Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê
Thi Minh Nguyệt: Gieo Rắc Hoài Nghi
Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Minh Nguyệt tỷ tỷ, Tấn Vương phi thật sự rất dịu dàng và tốt bụng. Ta nghĩ hay là chúng ta đến tìm nàng ấy, trực tiếp nói mục đích của chúng ta cho nàng ấy. Có lẽ nàng ấy sẽ đồng ý giúp chúng ta cứu Thần Thần đó. Cũng tốt hơn chúng ta bỏ gần tìm xa, tính tới tính lui, nói không chừng đến cuối cùng biến lợn lành thành lợn què.”
Nghe những lời Hoa Tinh nói, sắc mặt Thi Minh Nguyệt dần trở nên u ám.
Vậy ra, chỉ mới gặp mặt thoáng qua ngày hôm qua, Tấn Vương phi, người xuất thân là một hoa nương, đã dễ dàng lừa gạt được Hoa Tinh và con trai nàng.
Thi Minh Nguyệt cảm thấy khó chịu, như thể địa vị của mình đang bị chiếm đoạt mà nàng không hề hay biết.
Hơn nữa, tình huống này còn khiến nàng nhớ đến vị hôn phu ở kiếp trước. Trước khi hắn phản bội nàng, hắn cũng từng nói rằng người phụ nữ khiến hắn thay lòng rất hiền lành, tốt bụng, và khi ở bên nàng ta, hắn không phải suy nghĩ nhiều.
“Tiểu Tinh,” Thi Minh Nguyệt điều chỉnh lại nét mặt, “Tấn Vương phi xuất thân là hoa nương, ắt hẳn phải chịu nhiều điều tiếng bên ngoài. Nếu không phải Tấn Vương gia toàn tâm toàn ý với nàng, đệ nghĩ nàng có thể sống an nhàn như vậy sao? Hơn nữa, Thần Thần là con của Tấn Vương, phu quân nàng vốn thâm tình lại có con riêng bên ngoài, mà đứa bé đó lại gần bằng tuổi con nàng. Cho dù nàng có hiền lành, dịu dàng đến mấy, đệ nghĩ nàng ta có đủ rộng lượng để bỏ qua chuyện cũ mà cứu đứa bé này sao?”
Hoa Tinh ấp úng: “Nhưng mà…”
“Tiểu Tinh!” Thi Minh Nguyệt ngắt lời hắn. “Phụ nữ và đàn ông không giống nhau đâu. Tấn Vương phi có được địa vị hôm nay hoàn toàn nhờ vào sự sủng ái của Tấn Vương. Nàng ta không thể tự mình kiếm tiền, không thể sống nếu rời xa Tấn Vương. Cứu Thần Thần đối với nàng ta chỉ có hại chứ không có lợi. Nàng ta sẽ ngốc đến mức vì Thần Thần mà từ bỏ tất cả sao?”
Hoa Tinh im lặng.
“Ta hiểu rồi, Minh Nguyệt tỷ tỷ, ta sẽ không hành động thiếu suy nghĩ nữa.” Dù Hoa Tinh đã đồng ý, nhưng Thi Minh Nguyệt nhận ra hắn vẫn cảm thấy không thoải mái. Hắn đang lo sợ, sợ rằng bọn họ sẽ làm hại Tấn Vương phi.
Thật mỉa mai! Chỉ vì một người phụ nữ vừa mới gặp mặt…
“Thần Thần đâu rồi?” Thi Minh Nguyệt muốn biết con trai mình nghĩ gì về Tấn Vương phi.
“Thần Thần vẫn chưa tỉnh. Cơ thể thằng bé yếu ớt, chúng ta đi đường vội vã quá đã ảnh hưởng đến sức khỏe của nó. Hôm qua đệ có đốt cho nó một chút hương an thần.”
“Ừm.” Thi Minh Nguyệt đáp lời, rồi quay người đi tìm con trai.
Trong phòng Thi Tinh Thần, trước khi Thi Minh Nguyệt bước vào, thằng bé đã mơ hồ mở mắt.
“Thần Thần.” Thi Minh Nguyệt đẩy cửa bước vào, dịu dàng nhìn con trai mình đang mở mắt.
Mới sáng sớm đã thấy mẹ, Thi Tinh Thần rất vui.
“Ừm.” Thi Minh Nguyệt khẽ đáp, tiến đến bế Thi Tinh Thần lên. “Đêm qua con ngủ có ngon không?”
Thi Tinh Thần gật đầu, ôm cổ Thi Minh Nguyệt dụi dụi, ngọt ngào nói: “Ngon ạ.”
Thi Minh Nguyệt đặt con trai xuống, tự tay múc nước rửa mặt cho thằng bé. Sau khi giúp con trai rửa ráy sạch sẽ thơm tho, Thi Minh Nguyệt mới nói: “Cha nuôi vừa kể cho mẹ, hôm qua, các con được một phu nhân xinh đẹp cứu giúp.”
Giọng Thi Minh Nguyệt càng dịu dàng hơn: “Thần Thần có thích vị phu nhân đó không?”
“Thích ạ.” Nhắc đến Minh Châu, hai mắt Thi Tinh Thần sáng lấp lánh. Chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy thằng bé vô cùng vui vẻ: “Phu nhân rất xinh đẹp, thơm tho giống y như mẹ vậy.”
Thần Thần quả thật có hảo cảm với Tấn Vương phi.
Nhưng… sự yêu thích của trẻ con, giống như thích mèo, thích chó, Thi Minh Nguyệt cũng không quá để tâm.
“Thần Thần, vị phu nhân đó có thân phận cao quý, sau này con đừng lại gần nàng ấy có được không? Mẹ sợ có lúc con sẽ vô tình đắc tội với nàng, rồi nàng sẽ làm tổn thương con.”
Sẽ, sẽ như thế sao? Thi Tinh Thần thất vọng, nhưng nhìn thấy biểu cảm của mẹ mình, thằng bé không thể nào từ chối.
“Thần Thần đều nghe lời mẹ.”
“Ừm, ngoan quá.” Thi Minh Nguyệt hôn lên má Thi Tinh Thần.
Sau khi nhờ Hoa Tinh chăm sóc Thi Tinh Thần và dặn dò họ tạm thời không được rời khỏi hiệu buôn Thịnh Thế, Thi Minh Nguyệt mới đi đến chỗ Thôi Văn Đạo.
Thành thật mà nói, nàng không thích Tấn Vương phi nhưng cũng không đến mức ghét bỏ phải ra tay làm tổn thương nàng. Thi Minh Nguyệt đã sống ở thời đại này mười năm, nàng đã đi khắp nam bắc, trải qua nhiều nơi. Nàng thấu hiểu sâu sắc những khó khăn mà phụ nữ cổ đại phải đối mặt. Vì vậy, chỉ cần Tấn Vương phi không động đến Thần Thần của nàng, nàng cũng sẽ không đối phó với nàng ấy.
Nhưng… cả hai người họ đều có chung một người đàn ông, điều này khiến Thi Minh Nguyệt cảm thấy nghẹn ngào, nàng không thể nào ép bản thân thích Tấn Vương phi được.
Nàng luôn khao khát một tình yêu trong sáng, không vướng bụi trần, một đời một kiếp chỉ có một đôi. Nhưng sự tồn tại của Thần Thần luôn nhắc nhở nàng rằng, nàng là người thứ ba trong cuộc hôn nhân của người khác. Điều này khiến Thi Minh Nguyệt vô cùng khó chịu.
Tại Đại doanh Kinh Giao, các tướng sĩ đang hăng say huấn luyện, tiếng hô hào vang vọng khắp nơi.
Thi Minh Nguyệt mặc một chiếc váy trắng trơn, trên mặt đeo một chiếc mạn che bằng vải mỏng nhẹ, thoáng khí. Đầu nàng không điểm nhiều trang sức, nhưng tổng thể lại khiến nàng trông như một vị tiên thoát tục, khác biệt hoàn toàn với những người phàm trần khác.
“Chào, chào quân sư.” Khi Thôi Văn Đạo dẫn Thi Minh Nguyệt đi trong đại doanh, các tướng sĩ liên tục đến chào hỏi hắn. Sau đó, khi nhìn thấy Thi Minh Nguyệt đứng bên cạnh Thôi Văn Đạo, những tướng sĩ đó đều cúi đầu đỏ mặt.