Chương 64: Cuốn 1

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đau nhiều hơn sao?” Tấn Vương ruột gan nóng như lửa đốt, vội vàng bước ra ngoài sai người mời thái y trong phủ đến.
Bên cạnh còn có Tấn Vương cùng Tiểu Tiễn Chi, An Dật Vương cũng không thể lộ rõ cảm xúc quá mức của mình. Hắn chỉ dùng đôi mắt hờ hững nhìn Minh Châu không chớp, nhưng sự quan tâm, đau lòng trong đáy mắt gần như đã tràn ra ngoài.
Minh Châu chú ý tới ánh mắt của hắn, nàng không nói gì cả, chỉ nhìn hắn rồi mỉm cười hiền lành.
An Dật Vương: “...”
Khóe môi An Dật Vương khẽ cong lên.
Tối qua, hắn hơi quá đà rồi. Rõ ràng biết là ở Tấn Vương phủ, địa điểm không thích hợp. Rõ ràng biết buổi đêm có gió, cơ thể Minh Châu yếu ớt, nhưng vẫn bị nàng quyến rũ đến mức mất hết lý trí, chẳng còn bận tâm điều gì. Rốt cuộc là do khả năng tự chủ của hắn quá kém, hôm nay mới khiến nàng mắc bệnh.
Thái y này là người mà Hoàng đế ban cho Tấn Vương từ trước, chuyên trách chăm sóc sức khỏe cho Tấn Vương phủ. Vì vậy, người hầu vừa báo, thái y đã có mặt ngay.
“Bái kiến hai vị Vương gia, bái kiến Vương phi nương nương.”
“Không cần đa lễ, nhanh khám bệnh cho Vương phi nương nương.” Tấn Vương tiến lên, ngồi cạnh Minh Châu.
Một lúc lâu sau…
“Sao rồi?” An Dật Vương bế Tiểu Tiễn Chi hờ hững hỏi một tiếng.
Thái y thu lại chiếc khăn tay dùng để bắt mạch: “Không có vấn đề gì, Vương phi nương nương có lẽ là vô ý bị trúng gió, nên mới bị đau đầu. Nhưng vẫn nên uống thuốc Lưỡng Tế Đường để điều hòa cơ thể, phòng trường hợp bệnh tình nặng thêm, nhiễm phong hàn.”
Uống thuốc? Minh Châu tỏ ra rất ghét bỏ.
Nhưng… thôi vậy, thôi vậy. Sức khỏe của bản thân quan trọng hơn. Minh Châu nhăn nhó mặt mày, vô cùng oán hận.
Thật đáng yêu! An Dật Vương ở một bên chú ý biểu cảm của Minh Châu không kìm được mà bật cười, nhưng sau đó lại cảm thấy đau lòng. Hắn biết Minh Châu của hắn sợ đắng đến mức nào, đều là do hắn không cẩn thận, mới khiến nàng phải uống thuốc đắng.
Lần sau, nếu như còn có lần sau, hắn nhất định sẽ cẩn thận hơn.
Tấn Vương dạo này bận rộn, An Dật Vương cũng chẳng rảnh rỗi hơn là bao. Tuy hắn không can thiệp vào triều chính, nhưng cũng không phải là không có việc gì để làm. Chưa kể, Hoàng đế lo sợ An Dật Vương và Minh Châu ngấm ngầm cấu kết, nên đã ngầm sắp xếp để An Dật Vương luôn có việc phải làm.
Vì vậy, sau khi dùng bữa sáng xong, hai người đều rời đi.
Về phần Tiểu Tiễn Chi, trước vụ đánh hoàng tử, nó mỗi ngày đều được thái giám trong cung đón vào hoàng cung, cùng với hoàng tử đến thư phòng nghe thái phó giảng bài.
Đương nhiên là Tiểu Tiễn Chi không thích học hành rồi, mỗi lần đến lớp đều kiếm cớ ra ngoài đuổi gà bắt chó. Nhưng có Hoàng đế nuông chiều, che chở, cuối cùng chỉ có thể đành lòng bỏ cuộc việc dạy dỗ Tiểu Tiễn Chi.
Sau vụ đánh hoàng tử, đến giờ Tiểu Tiễn Chi vẫn chưa một lần vào cung.
“Mẫu phi.” Tiểu Tiễn Chi lo lắng nhìn Minh Châu, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh nàng.
Minh Châu lên tiếng hờ hững, nàng đang suy nghĩ, nên mời Hoa Tinh đến Tấn Vương phủ để cảnh cáo hắn, hay là tạm thời không để lộ mục đích, tiếp xúc với bọn chúng thêm vài lần nữa?
Sau khi cố gắng uống hết thuốc, tâm trạng Minh Châu lập tức trở nên tệ hại.
Nàng nhìn Tiểu Tiễn Chi bằng ánh mắt không thiện cảm.
Thật là vô dụng. Chẳng phải người xưa nói rằng trẻ con ở cùng người lớn lâu ngày, sẽ càng ngày càng giống nhau sao? Sao Tấn Vương ở bên nó ba năm, mà nó vẫn chẳng thể thừa hưởng được bất kỳ đặc điểm nào của Tấn Vương thế?
Thật sự để đứa trẻ bẩn thỉu kia dễ dàng đánh bại về vẻ ngoài rồi sao?
Thật xui xẻo!
“Mẫu phi.” Tiểu Tiễn Chi đáng thương nắm lấy vạt áo của Minh Châu.
“Tránh xa ta ra.” Minh Châu kéo vạt áo của mình ra khỏi tay Tiểu Tiễn Chi.
Tiểu Tiễn Chi: “...”
Sau khi gặp Thôi Văn Đạo, Thôi Văn Đạo báo cáo với Tấn Vương chuyện hôm qua: “Vương gia, thần đã mời nàng ấy đến rồi, Người nghĩ nên mời nàng ấy trực tiếp đến đại doanh Kinh Giao, hay là chọn một địa điểm khác?”
“Không cần phiền phức vậy, cứ đưa nàng ấy đến đây.” Chỉ là gặp mặt thôi, sao phải tốn nhiều tâm tư đến thế chứ.
Thôi Văn Đạo nhận lệnh, lập tức lui xuống làm việc.
Mà lúc này, Tấn Vương đang nhíu mày suy nghĩ về thái độ của Minh Châu đối với hắn tối qua và hôm nay.
Càng nghĩ, hắn càng khẳng định suy đoán của mình là đúng: “Minh Châu chắc là giận ta chuyện gì đó rồi. Nhưng nguyên nhân là gì chứ? Lẽ nào là…”
Nhớ đến hôm nay Minh Châu có nhắc đến chuyện hắn dạo này rất bận rộn. Vậy nên nàng cảm thấy hắn đang lạnh nhạt với mình, là đang giận dỗi với hắn sao?
Thật đúng là một hũ giấm nhỏ! Tấn Vương cười vô cùng vui vẻ.
Nhưng công việc gần đây thật sự rất quan trọng, hắn cũng không thể bỏ bê công việc mà ở cùng Minh Châu được. Thôi vậy, giận dỗi thì giận dỗi vậy! Đợi sự việc này xong xuôi, hắn sẽ đến tìm Minh Châu, dỗ dành nàng sau.
Tại chi nhánh hiệu buôn Thịnh Thế ở Lương Đô, Thi Minh Nguyệt ăn mặc chỉnh tề, chuẩn bị ra ngoài một lần nữa.
Nhưng lúc nàng ấy định mở cửa ra lại bị Hoa Tinh chặn lại. Biểu cảm trên mặt Hoa Tinh có chút kỳ lạ, khuôn mặt non nớt hiện lên những cảm xúc đan xen, cùng với sự oán hận sâu sắc.
Thi Minh Nguyệt tối qua trở về quá muộn, lúc đó Hoa Tinh và Thi Tinh Thần đều đã ngủ, nên nàng ấy cũng không biết chuyện xảy ra với Hoa Tinh và Thi Tinh Thần hôm qua.
“Tiểu Tinh, làm sao vậy?” Thi Minh Nguyệt quan tâm nhìn hắn.
“Ta…” Hoa Tinh muốn nói rồi lại thôi.
Thi Minh Nguyệt dịu dàng cười nhẹ: “Sao lại ấp a ấp úng thế, giữa chúng ta còn có chuyện gì không thể nói sao?”
Được rồi! Hoa Tinh cân nhắc lời nói một chút, kể lại toàn bộ câu chuyện xảy ra hôm qua cho Thi Minh Nguyệt.