Chương 77: Thi Minh Nguyệt Vạch Trần

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Minh Châu sai bảo nha hoàn đưa tiểu Tiễn Chi và Thi Tinh Thần đến hoa viên trong phủ chơi đùa. Khi hai đứa trẻ theo nha hoàn rời đi, Minh Châu còn cố tình dặn thêm một câu: “Trông chừng bọn nhỏ cẩn thận một chút, không được để chúng rơi xuống nước. Hiện giờ thời tiết đã lạnh, sức khỏe của Thần Thần không tốt.”
Nha hoàn cung kính thưa vâng.
Còn tiểu Tiễn Chi, nó thất vọng đi theo Thi Tinh Thần rời khỏi đại sảnh. Đến cuối cùng, mẫu phi chẳng hề liếc nhìn nó dù chỉ một cái, cho dù là dặn dò, cũng chỉ dặn dò cái tên nhóc đáng ghét này sao?
“Ngươi đến tìm ta có chuyện gì sao?” Sau khi hai đứa nhỏ rời đi, Minh Châu mới bắt đầu hàn huyên cùng Hoa Tinh.
“Có chút việc.” Hoa Tinh đứng ngồi không yên, hắn vò đầu bứt tai suy nghĩ phải dùng lời lẽ thế nào mới có thể không làm tổn thương Tấn Vương phi.
“Ngồi xuống rồi từ từ nói!” Minh Châu cười với hắn.
Tại Hộ bộ, chỉ cần nghĩ đến kết quả của lô quân lương cuối cùng, sắc mặt Tấn Vương lập tức sa sầm. Khi bàn giao công việc với Hộ bộ, các quan viên ở đó cũng không khỏi tức giận.
Nếu không phải có Thôi Văn Đạo luôn miệng ở bên cạnh xoa dịu, e rằng vị quan viên lớn tuổi nhất của Hộ bộ kia đã bị Tấn Vương làm cho tức chết.
Trên đường trở về, sắc mặt Tấn Vương vẫn rất khó coi: “Hừ, bổn vương quá tốt tính rồi mới dung túng ra một đám sâu mọt dám làm càn, bổn vương không tin những kẻ ở Hộ bộ đó thật sự trong sạch.”
“Vương gia, đừng nói như vậy…” Đang nói dở thì xe ngựa vội vàng dừng lại, Thôi Văn Đạo suýt chút nữa thì ngã nhào khỏi xe. Y sắc mặt khó coi nhìn ra bên ngoài: “Sao lại thế này?”
“Là một cô nương, chặn đầu xe ạ.” Xa phu cẩn thận trả lời.
“Chặn đầu xe?” Thôi Văn Đạo nhíu mày.
Nhưng sau khi bước xuống, y càng thêm kinh ngạc. Cô nương chặn đầu xe không ai khác chính là Thi Minh Nguyệt.
“Minh Nguyệt, nàng đây là định làm gì?” Thôi Văn Đạo khó hiểu.
Thi Minh Nguyệt không buồn giải thích với y, nàng ta sắc mặt khó coi nhìn Thôi Văn Đạo: “Ta muốn gặp Tấn Vương.”
Thôi Văn Đạo khó xử, y biết Vương gia nhà mình đã nói một là một, nói hai là hai. Nếu đã không còn bất kỳ liên quan nào với Thi Minh Nguyệt nữa thì cả đời này tuyệt đối sẽ không có liên hệ gì nữa.
“Minh Nguyệt, nàng có chuyện gì có thể nói với ta.”
“Nói với ngươi, ngươi cũng đủ tư cách để giải quyết chuyện này sao?” Một chưởng của Thi Minh Nguyệt đánh bay Thôi Văn Đạo, mặc kệ Thôi Văn Đạo ngăn cản, nàng trực tiếp nhảy lên xe ngựa của Tấn Vương.
Bị người khác mạo phạm như vậy, Tấn Vương vô cùng chán ghét.
“Lớn mật.” Nhìn thấy Thi Minh Nguyệt tiến vào, hắn lập tức ra tay, muốn dùng chưởng phong hất Thi Minh Nguyệt xuống.
Nhưng Thi Minh Nguyệt thân thủ lợi hại, lập tức nghiêng người tránh né. Sau đó dưới ánh mắt đầy cảnh giác của Tấn Vương, nàng tiến lên nắm tay Tấn Vương rồi dùng sức bẻ quặt lại, tạm thời khống chế được Tấn Vương trong không gian chật hẹp này.
Tấn Vương: “…”
Tấn Vương ngạc nhiên nhìn Thi Minh Nguyệt. Đương nhiên hắn không phải ngạc nhiên vì thân thủ của Thi Minh Nguyệt. Mà là… vì sao nàng ấy lại có thể chạm vào hắn?
Đúng vậy, đây là lần duy nhất có sự tiếp xúc thân thể trong suốt những ngày qua hai người họ hợp tác.
“Vì sao ngươi có thể?” Tấn Vương chỉ cảm thấy vô lý.
Thi Minh Nguyệt không biết Tấn Vương muốn hỏi cái gì, lúc này trong đầu nàng ta chỉ có một ý nghĩ là cứu con trai mình: “Vương gia, ngươi thật sự đã quên ta rồi sao?”
“Ngươi muốn nói cái gì?” Nội tâm của Tấn Vương chìm xuống liên tục, lúc này hắn có một dự cảm rằng sắp có chuyện kinh thiên động địa xảy ra, khiến hắn theo bản năng muốn trốn tránh.
“Ha!” Thi Minh Nguyệt cười lạnh lùng: “Trong con hẻm sau Cẩm Tâm Các, Vương gia ham muốn thân thể ta, khiến ta chịu nhiều đau khổ. Nhưng Vương gia thì lại có kiều thê ấu tử bên cạnh, sống cuộc đời vui vẻ.”
Tấn Vương: “…”
Trong mắt Tấn Vương đầy vẻ hoảng sợ: “Ngươi đang nói linh tinh gì vậy? Cái gì mà hẻm sau Cẩm Tâm Các, ta nghe không hiểu.”
Thi Minh Nguyệt dồn ép từng bước: “Ta có một đứa con, năm nay ba tuổi rưỡi. Nó rất nghe lời, rất ngoan ngoãn nhưng mà nó từ khi sinh ra đã phải chịu nhiều đau khổ. Nó sinh ra đã là thai độc, nếu như không có máu đầu ngón tay của phụ thân ruột, nó rất khó sống quá hai mươi tuổi.”
“Cút đi.” Tấn Vương đột nhiên nổi giận, không màng đến nguyên tắc không đánh phụ nữ, một chưởng đánh vào ngực Thi Minh Nguyệt, trực tiếp đánh Thi Minh Nguyệt văng ra khỏi xe ngựa.
Bên khóe miệng Thi Minh Nguyệt trào ra một vệt máu tươi: “Vương gia không tin sao? Vậy ngươi có thể hồi phủ nhìn xem Thần Thần có lớn lên giống ngươi như đúc hay không?”
“Còn có…” Trên mặt Thi Minh Nguyệt nở nụ cười tươi nhưng lời nói ra lại lạnh lẽo đến rợn người: “Vương gia vẫn nên trở về nhanh đi! Nếu không ta e rằng Thần Thần sẽ không còn nữa, dù sao Vương phi của ngươi cũng chẳng phải hạng người tốt đẹp gì.”
Tấn Vương: “…”
“Thôi Văn Đạo. Hồi phủ, hồi phủ.” Tấn Vương không ngừng bất an.
Lượng thông tin trong lời nói của Thi Minh Nguyệt quá lớn, Thôi Văn Đạo lúc này cũng không dám nói thêm lời nào. Khi xe ngựa chạy nhanh về phía Tấn Vương phủ, Thi Minh Nguyệt cũng không bỏ cuộc, vẫn cố chấp đuổi theo sau bọn họ.
Nếu Thần Thần xảy ra chuyện gì, nàng ta nhất định sẽ không bỏ qua cho Tấn Vương phi.
Ở Tấn Vương phủ, Minh Châu nhìn Hoa Tinh với vẻ châm chọc: “Cho nên ý của ngươi là, Thi Tinh Thần chính là con của Tấn Vương. Và bây giờ ngươi đang yêu cầu ta cứu nó?”
Hóa Tinh ngượng ngùng, hắn biết rằng nói ra chuyện này thì sẽ chẳng còn chút mặt mũi nào, nhưng hắn thật sự không còn cách nào khác: “Vương phi, người cũng rất thích Thần Thần mà? Người yên tâm, Thần Thần nó rất ngoan, nó sẽ không tranh giành gì với tiểu thế tử đâu.”