Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Minh Châu, ngày mai là lễ đầy ba ngày của Chi Chi.”
“Ừm! Sau đó thì sao?” Lúc này, đầu óc Minh Châu có chút chậm chạp, chưa kịp hiểu hết ý Tấn Vương.
“Ta muốn xin phong thế tử cho Chi Chi ngay trong tiệc đầy ba ngày vào ngày mai.” Tấn Vương cũng không vòng vo.
Xin phong thế tử, Minh Châu miễn cưỡng tỉnh táo lại: “Liệu có quá vội vàng không?”
“Không đâu.” Tấn Vương lên giường, ôm lấy Minh Châu, giải thích cặn kẽ với nàng: “Vì thân phận của nàng, dù chúng ta đã thành thân, các đại thần quý tộc vẫn không ngừng xì xào bàn tán.”
Bọn họ thật rỗi hơi. Nghe Tấn Vương nói vậy, Minh Châu theo bản năng cảm thấy bị xúc phạm: “Ai dám buôn chuyện thì bắt hết lại, đánh cho một trận!”
Tấn Vương cười khẽ: “Nếu mọi chuyện có thể giải quyết đơn giản và thô bạo như vậy thì hay biết mấy.”
Thực tế, trong triều đình có rất nhiều chuyện liên quan mật thiết đến nhau, tựa như động vào một sợi tóc mà khiến cả người rung động. Ngay cả Hoàng Đế cũng không thể tùy ý làm theo ý mình. Nhiều lúc, Hoàng Đế cũng phải thỏa hiệp với triều thần.
“Đó là lý do ta muốn xin phong thế tử cho Chi Chi ngay trong tiệc đầy ba ngày. Đó cũng là một lời tuyên bố rõ ràng cho những kẻ vẫn còn mang lòng dạ khác, đừng tơ tưởng gì đến Tấn Vương phủ nữa. Ở đây đã có thế tử rồi. Dù có thành công đưa con gái vào đây cũng sẽ chẳng thu được lợi lộc gì.”
“Hửm?” Minh Châu quay đầu lại, nhìn Tấn Vương đầy trách móc: “Chàng còn muốn bọn họ đưa con gái vào Tấn Vương phủ nữa sao?”
“Không hề, ta chỉ đang ví dụ vậy thôi, tuyệt đối sẽ không có ai cả.” Tấn Vương vội vàng giải thích.
“Tốt nhất là thế.” Minh Châu được sủng mà sinh kiêu, lườm Tấn Vương một cái.
Nhưng Tấn Vương lại vui mừng khôn xiết trước dáng vẻ đó. Hắn luôn cảm thấy sau khi sinh con, Minh Châu dường như đã thay đổi. Nàng trở nên tùy tiện và chân thật hơn. Không như trước kia, dù Minh Châu có nũng nịu nhưng vẫn giữ một chút xa cách với hắn. Ngày thường hai người ở bên nhau, Minh Châu vẫn có phần dè dặt.
Đương nhiên, đây chỉ là cảm nhận của riêng Tấn Vương. Thực tế, đối với Minh Châu, nàng quá đỗi hạnh phúc vì cuối cùng cũng đã trút bỏ được gánh nặng. Mà con người khi quá vui mừng, rất dễ để lộ hết bản chất thật của mình.
Tối đó, Minh Châu ngủ rất ngon, nàng cũng chẳng hề lo lắng cho tiểu Tiễn Chi đang được một đám vú nuôi chăm sóc ở phòng bên cạnh.
Thế nhưng, Tấn Vương lại ngủ đến nửa đêm thì không yên tâm về con trai mình, đã thức dậy giữa chừng, đi đến phòng phụ để xem con.
“Bái kiến Vương gia.” Vú nuôi đang trông tiểu Tiễn Chi ban đêm giật mình, vội vàng hành lễ với Tấn Vương.
Tấn Vương khoát tay ra hiệu nàng ta không cần đa lễ. Hắn nhìn con trai đang ngủ trên chiếc giường nhỏ với vẻ mặt dịu dàng, khuôn mặt tràn đầy tình yêu thương của một người cha: “Nó khỏe không?”
“Tiểu thiếu gia rất ngoan, bú xong là ngủ thiếp đi ngay. Ngay cả khi thức mà không bú sữa, cũng không khóc lóc hay làm ầm ĩ gì.”
“Từ giờ trở đi, cứ gọi nó là tiểu thế tử.” Tấn Vương thản nhiên nói xong, không thèm quan tâm vú nuôi sẽ nghĩ gì, trực tiếp ngồi xổm xuống, bất động nhìn bóng dáng đang ngủ say trên chiếc giường nhỏ.
Thế tử sao? Vú nuôi sửng sốt. Nàng ta là một gia nô trong Tấn Vương phủ, không hiểu nhiều về chuyện chính sự của đàn ông. Nhưng nàng ta vẫn biết ý nghĩa của hai chữ thế tử. Điều đó có nghĩa là Tấn Vương đã hoàn toàn công nhận đứa trẻ mới sinh chưa đầy ba ngày này, thậm chí còn có kế hoạch giao phó mọi thứ của mình cho nó. Không hề suy xét đến việc đứa bé còn quá nhỏ có thể chết yểu.
Tuy nhiên, cho dù Tấn Vương có quyết định vội vàng đến mấy thì đó cũng không phải là điều nàng ta có thể bàn luận. Điều duy nhất nàng ta cần làm bây giờ là chăm sóc tốt cho tiểu thế tử, để tiểu thế tử có một cơ thể khỏe mạnh, hoạt bát. Như vậy, khi tiểu thế tử lớn lên, cũng sẽ nhớ đến tình nghĩa bú mớm mà chiếu cố trượng phu và con của nàng ta.
“Tiễn Chi, tiểu Tiễn Chi. Đây là cái tên mà mẹ con chọn cho con, có phải rất hay không?” Tấn Vương thì thầm với tiểu Tiễn Chi: “Tên của con là Tề Tiễn Chi, vậy thì nhũ danh của con sẽ được gọi là Chi Chi. Rất đáng yêu phải không? Cái này là do cha đặt cho con.”
Đương nhiên, tiểu Tiễn Chi ngủ say đến mức không hề nghe thấy tiếng lẩm bẩm của người cha ngốc nghếch kia.
“Ngủ đi! Cha sẽ không làm phiền con nữa.” Tấn Vương giúp tiểu Tiễn Chi vén lại góc chăn, sau đó nhẹ nhàng trở về phòng.
Sau khi Tấn Vương rời đi, vú nuôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Mặc dù tối nay Vương gia tỏ ra bình dị, dễ gần, nhưng dù sao hắn cũng đã ở vị trí cao nhiều năm, khí thế toát ra không cách nào che giấu được. Hắn chưa rời đi, vú nuôi cảm thấy ngay cả khi nàng ta nhấc tay cũng sẽ là một sự xúc phạm đến Tấn Vương.
Ngày hôm sau, Tấn Vương dậy rất sớm. Hắn lấy triều phục ra, sau khi mặc chỉnh tề thì lên đường vào cung. Hôm nay, sau khi hạ triều, hắn phải mang về thánh chỉ phong tiểu Tiễn Chi làm Tấn Vương thế tử.
Buổi triều sáng nay, Hoàng Đế để tâm đến hai việc. Một là lắng nghe các triều thần tranh cãi những vấn đề gần đây, hai là quan sát Tấn Vương thỉnh thoảng nhếch mép cười ngốc nghếch.
Đến khi buổi triều sáng sắp kết thúc, Tấn Vương cuối cùng cũng bước ra khỏi hàng.
“Tấn Vương, ngươi có chuyện gì muốn bẩm tấu sao?” Hoàng Đế hỏi hắn.
“Thần là vì chuyện nhà.” Tấn Vương cung kính nói.
“Ồ? Chuyện nhà của Tấn Vương phủ sao? E rằng chuyện này không thích hợp mang lên triều đình để nói!” Sắc mặt Hoàng Đế hơi trầm xuống, thử dò xét.
“Đây... đây cũng là lần đầu tiên trong đời thần, nói đúng ra thì đó cũng không hẳn là chuyện nhà.”
Trừ Hoàng Đế ra, tất cả các triều thần đều bối rối trước những lời không rõ ràng của Tấn Vương.
Cái gì mà “lần đầu tiên”? Lại còn “là chuyện nhà mà cũng không phải chuyện nhà”? Rốt cuộc Tấn Vương muốn nói gì!