Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê
Gương Mặt Quen Thuộc
Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lời nói này quả thực quá nặng nề, lẽ nào chỉ vì cô ta mà Bệ hạ sẽ ghét bỏ Liễu gia sao?
Giờ đây, Liễu Tam không còn bận tâm đến thần y hay Hoa Tinh nữa. Nàng ta chỉ nghĩ làm sao để Hoàng Đế nguôi giận.
“Ta, ta...” Đáng tiếc, càng hoảng sợ, nàng ta càng không nói nên lời.
“Được rồi.” Hoàng Đế xua tay: “Lần này trẫm ra ngoài chỉ là dạo chơi, vốn không muốn xen vào chuyện của người khác, nhưng ngươi thật sự quá đáng đến mức buộc trẫm phải ra tay. Không có lần sau nữa, hiểu không?” Khuôn mặt hắn lạnh lùng.
“Dạ biết, dạ biết. Đã biết ạ.” Liễu Tam cô nương nói xong, vội vã dẫn người chạy mất dạng.
Hoa Tinh đứng một bên, được người của Minh Châu bảo vệ phía sau, nhìn mà líu lưỡi. Vậy ra người đàn ông trước mặt này có thân phận rất ghê gớm sao? Ghê gớm đến mức khiến người phụ nữ điên cuồng ỷ thế hiếp người kia phải khiếp sợ?
Chỉ là Hoa Tinh không hiểu rõ lắm về tầng lớp quyền quý ở Đại Lương, nên đương nhiên không biết thân phận của Hoàng Đế khó lường đến mức nào.
Hắn cảm kích nhìn Hoàng Đế: “Xin đa tạ vị công tử này.”
Hoàng Đế sửng sốt, hắn biết người này đã hiểu lầm nhưng cũng không định giải thích, chỉ gật đầu coi như chấp nhận sự hiểu lầm này.
Hắn vừa định để Hoa Tinh rời đi thì nghe thấy giọng nói của Minh Châu từ trong phòng vọng ra: “Lão gia, chuyện đã giải quyết xong rồi còn không vào trong? Vị công tử dẫn theo đứa nhỏ bên cạnh ngài cũng mau vào đây đi! Đứa bé nhỏ như vậy, chắc vừa nãy bị dọa sợ lắm.”
Được rồi! Minh Châu đã lên tiếng, Hoàng Đế chỉ có thể nghe theo mà đưa Hoa Tinh vào.
Hòa Tinh đi theo Hoàng Đế vào. Trong phòng, khoảnh khắc nhìn thấy Minh Châu, hắn liền ngây ngẩn.
Vẻ đẹp của muôn hoa bung nở vào mùa xuân thoáng hiện qua đôi mắt hắn rồi lại lặng im trong nháy mắt. Thứ duy nhất còn sót lại là khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo, dường như ôm trọn cả mùa xuân kia.
Đẹp! Thật đẹp! Hắn cảm thấy Minh Nguyệt tỷ tỷ đã là tuyệt sắc nhân gian, không ngờ rằng trên đời vẫn còn một mỹ nhân như thế. Nàng xinh đẹp đến mức khiến hắn thất hồn lạc phách, khiến hắn không thể tìm được một từ ngữ nào đủ để miêu tả cảm giác của mình lúc này.
Hắn cảm thấy khi đối mặt với nàng, mọi ngôn từ đều không đủ để miêu tả, chỉ có tiếng tim đập là chân thật.
Đúng lúc này, Minh Châu lại cười dịu dàng với hắn: “Vị công tử này sợ hãi chăng?”
“Phải! Đúng vậy!” Hoa Tinh ngây ngốc trả lời Minh Châu.
Minh Châu bị hắn chọc cười, lại cười duyên dáng nói: “Công tử nên đặt đứa bé xuống trước đi! Đứa bé còn nhỏ mà tình hình vừa rồi lại căng thẳng, khó tránh khỏi sợ hãi.”
Đúng rồi, Thần Thần, ban nãy Thần Thần cũng bị dọa sợ.
Hoa Tinh phản ứng lại, vẻ mặt có lỗi đặt Thi Tinh Thần đang được hắn ôm chặt xuống. Hắn đau lòng sờ mặt Thi Tinh Thần hỏi: “Thân thể con có chỗ nào không thoải mái không?”
Thi Tinh Thần ngượng ngùng lắc đầu. Nó cảm thấy mình thật vô dụng, ban nãy nguy hiểm như vậy, nó không chỉ không giúp được gì cho cha nuôi mà còn để cha nuôi lo lắng cho mình.
Hơn nữa, nó quá nhát gan, đến bây giờ tim vẫn đập thình thịch.
“Vậy là tốt rồi.” Hoa Tinh thở phào nhẹ nhõm. Hắn mỉm cười nhìn hai người Minh Châu, khẽ đẩy Thi Tinh Thần: “Mau cảm ơn phu nhân và công tử đi. Nếu không có công tử, e rằng hôm nay chúng ta đã gặp họa rồi. Nếu không có phu nhân nhắc nhở, sợ rằng bây giờ ta vẫn vô tâm không để ý tới con có gì khác thường.”
Đúng vậy, phu nhân. Bởi vì búi tóc trên đầu Minh Châu là búi tóc hoa lệ dành cho phụ nữ đã xuất giá, chứ không phải kiểu tóc thả rối tung của thiếu nữ khuê các.
Không biết vì sao, lúc này Hoa Tinh lại cảm thấy buồn bã trong lòng.
Thi Tinh Thần không biết cha nuôi mình đang buồn bã, nó quay người đáp lễ chu đáo như một ông cụ non, cúi đầu thật thấp với Hoàng Đế: “Đa tạ công tử.”
Lại quay người, hai mắt lấp lánh nhìn Minh Châu.
Vị phu nhân này thật đẹp quá! Đẹp như mẹ vậy, không, không phải, là đẹp hơn mẹ!
Nó chưa bao giờ gặp một phu nhân nào đẹp đến vậy, vẻ đẹp giống như giọt sương óng ánh phơi mình trên nắng mai. Giọt sương lướt qua cánh hoa, chỉ để lại cho lòng người sự thanh khiết khắc sâu vào lòng.
“Đa tạ, đa tạ phu nhân.” Khuôn mặt nhỏ của Thi Tinh Thần đỏ bừng, nó thấy hơi ngại ngùng.
Chỉ là, khi nhìn rõ khuôn mặt của Thi Tinh Thần, nụ cười trên mặt Minh Châu có phần cứng ngắt.
Không phải, cậu bé đang đứng trước mặt nàng giống Tấn Vương quá. Liếc mắt một cái, nàng còn tưởng đây là phiên bản thu nhỏ của Tấn Vương.
Chỉ là, trên đời này có chuyện trùng hợp đến vậy sao? Hai người xa lạ không có bất kỳ quan hệ gì lại trông giống nhau như đúc?
Minh Châu không tin.
Vậy nên, Tấn Vương đã phản bội nàng sao?
Vừa nghĩ như vậy, trong lòng Minh Châu liền nổi lên một ngọn lửa không tên, không liên quan đến ghen tuông hay tình yêu nam nữ. Là Tấn Vương đã đồng ý với nàng, hắn chỉ thích nàng, chỉ yêu mình nàng. Nếu hắn đã hứa hẹn với nàng như vậy thì hắn bắt buộc phải làm được.
Minh Châu nhìn sang Hoàng Đế, nàng muốn dò xét thái độ của hắn. Tiếc là làm nàng thất vọng rồi, dường như Hoàng Đế hoàn toàn không biết gì cả, khuôn mặt hắn lúc này đang đầy vẻ khiếp sợ!
Tự dưng nhìn thấy phiên bản thu nhỏ của Tấn Vương ở đây, hơn nữa còn bị nhìn thấy hắn với Minh Châu lại trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, nói ra ai mà chẳng kinh sợ!
Điều chỉnh lại biểu cảm mất tự nhiên của mình, Minh Châu nhẹ nhàng vẫy tay gọi Thi Tinh Thần: “Ngươi lại đây.”
Đầu Thi Tinh Thần cảm thấy hơi choáng váng, nó vô thức đi tới theo động tác của Minh Châu, đi đến trước mặt nàng.
“Ngươi trông thật đáng yêu, tên là gì vậy?”