giờ nàng chỉ muốn Tấn Vương thương xót nàng thêm một chút, tốt nhất là đặt nàng vào tận đáy tim, khắc sâu vào linh hồn, mãi mãi yêu thương nàng, không bao giờ phản bội nàng.
"Vương gia, đau quá, thiếp rất đau." Nước mắt Minh Châu tuôn rơi như suối.
"Xin lỗi nàng, ta xin lỗi nàng." Trái tim Tấn Vương như tan nát vì tiếng khóc của Minh Châu.
"Vương gia, Vương phi." Bà đỡ cẩn thận bế đứa trẻ đỏ hỏn trên tay, nhìn hai người: "Tiểu thiếu gia......" Bà ấy nâng đứa bé đang quấn tã trên tay lên cho Tấn Vương xem.
Lúc này Tấn Vương mới nhớ đến con trai mình. Chàng cẩn thận bế đứa bé, nhìn đôi lông mày còn chưa rõ nét của nó, trái tim dường như được ngâm trong nước ấm, nở to đến lạ thường.
"Hài tử, con của ta!" Tấn Vương vui sướng tột độ, hưng phấn ôm đứa nhỏ về phía Minh Châu, "Minh Châu, nàng xem này, con của chúng ta!"
Đứa nhỏ trước mặt, kẻ đã khiến nàng khổ sở mười tháng, đau đớn một canh giờ, Minh Châu thật sự không muốn nhìn thấy nó. Nàng thờ ơ liếc một cái, rồi đau đớn nhắm mắt lại: "Xấu quá, sao lại xấu xí như vậy, mau bế nó ra đi, đi đi." Minh Châu nói với vẻ chán ghét.
"Không xấu, nó xấu ở chỗ nào chứ, rõ ràng rất đẹp mà." Tấn Vương không đồng ý với quan điểm của Minh Châu, chàng cứ nhếch mép cười như một kẻ ngốc.
"Vương phi." Bà đỡ ở bên cạnh cười nịnh nọt với Tấn Vương: "Đứa trẻ vừa sinh ra đều trông như vậy, sau khi đầy tháng sẽ trở nên trắng trẻo, mũm mĩm. Vả lại, các đường nét trên khuôn mặt của tiểu thiếu gia rất giống Vương phi nương nương, tương lai chắc chắn sẽ là một tiểu lang quân vô cùng tuấn tú.”
"Thật sao?" Tấn Vương cẩn thận nhìn đứa bé: "Đúng thật rất giống nàng." Chỉ cần nghĩ đến trong tương lai sẽ có hai Minh Châu, một lớn một nhỏ, lúc này Tấn Vương cảm thấy mình vui sướng đến mức muốn bay lên trời.
Ngay lúc này, đứa bé đột nhiên cất tiếng khóc.