Thần Thần Đến Phủ, Tiểu Tiễn Chi Lòng Đầy Ác Ý

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê

Thần Thần Đến Phủ, Tiểu Tiễn Chi Lòng Đầy Ác Ý

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không đúng, rốt cuộc Hoa Tinh đã đưa Thần Thần đi đâu?
Nghĩ đến thái độ khác thường của Hoa Tinh mấy ngày nay, cùng với sắc mặt khó coi của hắn tối qua. Chẳng lẽ hắn mang theo Thần Thần đi tìm Tấn Vương phi thật sao!
Nghĩ đến khả năng đó, toàn thân Thi Minh Nguyệt run rẩy.
“Người đâu, người đâu! Mau đưa Hoa Tinh và thiếu gia trở về cho ta.” Thi Minh Nguyệt vội vàng ra lệnh.
Nhưng lệnh của nàng ấy đã quá muộn, Hoa Tinh đã đưa Thần Thần nhanh chóng đến Tấn Vương phủ.
Lúc nàng ấy dẫn người đuổi đến cửa Tấn Vương phủ thì lập tức nhìn thấy cảnh hạ nhân trong phủ cung kính mời Hoa Tinh và Thần Thần đi vào.
Thi Minh Nguyệt suýt chút nữa cắn phải lưỡi mình.
Làm sao bây giờ? Tấn Vương phi có thể làm đến cùng, trực tiếp giết chết Thần Thần để diệt khẩu không? Dù sao nàng ta dám cả gan mạo danh thay thế, khó mà đảm bảo sẽ không vì địa vị mà chó cùng rứt giậu.
Không được, phải bình tĩnh. Thi Minh Nguyệt, ngươi nhất định phải bình tĩnh.
Tìm Tấn Vương, đúng rồi! Phải tìm Tấn Vương.
Nàng ấy biết hôm nay Tấn Vương sẽ đi Hộ bộ. Chuyện kiếm ngân lượng tuy đã hoàn thành nhưng vẫn cần sự hợp tác từ Hộ bộ.
Trước kia nàng ấy không biết chân tướng sự việc là thế này, nên đành chịu trận. Nếu như nàng ấy biết sớm hơn, nàng ấy nhất định đã vạch trần bộ mặt thật của Tấn Vương phi.
Có lẽ độc trong thai của Thần Thần đã có thể loại bỏ từ sớm, tất cả đều là sai lầm của nàng ấy.
Hôm nay, sau khi Tấn Vương rời đi, Minh Châu lập tức chỉnh trang bản thân, định ra ngoài gặp Hoàng Đế. Hoàng Đế đã hẹn nàng, nói là có chút việc muốn bàn bạc.
Thật thần bí! Lúc này hạ nhân đột nhiên đến báo, có một vị tự xưng là thần y Hoa Tinh muốn cầu kiến nàng.
Hơn nữa...
Minh Châu cảm thấy sắc mặt của hạ nhân có chút kỳ lạ.
Đương nhiên, Minh Châu không thèm tìm hiểu nội tâm của một tiện tì. Còn Hoa Tinh, đương nhiên là phải gặp một chút. Hoàng Đế thì cứ để hắn chờ vậy! Dù sao hắn đã quen chờ nàng rồi.
Đợi sau khi hạ nhân dẫn đường đưa Hoa Tinh vào, Minh Châu mới hiểu vì sao những người này lại có sắc mặt như vậy.
Hoa Tinh vậy mà lại đưa Thi Tinh Thần đến Tấn Vương phủ của nàng.
Đúng là đưa dê vào miệng cọp mà! Minh Châu đột nhiên trở nên vui vẻ.
Nàng rất hưng phấn. Nếu như trực tiếp “chơi chết” Thi Tinh Thần ngay tại Tấn Vương phủ, sau này Tấn Vương biết được có trực tiếp hộc máu không đây!
Nhưng ai bảo hắn vẫn luôn giấu diếm nàng chứ? Sao có thể trách nàng? Nuôi một đứa trẻ lớn đến như vậy không hề dễ dàng, nàng đã cho cơ hội rồi, là chính hắn không muốn thẳng thắn với nàng.
Ừm… Đương nhiên không thể do chính nàng ra tay, nàng không có ngốc.
“Đi đưa thế tử đến đây.” Minh Châu ra lệnh cho nha hoàn bên cạnh.
Nha hoàn nhìn thấy mọi chuyện có chút chần chừ nhưng vẫn vâng lời lui xuống tìm Tiểu Tiễn Chi.
“Tham kiến Vương phi.” Hoa Tinh hành lễ với Minh Châu.
Minh Châu ôn hòa cười: “Không cần đa lễ, chúng ta cũng coi như bằng hữu, không phải sao?”
Bằng hữu? Hoa Tinh không nhịn được nở nụ cười. Hắn biết nàng sẽ không vì thân phận mà xem thường hắn.
“Thần Thần.” Minh Châu nhẹ nhàng vẫy tay với Thi Tinh Thần: “Lại đây bên cạnh dì.”
Thi Tinh Thần ngoan ngoãn tiến lên, bàn tay nhỏ bé nắm lấy góc áo của Minh Châu, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Minh Châu.
“Còn nhớ dì không?” Minh Châu hỏi nó.
Thi Tinh Thần gật đầu: “Nhớ, dì đẹp.”
Đứa nhỏ này miệng thật ngọt! Một đứa nhỏ đáng yêu như vậy, Minh Châu có chút luyến tiếc khi phải giết chết nó. Sắc mặt Minh Châu càng thêm dịu dàng, nàng nhẹ nhàng nhéo búi tóc nhỏ trên đầu Thi Tinh Thần: “Thần Thần cũng rất đáng yêu. Dì cũng rất thích Thần Thần.”
Thi Tinh Thần thẹn thùng, không nhịn được đưa đầu nhỏ dụi vào lồng ngực Minh Châu.
Cơ thể Minh Châu cứng đờ, thiếu chút nữa đã ném Thi Tinh Thần ra ngoài.
Hoa Tinh bên cạnh vui mừng nhìn Minh Châu và Thi Tinh Thần thân thiết, hắn hoàn toàn yên tâm. Tấn Vương phi thích Thần Thần như vậy, hắn cảm thấy lát nữa mở miệng, thế nào cũng nắm chắc đến tám phần.
Lúc tiểu Tiễn Chi được hạ nhân ôm đến đây thì nhìn thấy cảnh mẫu phi mình vui vẻ, hòa thuận ôm đứa trẻ khác mà nói cười rộn rã.
Đó là sự dịu dàng mà nó chưa từng có được.
“Mẫu phi.” Vừa chạm đất, tiểu Tiễn Chi đã vội vàng chạy đến bên cạnh Minh Châu.
“Chi Chi đến rồi à.” Minh Châu lạnh lùng liếc nhìn tiểu Tiễn Chi, rồi lại tiếp tục nói cười vui vẻ với Thi Tinh Thần.
Lúc nhìn thấy diện mạo tiểu Tiễn Chi, Hoa Tinh có chút ngạc nhiên. Hóa ra, đây là con của Tấn Vương phi sao? Giống… lớn lên giống hệt nàng ta!
Thi Tinh Thần cũng chú ý đến tiểu Tiễn Chi, ngay từ cái nhìn đầu tiên đã có thiện cảm với nó.
“Dì, ta có thể chơi cùng đệ đệ không?” Thi Tinh Thần mong chờ nhìn Minh Châu.
“Đương nhiên rồi.” Minh Châu cười khẽ rồi hôn nó.
Sau khi buông Thi Tinh Thần ra, Minh Châu nghiêm khắc nhìn tiểu Tiễn Chi: “Cơ thể của ca ca không tốt, lát nữa chơi đùa với ca ca phải nhớ kỹ kiểm soát sức lực của con. Ta không hy vọng lại nghe được rằng con bắt nạt người khác.”
Tiểu Tiễn Chi: “...”
“Nhớ kỹ chưa?” Minh Châu nghiêm khắc hỏi.
“Nhớ, nhớ kỹ rồi ạ.” Tiểu Tiễn Chi tủi thân đáp lời.
Nhưng đến lúc nhìn về phía Thi Tinh Thần thì lại tràn đầy ác ý. Chính là người này sao? Mẫu phi đã từng nói có một vị ca ca rất ngoan ngoãn.
Còn có… Đợi đến lúc nhìn rõ diện mạo của Thi Tinh Thần, tiểu Tiễn Chi ngây ngẩn cả người.
Phụ, phụ vương? Vì, vì sao huynh ấy lớn lên trông giống phụ vương y như đúc?
Không được, phụ vương chỉ có một đứa con là Chi Chi. Nó không cho phép đứa trẻ kia lớn lên giống phụ vương của mình đến vậy. Lần đầu tiên trong trái tim nhỏ bé của tiểu Tiễn Chi, ác ý ngập trời sinh ra.