Chương 51: Quyển 1

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Biết rồi ạ.” Tiểu Tiễn Chi nhanh chóng thừa nhận sai lầm của mình, nhưng khi nó quay đi, ở một góc độ mà Minh Châu không nghe thấy, nó lẩm bẩm: “Nhưng con không thấy con sai! Hoàng Đế bá bá đã nói, con là bảo bối lớn của ông ấy, mọi người đều phải nghe lời con. Ai bảo họ không như vậy, còn dám bắt con hành lễ với họ? Hoàng Đế bá bá còn không nỡ bắt con hành lễ!”
“Con lẩm bẩm gì một mình thế?” Minh Châu hỏi nó.
Tiểu Tiễn Chi giật mình, nhìn Minh Châu cười xun xoe. Trên mặt lộ ra nụ cười nịnh nọt y hệt Minh Châu, Minh Châu nhìn mà thấy đau mắt. Thậm chí càng bực mình hơn với thằng nhóc phiền phức này: “Cho dù con biết lỗi, hôm nay vẫn phải phạt con. Đi đến Phật đường quỳ, và không được ăn trong nửa ngày.”
“Mẫu phi.” Không được ăn thì thảm quá! Tiểu Tiễn Chi nhìn Minh Châu một cách đáng thương.
Nhưng Minh Châu không phải là Tấn Vương, người luôn yêu thương và nuông chiều nó, nên sẽ không mềm lòng trước vẻ đáng thương đó.
Cuối cùng, tiểu Tiễn Chi vẫn phải đi quỳ gối trong Phật đường.
Nhưng không lâu sau đó, Tấn Vương đã lén lút đến Phật đường.
“Phụ vương.” Nhìn thấy Tấn Vương, mắt tiểu Tiễn Chi lập tức sáng bừng: “Phụ vương đến cứu con phải không?”
“Suỵt!” Tấn Vương ra hiệu im lặng cho nó, bảo nó đừng nói lớn tiếng. Hắn cẩn thận lấy từ trong ngực ra một túi giấy dầu đưa cho tiểu Tiễn Chi: “Mau ăn đi! Phụ vương đã lén mang đến cho con, đừng để mẫu phi con biết.”
Thì ra không phải đến cứu mình ra!
Hai cha con nhìn nhau. Tiểu Tiễn Chi hít hà, rồi mở túi giấy dầu.
Bên trong là một chiếc bánh chay thơm lừng: “Tại sao không phải là thịt?”
“Mùi thịt nồng quá, mẫu phi con sẽ ngửi thấy ngay.” Tấn Vương ôm con trai, hạ thấp giọng.
Haizz! Biết phụ vương cũng sợ mẫu phi mà, tiểu Tiễn Chi thở dài như một ông cụ non.
“Nói cho phụ vương biết, tại sao hôm nay con lại đánh người?” Sau khi tiểu Tiễn Chi ăn từng miếng nhỏ hết cái bánh, Tấn Vương mới hỏi nguyên nhân.
Nhắc đến chuyện hôm nay, tiểu Tiễn Chi cũng rất tức giận. Nó phẫn nộ nhìn Tấn Vương: “Phụ vương, hai vị Hoàng tử kia thật đáng ghét. Hoàng Đế bá bá đã nói con là bảo bối lớn của ông ấy, có thể không cần hành lễ với bất cứ ai. Nhưng hai vị Hoàng tử kia lại ỷ thế bắt nạt con, bắt con phải hành lễ với họ. Bọn họ là Hoàng tử thì ghê gớm lắm sao! Có thể giỏi hơn Hoàng Đế bá bá sao?”
“Thì ra là vì chuyện này!” Tấn Vương cũng gật đầu tức giận: “Con không làm gì sai trong chuyện này. Là con trai của bản Vương, phải có cái khí phách đó, chịu gì cũng được nhưng không thể chịu thiệt.”
“Đúng thế!” Tiểu Tiễn Chi cũng gật gật cái đầu nhỏ của mình.
“Nhưng mà…” Tấn Vương lại hỏi: “Con đã đánh họ ra nông nỗi nào rồi?”
Tiểu Tiễn Chi đảo mắt vòng quanh, không muốn trả lời câu hỏi của Tấn Vương.
“Mau nói đi.” Tấn Vương véo nhẹ vào mông nó.
“Được rồi! Được rồi mà!” Tiểu Tiễn Chi bị chọc cười khúc khích: “Cũng không có gì, chỉ là một người bị gãy sống mũi, một người bị gãy cánh tay thôi.”
Tấn Vương: “…”
Cái thằng nhóc thối này. Biết rằng mình sinh ra đã có sức mạnh to lớn, lúc ra tay đánh người còn nặng tay như thế. Cũng không biết nghĩ một chút rằng lão cha của nó sẽ vất vả dọn dẹp mớ rắc rối này ra sao.
“Phụ vương.” Tiểu Tiễn Chi chớp chớp đôi mắt to nhìn Tấn Vương một cách đáng thương: “Con không muốn ở lại Phật đường nữa. Ban đêm ở đây tối và lạnh lẽo, đáng sợ lắm. Con có thể về phòng của mình được không?”
“Đương nhiên là không được.” Tấn Vương hung dữ nhìn nó. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của con trai, ngọn lửa vừa bùng lên trong lòng lại nhanh chóng bị dập tắt. Sắc mặt hắn lạnh lùng nhưng lời nói thì lại mềm mỏng: “Bây giờ con trở về, mẫu phi sẽ không dễ giải thích đâu. Nhưng đừng sợ, phụ vương ở đây với con.”
“Được rồi!” Tiểu Tiễn Chi buồn thiu. Nó biết là sẽ như thế này mà, từ khi nó bắt đầu hiểu chuyện, phụ vương của nó chưa bao giờ cứng rắn được một lần trước mặt mẫu phi. Mỗi lần bị mẫu phi trừng phạt, phụ vương đều ở bên cạnh nó. Muốn phụ vương dám chống đối lại mẫu phi thì thà rằng hy vọng mặt trời mọc ở phía tây còn hơn.
Nhưng mà...
“Phụ vương, con mệt quá.” Giọng tiểu Tiễn Chi non nớt, nó ngáp một cái, mệt mỏi nói.
“Ngủ đi! Phụ vương ôm con.” Hắn ôm cơ thể nhỏ bé mềm mại của con trai vào lòng, cởi áo khoác đắp lên cho con.
Khi hết thời gian phạt, tiểu Tiễn Chi vẫn chưa tỉnh lại. Đứa bé mới chỉ ba tuổi rưỡi, đang tuổi ăn tuổi lớn, rất cần ngủ. Hắn nhẹ nhàng ôm tiểu Tiễn Chi về phòng nhỏ của nó. Sau khi giao tiểu Tiễn Chi cho nha hoàn riêng, hắn mới chầm chậm đi về phòng của hắn và Minh Châu.
Trong phòng, Minh Châu đã tắm xong, chuẩn bị đi ngủ. Tóc nàng vẫn còn hơi ướt, mang theo hơi nước thoang thoảng, ẩm ướt xen lẫn mùi thơm độc đáo của cơ thể, mờ ảo mê hoặc lòng người.
“Tóc vẫn chưa khô, vậy mà đã chuẩn bị đi ngủ rồi sao?” Sau khi Tấn Vương đi vào, bước nhẹ nhàng đến bên cạnh Minh Châu, khẽ đặt bàn tay to của mình lên vai nàng.
Minh Châu không trả lời hắn, chỉ bôi dầu thơm lên mặt và cổ trước gương đồng.
Tấn Vương cười cợt: “Minh Châu, thằng bé vẫn còn nhỏ. Sau này nó làm sai, nàng có thể đánh mông nó, đừng phạt nó quỳ gối trong Phật đường nữa!”
Đánh nó liệu có khiến nó nhớ ra không? Hơn nữa, đôi tay của nàng mềm mại tinh tế biết bao! Đánh thằng nhóc thối kia, nàng còn sợ đau tay chứ!
Bôi dầu thơm xong, Minh Châu vỗ bàn tay to đang đặt trên vai nàng: “Lần nào nó quỳ gối trong Phật đường, chàng chẳng đi cùng nó! Hình phạt của thiếp có tác dụng gì chứ? Bề ngoài nhìn có vẻ tốt thôi. Hơn nữa, địa vị của Hoàng tử cao quý biết bao! Nó nói đánh là đánh, còn đánh người ta bị thương nặng. Các nương nương trong cung đã đến trước mặt Hoàng Đế khóc lóc cầu xin rồi, chẳng lẽ thiếp thật sự không nên làm gì sao?”