Chương 79: Ba Giọt Máu Đầu Tim

Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Chẳng lẽ bổn vương không thể sai bảo các ngươi sao?” Giọng Tấn Vương lạnh như băng.
“Dạ vâng.” Người hầu run rẩy, vội vàng lui xuống chuẩn bị.
Tấn Vương phớt lờ Minh Châu, không nói một lời, cũng chẳng thèm để mắt tới nàng. Hắn chỉ lặng lẽ bước đến bên Thi Tinh Thần, ôm cậu bé vào lòng.
“Phải cứu thằng bé thế nào đây?” Hắn khao khát nhìn Hoa Tinh.
“Ngươi đồng ý cứu Thần Thần sao?” Hoa Tinh có chút không tin vào tai mình.
Tấn Vương gật đầu: “Là lỗi của ta, rốt cuộc ta đã có lỗi với thằng bé.” Giọng hắn ngập tràn đau đớn và hối hận.
“Tốt, vậy nhân tiện cơ hội này để giải độc cho Thần Thần.” Ánh mắt Hoa Tinh trở nên thâm trầm.
“Mẫu phi, con cũng muốn được phụ vương ôm.” Tiểu Tiễn Chi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bực bội nhìn Tấn Vương đang ôm Thi Tinh Thần.
Minh Châu chưa vội đáp lời, chỉ đặt Tiễn Chi xuống đất.
“Phụ vương.” Tiểu Tiễn Chi vui vẻ chạy đến bên Tấn Vương, bàn tay nhỏ nắm chặt vạt áo của hắn.
“Phụ vương, đừng ôm ca ca đáng ghét đó nữa, người ôm Chi Chi đi, ôm Chi Chi này!” Nó thành thạo làm nũng với Tấn Vương.
Nhưng lần này, Tấn Vương không còn ôm ấp dỗ dành nó như trước. Ngược lại, hắn từ tốn nhưng dứt khoát rút vạt áo của mình khỏi bàn tay nhỏ bé của tiểu Tiễn Chi.
Tiểu Tiễn Chi: “...”
Nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bối rối nhìn về phía mẫu phi.
Tấn Vương ôm đứa bé, Thi Minh Nguyệt thì lo lắng cho đứa bé. Bọn họ mới thực sự là một gia đình.
Hiện tại Thi Tinh Thần quá đỗi yếu ớt, chất độc từ trong bụng mẹ lúc này đã không còn bị kìm nén mà bùng phát. Người hầu vừa thay quần áo cho Thi Tinh Thần xong, sắc mặt cậu bé đã chuyển từ tái nhợt sang xanh tím.
Có lẽ là tình phụ tử tương thông, nhìn thấy Thi Tinh Thần như vậy, Tấn Vương cũng đau lòng khôn xiết. Lúc này, hắn chỉ hận không thể chịu đựng đau khổ thay cho Thi Tinh Thần.
“Vương gia.” Hoa Tinh lại châm thêm vài mũi kim cho Thi Tinh Thần, sau khi tạm thời kiểm soát được độc tố, y nghiêm túc nhìn Tấn Vương: “Hiện tại cơ thể của Thần Thần cực kỳ yếu ớt, không thể chịu đựng bất kỳ sai sót nhỏ nào. Vốn dĩ nếu như tình hình thuận lợi, chỉ cần dùng máu ở đầu ngón tay của ngài là có thể cứu Thần Thần. Nhưng hiện tại, chỉ máu đầu ngón tay thôi là không đủ.”
“Còn cần gì nữa?” Tấn Vương nhíu mày.
“Ba giọt máu đầu tim.” Lo lắng Tấn Vương sẽ đổi ý, Hoa Tinh giải thích thêm: “Ngài không cần sợ, lấy máu đầu tim dù nguy hiểm nhưng sẽ không đe dọa tính mạng của ngài, cùng lắm thì ngài sẽ bị suy yếu trong nửa tháng thôi.”
“Được.” Tấn Vương đồng ý không chút do dự.
Sau khi Thi Minh Nguyệt ngừng khóc, nàng cũng ngạc nhiên nhìn Tấn Vương.
Hóa ra, nếu hắn biết đến sự tồn tại của Thần Thần, sẽ có phản ứng như thế này sao? Vậy ra trước đây nàng đã hiểu lầm hắn sao? Giờ phút này, trong lòng Thi Minh Nguyệt có chút hối hận.
Nếu như nàng thẳng thắn nói rõ với hắn sớm hơn hoặc trước đó nàng không rời khỏi Cẩm Tâm Các, có phải hiện tại đã là một tình cảnh khác hay không?
Thần Thần sẽ có một tuổi thơ trọn vẹn, mà nàng với hắn cũng không phải là quan hệ xa lạ như bây giờ?
“Mẫu phi.” Trong hoa viên, tiểu Tiễn Chi vừa khóc vừa nhìn Minh Châu, giọng điệu vô cùng đáng thương: “Vì sao phụ vương không quan tâm đến con?”
Minh Châu chạm vào đầu của tiểu Tiễn Chi, nói dối: “Có thể là do hắn không để ý đến con! Con đi ra ngoài phòng, khóc thật to lên, sau khi phụ vương con nghe thấy sẽ ra dỗ con.”
“Thật vậy sao?” Tiểu Tiễn Chi chần chừ.
“Thật mà.” Minh Châu kiên quyết gật đầu.
“Dạ.” Tiểu Tiễn Chi nức nở đi về phía đó, nó thật sự muốn phụ vương dỗ mình.
Sau khi tiểu Tiễn Chi rời đi, Minh Châu đau đầu xoa xoa thái dương: “Thật phiền phức.” Nàng khẽ oán giận.
“Vương phi.” Thôi Văn Đạo không đi theo Tấn Vương vào sân, hắn vẫn luôn đứng ở đây, lo lắng nhìn Minh Châu.
Sắc mặt Minh Châu lạnh lùng: “Là ngươi à!”
“Người với Vương gia...” Thôi Văn Đạo biết mình không nên hỏi, nhưng y thực sự không muốn Minh Châu phải chịu khổ.
“Vương gia xin lỗi ta, chẳng phải ngươi đã thấy hết rồi sao?” Minh Châu làm ra vẻ vô tội nhìn lại hắn.
Thôi Văn Đạo: “...”
“Ngươi là người thân cận bên cạnh Tấn Vương, ta giải thích những chuyện này với ngươi để làm gì chứ?” Minh Châu cảm thấy chẳng còn hứng thú, liền xoay người rời đi.
Cũng không biết hiện tại Hoàng Đế còn ở đó đợi nàng hay không?
Trong phòng, Hoa Tinh dốc toàn lực cứu chữa cho Thi Tinh Thần. Bên ngoài phòng, tiểu Tiễn Chi bắt đầu gào khóc. Tấn Vương bị lấy máu đầu tim, vốn đã suy yếu vô cùng, lúc này lại bị tiếng ồn làm cho đầu đau như búa bổ.
“Đi đâu hết cả rồi, thế tử khóc quấy mà không ai đi dỗ sao?” Tấn Vương đột nhiên tức giận gầm lên phía ngoài.
Nhưng nếu có thể dỗ được thì đã chẳng phải tiểu Tiễn Chi. Người hầu càng dỗ, nó khóc càng dữ dội. Tấn Vương cuối cùng cũng không nhịn được nữa, đành cố gắng chống đỡ cơ thể suy yếu ra ngoài ôm tiểu Tiễn Chi.
“Sao lại đến đây?” Tấn Vương sa sầm mặt hỏi.
“Mẫu phi, mẫu phi nói chỉ cần con khóc thì phụ vương sẽ ra ôm con. Phụ vương quả nhiên ra ôm con, mẫu phi không lừa con.” Trên mặt tiểu Tiễn Chi lấm lem nước mắt nhưng lại nở nụ cười.
Tấn Vương: “...”
Nghĩ đến Minh Châu, lại nghĩ đến đứa con ruột của mình đang ở trong phòng kia. Đứa trẻ ấy lớn bằng Chi Chi, thậm chí ngày sinh cũng trùng với Chi Chi. Hắn còn gì mà không rõ nữa chứ?
Hắn giống như một tên ngốc, bị người ta lừa nuôi con của người khác suốt ba năm nay, để rồi đứa con ruột của hắn suýt chút nữa đã chết đuối trong ao nhỏ ở hoa viên vương phủ.