Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê
Minh Châu Nổi Giận
Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thi Tinh Thần ngoan ngoãn đáp với giọng còn non nớt: “Ta tên Thi Tinh Thần, nhũ danh Thần Thần.”
“Thần Thần? Tên hay thật.” Minh Châu càng tỏ vẻ dịu dàng hơn, nàng ôm Thi Tinh Thần vào lòng, nhẹ giọng hỏi: “Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi rồi?”
“Ta ba tuổi sáu tháng.” Vòng tay nàng thơm tho, mềm mại quá đỗi, hơi khác với mẫu thân của nó.
“Ba tuổi sáu tháng à?” Minh Châu nhẹ giọng lặp lại, sau đó nhẹ nhàng vuốt ve lưng Thi Tinh Thần: “Dì cũng có một đứa con trạc tuổi với ngươi, dì có thể giới thiệu hai đứa làm quen với nhau!”
“Thật ạ?” Dù sao cũng là trẻ con, nghe thấy có bạn chơi Thi Tinh Thần liền vui vẻ hẳn lên. Mà nói đến, một khi Minh Châu đã muốn tỏ vẻ thân thiết và dịu dàng, thì không ai có thể cưỡng lại được sự quyến rũ của nàng.
“Đương nhiên rồi.” Minh Châu cười càng thêm dịu dàng: “Nếu ngươi đồng ý, vậy thì chúng ta có thể hẹn một ngày! Lần sau dì dẫn theo con dì ra đây chơi với ngươi nha!”
“Dạ!” Thi Tinh Thần ngây thơ gật đầu.
“Thần Thần.” Nhìn một lớn một nhỏ nói chuyện vui vẻ, Hoa Tinh khẽ sốt ruột. Người trước mặt không rõ lai lịch, sao có thể không cảnh giác như vậy được chứ?
“Vị công tử này.” Minh Châu lại nhìn về phía Hoa Tinh: “Người vừa rồi là tiểu thư Liễu gia của Liễu Thái Phó, sao các ngươi lại chọc giận nàng ấy?” Minh Châu tỏ vẻ lo lắng, biểu cảm không hề lộ ra một chút sơ hở nào.
Chuyện chọc giận Liễu Tam cô nương không có gì đáng giấu, bởi vậy Hoa Tinh bèn giải thích sơ qua cho Minh Châu.
Hoàng Đế bị bỏ quên một bên khẽ bất mãn, hắn rót một chén trà đưa cho Minh Châu, ngụ ý nhắc nàng đừng bận tâm đến hai người không liên quan này nữa.
Minh Châu mặc kệ hắn, nàng cẩn thận đưa chén trà đến bên miệng Thi Tinh Thần: “Thần Thần muốn uống không?”
Thi Tinh Thần lắc đầu: “Cha nuôi nói thân thể ta không khỏe, không được uống trà.”
Ồ! Ma ốm à!
Minh Châu uống cạn chén trà: “Xin lỗi, dì không biết chuyện này.”
Minh Châu lại nhìn Hoa Tinh hỏi: “Hóa ra công tử ngươi là người được khắp Lương Đô bàn tán trong thời gian này, chính là vị thần y nổi danh kia sao?”
Hoa Tinh khiêm tốn gật đầu: “Chính là tại hạ.”
Ánh mắt Minh Châu sáng lên, nàng nhìn hắn chằm chằm: “Từ khi nghe danh tiếng của thần y, ta đã rất hy vọng có thể gặp mặt ngài, không ngờ hôm nay trời xui đất khiến thế nào lại gặp được ngài ở đây.”
“Thân thể phu nhân có chỗ nào không khỏe sao?” Hoa Tinh quan tâm hỏi.
Minh Châu lắc đầu, nàng có vẻ khá ngượng ngùng: “Không phải, chỉ là nghe nói thần y có thể giúp người điều dưỡng cơ thể, còn có thể giúp phụ nữ trở nên đẹp hơn, ta, ta...” Nàng càng nói giọng càng nhỏ, có vẻ thật sự ngại ngùng, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng như thể được thoa phấn son, vô cùng mê hoặc lòng người.
Hóa Tinh và Hoàng Đế nhìn đến thất thần.
“Dì.” Cuối cùng vẫn là Thi Tinh Thần lên tiếng phá vỡ sự yên tĩnh kỳ lạ đó.
“Sao?” Minh Châu khó hiểu nhìn nó.
Thi Tinh Thần ngượng ngùng: “Không, chỉ là ta muốn gọi dì thôi.”
“Ngươi thật đáng yêu.” Minh Châu cười khen nó.
“Phu nhân đã rất đẹp rồi, nếu còn đẹp hơn, ta thật sự không tưởng tượng ra người còn có thể đẹp đến mức nào nữa.” Hoa Tinh ngây ngốc nói.
Lời này nghe thật chướng tai, Minh Châu bất mãn nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ rộng lượng: “Hôm nay không tiện ư? Vậy hôm khác ta có thể mời thần y tới phủ ta không?”
Cũng không hẳn nhưng… nhìn Minh Châu, ma xui quỷ khiến sao đó Hoa Tinh lại hỏi: “Được, không biết phu nhân ở phủ nào?”
“Ta là người của Tấn Vương phủ.”
Hoa Tinh: “...”
Tấn, Tấn Vương phủ. Với cách trang điểm ấy, dung mạo xinh đẹp ấy, người phụ nữ này quả nhiên chỉ có thể là… Tấn Vương phi.
Giờ khắc này, Hoa Tinh bỗng có cảm giác chột dạ. Họ còn chưa kịp làm gì đã bất ngờ đụng phải người liên quan rồi.
Hơn nữa, Tấn Vương phi còn đang ôm Thần Thần trong lòng, con riêng của Tấn Vương và Minh Nguyệt tỷ tỷ đó.
Tấn Vương phi còn dịu dàng như vậy, đối xử với Thần Thần thân thiện như vậy. Điều này khiến Hoa Tinh cảm thấy khó xử, hắn có cảm giác không thể đối diện với nàng. Thậm chí còn cảm thấy… rất có lỗi với nàng.
Nhưng thai độc của Thần Thần vẫn phải được loại bỏ.
Hóa Tinh cố gắng đáp ứng lời mời của Minh Châu, lại chờ Minh Châu hẹn thời gian xong xuôi, hắn bèn xấu hổ dẫn Thi Tinh Thần nhanh chóng rời khỏi chỗ này.
Hóa Tinh và Thi Tinh Thần vừa rời khỏi, sắc mặt Minh Châu lập tức thay đổi.
Ban nãy nàng nói ra thân phận cũng là để thử lòng hắn, quả nhiên! Thân phận của đứa trẻ có diện mạo giống hệt Tấn Vương này rất đáng ngờ. Nếu không, Hoa Tinh sẽ không có phản ứng như thế.
“Được lắm Tấn Vương.” Minh Châu nổi giận đùng đùng, một tay gạt phăng chén trà trên bàn xuống.
“Cho dù có giận thì cứ mắng chửi người khác, đừng làm bản thân bị thương.”
Chén trà vừa bị Minh Châu gạt xuống chắc chắn vẫn còn bỏng.
Minh Châu tủi thân, nhìn Hoàng Đế khóc như mưa, nước mắt giàn giụa: “Ngài cũng nhìn thấy đứa bé kia đúng không!”
Hoàng Đế bình tĩnh gật đầu: “Chưa chắc đã là con của Tấn Vương, có lẽ là nàng hiểu lầm rồi.”
“Hiểu lầm kiểu gì?” Minh Châu cảm thấy Hoàng Đế đang bao che cho Tấn Vương: “Ngài có thấy người xa lạ nào mà lại giống nhau đến thế bao giờ chưa? Hơn nữa nó, nó lại bằng tuổi với Chi Chi? Vậy ra Tấn Vương hắn đã lừa gạt ta ngay từ đầu sao?”
“Hắn gạt ta, gạt ta, gạt ta.” Càng nói Minh Châu càng tức, nàng không nhịn được mà đánh vào người Hoàng Đế.
“Cẩn thận đau tay.” Hoàng Đế trấn an Minh Châu.
“Hơn nữa phản ứng của thần y kia cũng rất kỳ lạ, sau khi hắn đoán ra thân phận của ta, phản ứng rất khác lạ. Chắc chắn đứa bé kia có liên quan đến Tấn Vương!” Minh Châu căm thù nói.
“Vậy nàng định làm thế nào?” Hoàng Đế nhẹ nhàng ôm Minh Châu vào lòng.
Minh Châu nhìn Hoàng Đế với ánh mắt vô cảm: “Nếu đứa bé kia thật sự là con trai của Tấn Vương, ta muốn ngài giúp ta giết nó.”