Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê
Chương 78: Thần Thần gặp nạn, thân phận lộ diện
Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Vậy thì ta cũng sẽ không cứu.” Minh Châu lạnh lùng cười, gương mặt vốn dĩ luôn hiền dịu giờ đây phủ đầy vẻ băng giá. Đó là dáng vẻ mà Hoa Tinh chưa từng thấy bao giờ, khiến lòng hắn không ngừng nặng trĩu.
Đúng lúc này, nha hoàn đi theo trông chừng hai đứa nhỏ bỗng nhiên hấp tấp chạy đến tìm Minh Châu.
“Không hay rồi Vương phi, Thi thiếu gia bị rơi xuống nước.”
“Cái gì?” Minh Châu vẫn đứng yên, nhưng Hoa Tinh lại kích động bật dậy. Hắn không còn tâm trí để ý lễ nghi, vội vàng chạy theo nha hoàn đến chỗ hai đứa nhỏ.
Còn Minh Châu, nàng chỉ chậm rãi bước theo sau Hoa Tinh. Nàng đã có dự cảm từ trước rằng Thi Tinh Thần sẽ rơi xuống nước. Chỉ số thông minh của tiểu Tiễn Chi chỉ ở mức bình thường, không phải thiên tài gì. Nhưng tâm tư nhỏ bé ấy lại trời sinh am hiểu những mánh khóe. Đặc biệt, nó còn thường xuyên ra vào nội cung cùng Hoàng Đế, nên đã học được vô số âm mưu quỷ kế.
Cho nên! Có những việc đã là định mệnh! Nụ cười của Minh Châu càng thêm rạng rỡ.
Trong hoa viên, người tiểu Tiễn Chi cũng ướt sũng.
Nhìn thấy Hoa Tinh và Minh Châu đi đến, tiểu Tiễn Chi có chút thấp thỏm, vội vàng chạy đến bên cạnh Minh Châu, nắm lấy góc váy của nàng rồi lập tức giải thích: “Chi Chi đã trông chừng ca ca, là ca ca không cẩn thận tự mình rơi xuống. Chi Chi cũng vì cứu ca ca mà cả người ướt sũng.” Nó nói một cách đáng thương, nhưng sao Minh Châu lại không nhìn ra ánh mắt né tránh của nó chứ.
Ngoài dự kiến của tiểu Tiễn Chi, Minh Châu không trách nó, mà còn cúi người ôm nó vào lòng: “Mẫu phi biết rồi, đừng sợ.” Nàng dịu dàng an ủi nó.
Tiểu Tiễn Chi vừa được cưng chiều vừa lo sợ, chút áy náy khi tính kế đẩy Thi Tinh Thần xuống nước trong nháy mắt đã hoàn toàn tan biến.
“Thần Thần, Thần Thần.” Giọng nói của Hoa Tinh run rẩy, khó khăn lắm hắn mới có thể lấy ngân châm từ trong hòm thuốc mang theo bên mình ra. Đôi tay hắn liên tục run rẩy, rất nhiều lần suýt chút nữa đã châm nhầm huyệt đạo.
Sắc mặt Thi Tinh Thần trắng bệch, cơ thể nhỏ nhắn mềm mại nằm trên cỏ, hai mắt nhắm nghiền. Nếu không phải vẫn còn bắt được mạch, Hoa Tinh thậm chí còn cho rằng nó đã ngừng thở.
Rất lâu sau, cuối cùng Thi Tinh Thần cũng cựa quậy. Nó ho sặc sụa vài tiếng, chậm rãi mở hai mắt ra: “Cha nuôi.” Nó đã suy yếu đến mức sắp không nói nên lời.
“Cha nuôi đây, cha nuôi ở đây.” Hoa Tinh khẽ hôn nó: “Đừng sợ, cha nuôi sẽ cứu con.”
“Dạ.” Thi Tinh Thần đáp lời, sau đó để ý thấy Minh Châu đứng một bên, lại khó khăn lắm mới biện minh cho tiểu Tiễn Chi: “Chuyện này không liên quan đến đệ đệ, tất cả đều do con muốn khoe khoang.”
“Đừng nói nữa, đừng nói nữa.” Hoa Tinh hận bản thân đến chết rồi, vì sao hắn lại muốn đưa Thần Thần đến Tấn Vương phủ? Đều do hắn tự ý làm theo ý mình nên đã hại Thần Thần.
“Tấn Vương phi.” Hoa Tinh yếu ớt nhìn Minh Châu: “Có thể cho người mang một bộ quần áo khác để Thần Thần thay được không?”
Minh Châu bình tĩnh nhìn hắn, không đồng ý cũng không từ chối, chỉ đứng yên ở đó, không nói lời nào.
Hòa Tinh: “...”
“Tham kiến Vương gia.” Đúng lúc này, từ cách đó không xa truyền đến tiếng bước chân quen thuộc, cùng với tiếng hạ nhân hành lễ với Tấn Vương.
Minh Châu nhíu mày, nhìn về phía Tấn Vương đang vội vàng đi đến.
Thật xui xẻo! Không về sớm không về muộn, sao lại trở về đúng lúc này chứ?
Hòa Tinh theo bản năng xoay người lại, nhưng lúc nhìn thấy Tấn Vương, đồng tử của hắn chợt mở to hết cỡ. Hắn, hắn mới là Tấn Vương sao? Dung mạo giống Thần Thần y như đúc. Vậy nên người đàn ông ngày đó vốn dĩ không phải là Tấn Vương? Là hắn đã hiểu lầm!
Giờ phút này, Hoa Tinh còn gì mà không hiểu nữa chứ?
Chỉ sợ Tấn Vương phi đã nghi ngờ từ lâu rồi! Buồn cười thay, hắn còn nhảy nhót như một tên hề, ngu ngốc dâng cả bản thân và Thần Thần cho đối phương.
Hòa Tinh nhìn Minh Châu, trong giọng nói tràn đầy hối hận và oán khí: “Ngươi cố ý?”
Hắn đã hiểu rồi, ngẫm nghĩ kỹ càng, việc Thần Thần rơi xuống nước là do nàng cố ý. Cố ý đối xử tốt với Thần Thần, cố ý khiêu khích sự ghen ghét của Tấn Vương thế tử đối với Thần Thần.
Minh Châu không để ý đến hắn, chỉ thản nhiên nhìn Tấn Vương.
Lần đầu tiên, đây là lần đầu tiên, sau khi trở về Tấn Vương lại làm ngơ nàng.
Lúc nhìn thấy cơ thể nhỏ bé suy yếu trên mặt đất kia, Tấn Vương như bị sét đánh ngang tai. Không cần Thi Minh Nguyệt giải thích, hắn đã biết đó là con của hắn. Cơ thể nhỏ bé của nó thoi thóp nằm đó, dường như chỉ cần không chú ý một chút thôi thì sẽ hoàn toàn rời khỏi thế gian này.
Nó… Nó thật sự lớn lên rất giống hắn!
“Thần Thần.” Thi Minh Nguyệt đau khổ nhìn con trai.
Nàng ấy đẩy Hoa Tinh ra, mặt đầy nước mắt nhìn nó: “Xin lỗi, xin lỗi con, mẫu thân đến muộn.”
“Còn ngây ra đó làm gì? Còn không mau sắp xếp phòng cho tiểu công tử thay quần áo.” Tấn Vương đột nhiên tức giận quát lớn hạ nhân bên cạnh.
Hạ nhân không dám nhúc nhích, chỉ nhìn Minh Châu.
Minh Châu không đáp lời bọn họ, trên mặt nàng vẫn giữ nụ cười thản nhiên mà trêu đùa tiểu Tiễn Chi trong lồng ngực. Đây là lần đầu tiên mẫu phi chơi cùng mình, tiểu Tiễn Chi rất biết điều mà phát ra tiếng cười khanh khách vui tai.
“Tấn Vương phi.” Thi Minh Nguyệt tràn ngập hận ý nhìn Minh Châu.
Minh Châu tỏ vẻ vô tội nhìn lại nàng ấy, thậm chí còn lộ ra vẻ ngoan ngoãn, cười tươi xinh đẹp đến chói mắt với nàng ấy.
Thi Minh Nguyệt: “...”
Thi Minh Nguyệt chỉ cảm thấy thật nực cười. Chuyện Thi Tinh Thần rơi xuống nước, ngay cả khi không liên quan một chút nào đến Tấn Vương phi, thì hiện tại nàng ta cũng không hề có một chút áy náy hay sợ hãi nào sao? Nàng ta dựa vào cái gì chứ?